Khóe môi Mộc Nhất Chu run rẩy, sắc mặt thoáng đỏ lên, nhưng hồi lâu vẫn không thốt nên lời.
Vân Triệt đương nhiên không có lý do gì để từ chối. Dù sao làm lớn chuyện cũng chẳng có lợi lộc gì cho hắn, mà còn mang lại hậu họa khôn lường cho Phong Mạch. Hắn liền vui vẻ gật đầu:
- Được, ta cam đoan chuyện hôm nay liên quan đến Liễu Hàng sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai.
- Vân Triệt sư đệ quả nhiên là người biết điều.
Mộc Hàn Dật gật đầu với hắn:
- Nhất Chu sư đệ, Vân Triệt sư đệ đã hứa rồi, ý đệ thế nào?
Việc đã đến nước này, Mộc Nhất Chu còn có thể nói gì được nữa. Hắn hít sâu một hơi, giọng nói vẫn trầm thấp:
- Được, nể mặt Hàn Dật sư huynh, chuyện hôm nay, đệ sẽ không truy cứu nữa!
Tuy nói vậy, nhưng trong lòng không thể nào không còn khúc mắc và oán hận, thậm chí là oán hận bị đè nén. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, sau khi nói ra câu này, sâu trong nội tâm lại có một chút cảm giác nhẹ nhõm.
Người hiền dễ bị bắt nạt, kẻ ác độc lại khiến người ta e dè. Sự tàn nhẫn ngoan tuyệt của Vân Triệt tuyệt đối là điều Mộc Nhất Chu hiếm thấy trong đời. Một người như vậy, dù cấp bậc yếu hơn mình rất nhiều, vẫn khiến bất cứ ai cũng không muốn trêu chọc. Cho nên, cuộc “hòa giải” này, bề ngoài hắn tỏ ra vô cùng uất ức không cam lòng, nhưng trong tiềm thức lại có phần thoải mái.
Ngược lại là Vân Triệt, nguyên tắc “khiêm tốn” mà hắn đặt ra vào ngày đầu tiên đến Thần Giới đã bị xé nát từ lâu, nên giờ đây hắn rõ ràng có phần buông thả bản thân. Ở Lam Cực Tinh, hắn có quá nhiều vướng bận, còn ở Thần Giới, hắn chỉ có một mình, không còn gì phải cố kỵ, vì vậy có thể hoàn toàn hành động theo tính cách và nguyên tắc của mình, cộng thêm việc có Mộc Băng Vân làm chỗ dựa vững chắc mà “hành sự không kiêng dè”.
Mộc Tiểu Lam thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vô cùng sùng bái và cảm kích Mộc Hàn Dật:
- Tốt quá rồi! Hàn Dật sư huynh, cảm ơn huynh.
- Đều là đồng môn, không cần khách sáo.
Mộc Hàn Dật mỉm cười lắc đầu:
- Phong Mạch sư đệ đang bị thương, hai người mau đưa đệ ấy đi chữa trị đi. À, phiền Tiểu Lam sư muội thay ta gửi lời hỏi thăm đến Băng Vân cung chủ.
- Vâng, nhất định ạ.
Mộc Tiểu Lam vội vàng gật đầu, lại cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu, rồi dùng tay kéo vạt áo Vân Triệt:
- Vân Triệt sư đệ, Phong Mạch sư đệ, chúng ta đi thôi.
- Vân Triệt sư đệ, xin dừng bước.
Ba người vừa định rời đi, Mộc Hàn Dật dường như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên lên tiếng… Người được gọi lại, chính là Vân Triệt.
Tất cả mọi người đều sững sờ, Vân Triệt cũng lộ vẻ ngạc nhiên quay đầu lại:
- Không biết Hàn Dật sư huynh có gì chỉ giáo?
Mộc Hàn Dật vô cùng khiêm tốn:
- Chỉ giáo không dám nhận. Mặc dù ta rất ít khi ra khỏi thần điện, nhưng đã sớm nghe danh Vân Triệt sư đệ. Hôm nay tình cờ gặp mặt, xem như là duyên phận kỳ diệu. Nghe nói Vân Triệt sư đệ đến từ hạ giới, sau khi đến Thần Giới chắc hẳn sẽ có nhiều điều chưa quen…
Vừa nói, ngón tay hắn đột nhiên điểm một cái, một luồng linh quang bay vào Băng Hoàng Minh Ngọc của Vân Triệt.
- Đây là Băng Hoàng ấn ký của ta, sau này nếu gặp phải chuyện khó giải quyết, có thể truyền âm cho ta, ta có thể tương trợ một hai.
Mộc Tiểu Lam kinh ngạc đến há hốc miệng, những người khác cũng đều ngây người tại chỗ.
Mộc Hàn Dật… đệ tử kiệt xuất nhất Băng Hoàng Thần Điện, người được công nhận là tông chủ tương lai của Băng Hoàng Thần Tông, lại chủ động lưu lại truyền âm ấn ký cho Vân Triệt trong lần đầu gặp mặt!
Phải biết rằng, ngay cả nhân vật cấp bậc như Mộc Nhất Chu cũng không có truyền âm ấn ký của Mộc Hàn Dật, huống chi là Mộc Lạc Thu.
Phản ứng của Vân Triệt ngược lại không quá kịch liệt, nhưng cũng rõ ràng có chút kinh ngạc, sau đó hắn lộ vẻ cảm kích, hành lễ nói:
- Đa tạ Hàn Dật sư huynh chiếu cố. Vân Triệt mới đến Ngâm Tuyết Giới, sau này chắc chắn có nhiều chỗ cần nhờ cậy sư huynh.
Sau đó, Vân Triệt kéo Mộc Tiểu Lam và Phong Mạch vẫn còn đang ngơ ngác rời đi.
Sau khi ba người Vân Triệt đi khỏi, Mộc Nhất Chu không thể nhịn được nữa, hỏi:
- Hàn Dật sư huynh, tên Vân Triệt này kiêu ngạo vô lễ, không biết điều, lại còn đến từ một hạ giới vô danh nào đó. Tại sao huynh phải chiếu cố hắn như vậy? Còn chủ động lưu lại truyền âm ấn ký cho hắn, chuyện này… đệ thật sự không hiểu.
Tuy thiên tư và địa vị của Mộc Hàn Dật cực cao, nhưng hắn không hề kiêu ngạo, đối xử với ai cũng ôn hòa khiêm nhã, ngay cả đệ tử Lạc Tuyết Cung tầng lớp thấp nhất cũng được chiếu cố… Nhưng đối với Vân Triệt, sự chiếu cố này lại có phần quá mức.
- Đúng vậy, sao hắn có thể xứng được Hàn Dật sư huynh đối xử tốt như vậy.
Mộc Lạc Thu cũng không nhịn được mà phụ họa, trong giọng nói rõ ràng mang theo sự đố kỵ.
Ánh mắt Mộc Hàn Dật bình thản, toàn thân không hề có khí tức, tĩnh lặng như tuyết bay không tiếng động:
- Nhất Chu sư đệ, Lạc Thu sư muội, mặc dù Vân Triệt sư đệ đến từ hạ giới, nhưng hai người tuyệt đối đừng coi thường đệ ấy. Tuy tu vi huyền lực của đệ ấy còn thấp, thậm chí chưa vào Thần Đạo, nhưng lại có thể đánh bại Liễu Hàng sư đệ Thần Nguyên cảnh cấp bảy. Khi chế trụ Liễu Hàng sư đệ, càng khiến y không hề có sức chống cự.
- Thiên phú cực cao, tu vi xuất chúng là chuyện thường tình. Nhưng có thể lấy huyền lực chưa vào Thần Đạo để nghiền áp huyền giả Thần Nguyên cảnh hậu kỳ, Mộc Hàn Dật ta quả là chuyện chưa từng nghe, việc chưa từng thấy. Ba tháng trước nghe nói Vân Triệt sư đệ đánh bại một đệ tử Hàn Tuyết Điện Thần Nguyên cảnh cấp sáu, ta còn chín phần hoài nghi, hôm nay lại tận mắt chứng kiến, còn hơn xa lời đồn, khiến ta không thể không kinh thán sâu sắc. Thiên phú như vậy, còn hiếm có hơn cả việc hai mươi tuổi bước vào Thần Hồn cảnh.
- Vân Triệt trừ bỏ thiên tư dị bẩm, mặc dù lời nói việc làm của đệ ấy ngạo mạn cuồng vọng, hành sự cũng quá mức mạnh mẽ lỗ mãng, nhưng ta có thể mơ hồ cảm nhận được một khí chất bá vương khiến người ta phải thán phục. Hiện giờ tuy huyền lực của đệ ấy còn thấp, nhưng ta nghe nói tuổi của đệ ấy chưa đầy ba mươi. Có thể ở hạ giới với độ tuổi chưa đầy ba mươi mà có được tu vi như hiện tại đã là phi thường, nay đến Ngâm Tuyết Giới chúng ta, tiến cảnh nhất định sẽ nhanh hơn gấp bội. Cộng thêm thiên phú kinh người của đệ ấy, có thể đoán được, tương lai của đệ ấy nhất định sẽ tỏa ra hào quang dị thường, nói không chừng, có thể đạt tới trình độ không kém gì Nhất Chu sư đệ. Nếu Băng Hoàng Thần Tông ta có thể có thêm một nhân tài như vậy, không nghi ngờ gì là may mắn của tông môn.
Những lời này của Mộc Hàn Dật khiến Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu không khỏi biến sắc. Nếu đây là lời của người khác nói ra, bọn họ có lẽ chỉ cười lớn một tiếng, chẳng thèm để vào tai. Nhưng những lời này lại do chính miệng Mộc Hàn Dật nói ra. Hơn nữa, cả hai đều nghe ra được, câu nói “nói không chừng có thể đạt tới trình độ không kém gì Nhất Chu sư đệ” chính là để giữ thể diện cho Mộc Nhất Chu.
Nói cách khác, trong mắt Mộc Hàn Dật, với thiên phú kinh người mà Vân Triệt thể hiện, tương lai hắn rất có thể có tư cách tiến vào Băng Hoàng Thần Điện!
Mộc Hàn Dật nghiêm mặt nói:
- Nhất Chu sư đệ, ta biết trong lòng đệ tất nhiên có oán hận Vân Triệt, hơn nữa còn cực kỳ khinh thường tu vi và xuất thân của đệ ấy. Ta cần khuyên sư đệ một câu, mặc dù Vân Triệt đến từ hạ giới, nhưng đệ ấy là do Băng Vân cung chủ tự mình mang đến. Ở thế hệ chúng ta, rất ít người nghe nói đến tên của Băng Vân cung chủ, uy danh của bà cũng nhạt nhòa như mây khói. Nhưng ở thời đại của sư tôn chúng ta, Băng Vân cung chủ là một tồn tại siêu nhiên chỉ đứng sau tông chủ. Hiện giờ thân thể Băng Vân cung chủ đã phục hồi, huyền lực cũng khôi phục, địa vị trong tông môn đã hoàn toàn khác xưa. Trước đây ít ai nhắc đến cái tên Băng Vân, nhưng hiện giờ, ngay cả các trưởng lão thần điện cũng phải kính sợ Băng Vân cung chủ đến tám phần.
- Trong ba mươi sáu Băng Hoàng Cung, dưới trướng các cung chủ khác đều có ba ngàn đệ tử, còn dưới trướng Băng Vân cung chủ hiện chỉ có hai người, hơn nữa bà cũng không có ý định thu thêm đệ tử để chấn hưng cung thứ ba mươi sáu. Lại thêm việc mấy ngàn năm qua Băng Vân cung chủ chỉ mang về một mình Vân Triệt từ hạ giới, có thể thấy bà coi trọng đệ ấy đến mức nào. Tuy rằng ở Thần Giới, Vân Triệt cô độc một mình, nhưng có Băng Vân cung chủ che chở, điều đó còn hơn cả gia tộc hùng mạnh sau lưng sư đệ. Cho nên, tốt nhất đừng vọng tưởng trêu chọc hắn. Việc đệ ấy đối mặt với sư đệ mà không hề sợ hãi, chính là vì lẽ đó. Chuyện hôm nay, cứ tạm quên đi.
Những lời khuyên bảo này của Mộc Hàn Dật, Mộc Nhất Chu nghe không sót một chữ. Hắn cúi người thật sâu:
- Lời của Hàn Dật sư huynh tất nhiên không sai, Nhất Chu thụ giáo. Về sau, chỉ cần hắn không trêu chọc đệ, đệ nhất định sẽ không trêu chọc hắn.
Mộc Lạc Thu lại một lần nữa vội vàng gật đầu, ánh mắt càng thêm sáng rỡ:
- Đúng đúng đúng! Chuyện hôm nay vốn chỉ là hiểu lầm nhỏ, sau này, muội nhất định sẽ giống như Hàn Dật sư huynh, chiếu cố nhiều hơn đến các sư đệ sư muội mới tới. Hàn Dật sư huynh, chỉ còn bảy ngày nữa là đến ngày tông chủ tuyển chọn đệ tử thân truyền, và người đó, nhất định chính là Hàn Dật sư huynh! Đến lúc đó, thế hệ chúng ta sẽ đều do Hàn Dật sư huynh dẫn dắt… Nghĩ đến đã thấy vui rồi.
Mộc Hàn Dật lại cười nhạt lắc đầu:
- Mọi phương diện Phi Tuyết sư muội đều hơn ta, có nàng ở đó, ta thật sự không có nhiều tự tin.
Mộc Lạc Thu lập tức phủ nhận:
- Không phải đâu, nghe nói trước kia khi tông chủ lựa chọn đệ tử thân truyền, người xem trọng nhất là thiên phú và khả năng lĩnh ngộ pháp tắc hàn băng, tu vi ngược lại là thứ yếu. Nếu Phi Tuyết sư tỷ không có ưu thế huyết mạch, nhất định không thể so sánh với Hàn Dật sư huynh.
Mộc Hàn Dật cười nhẹ:
- Có thể trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ là nguyện vọng lớn nhất đời này của ta. Nếu may mắn được như ý, ta sẽ dùng cả đời còn lại để cảm tạ trời xanh. Nhưng nếu thua Phi Tuyết sư muội, ta cũng sẽ vui vẻ chấp nhận. Tóm lại, trước hết cảm ơn lời chúc của Lạc Thu sư muội, đến lúc đó ta sẽ cố gắng hết sức. À đúng rồi, bảy ngày sau, người tiến vào Minh Hàn Thiên Trì không chỉ có đệ tử thần điện, mà mỗi cung trong ba mươi sáu Băng Hoàng Cung đều có thể chọn ra một trăm đệ tử xuất sắc nhất cùng tiến vào. Ta hy vọng, bảy ngày sau, chúng ta sẽ gặp lại.
Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu đều vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vẫn còn chút không dám tin:
- A? Chuyện này là thật sao?
- Chắc không qua hôm nay, mọi người sẽ nhận được tin tức. Hôm nay ta đến Hàn Tuyết Điện chính là để gặp Túc Sơn tiền bối thông báo chuyện này, để tiền bối báo cho các vị tiền bối khác của Hàn Tuyết Điện cùng vào Minh Hàn Thiên Trì. Mấy ngày này hai người phải cố gắng tĩnh tâm liễm khí, nhất là Nhất Chu sư đệ, lần này cùng vào Minh Hàn Thiên Trì là cơ duyên ngàn năm có một để sư đệ đột phá đến Thần Kiếp cảnh.
- Được, được!
Mộc Nhất Chu liên tục gật đầu, kích động đến mức mặt đỏ bừng.
––––––––––––––––
- Thần Huyền Thất Cảnh: Thần Nguyên cảnh -> Thần Hồn cảnh -> Thần Kiếp cảnh -> Thần Linh cảnh -> Thần Vương cảnh -> Thần Quân cảnh -> Thần Chủ cảnh -> ???
- Vân Triệt: Nhân vật chính, nhân loại duy nhất trong thế giới hỗn độn sở hữu truyền thừa cấp bậc Sáng Thế Thần (Tà Thần), cũng là quái thai duy nhất có thể dung hợp nhiều loại thần lực, thần huyết, thần hồn mà không bị bài xích. Vì tìm kiếm Mạt Lỵ mà đến Chúng Thần Giới, hiện tại chỉ một lòng muốn tăng huyền lực trong thời gian ngắn nhất để có được tư cách tiến vào Trụ Thiên Giới.
- Phong Mạch: Đệ tử mới của Hàn Tuyết Điện, cũng là huyền giả đến từ hạ giới giống Vân Triệt. Sự xuất hiện của y đã dẫn đến cuộc gặp gỡ với Mộc Hàn Dật.
- Mộc Huyền Âm: Tông chủ Băng Hoàng Thần Tông, Giới Vương Ngâm Tuyết Giới. Mặc dù sinh ra ở tinh giới trung vị, nhưng thiên tư cực cao, từng khiến Thần Giới chấn động khi hoàn mỹ vượt qua bốn tầng lôi kiếp ở Thần Kiếp cảnh, cuối cùng trở thành người duy nhất trong lịch sử chín mươi vạn năm của Ngâm Tuyết Giới thành tựu Thần Chủ cảnh. Kế vị Giới Vương Ngâm Tuyết Giới đã hơn vạn năm, địa vị không thể lay chuyển. Tính tình kiên cường tuyệt tình, thường một lời chôn vùi cả vương triều, nhưng đối với người mình yêu quý lại vô cùng dung túng che chở. Ngoài ra… tính cách có phần thất thường.
- Mộc Băng Vân: Em gái của Giới Vương Ngâm Tuyết Giới Mộc Huyền Âm, một lòng tu thần, tâm không vướng bụi trần. Bà xem nhẹ mọi thứ, sau khi chịu đựng viêm độc ngàn năm, ngay cả cái chết cũng xem nhẹ. Đôi mắt tuyết dường như vĩnh viễn không gợn sóng, ẩn chứa trí tuệ vượt xa người thường, cũng là người đầu tiên nhận định rằng dù Vân Triệt đến Thần Giới cũng nhất định sẽ là người bất phàm.
- Mộc Phi Tuyết: Đệ tử trẻ tuổi nhất của Băng Hoàng Thần Điện, cháu gái của đại trưởng lão Băng Hoàng Thần Tông, người thừa kế trực hệ huyết mạch Băng Hoàng. Được công nhận là một trong hai người có khả năng trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương nhất.
- Mộc Hàn Dật: Nam đệ tử xuất sắc nhất được Băng Hoàng Thần Điện công nhận, là hoàng tử của một đại quốc ở phía bắc Ngâm Tuyết Giới. Mặc dù tu vi không bằng Mộc Phi Tuyết, nhưng nhiều người cho rằng thiên tư của hắn còn hơn cả Mộc Phi Tuyết, được công nhận là một trong hai người có khả năng trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương nhất.