Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 979: CHƯƠNG 977: SINH VẬT ĐÁNG SỢ

Thương thế của Phong Mạch nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng không nhẹ, nhưng nhìn thần sắc của hắn lại chẳng thấy chút tức giận nào, ngược lại còn tràn đầy kích động khó mà kìm nén.

Ánh mắt Phong Mạch khẩn thiết nhìn Vân Triệt:

- Có thể nhìn thấy Hàn Dật sư huynh trong truyền thuyết, chút thương thế này cũng coi như đáng giá. Vân Triệt sư huynh, Hàn Dật sư huynh lại để lại truyền âm ấn ký cho huynh, quả thật khiến người ta hâm mộ! A đúng rồi, chỗ tuyết lăng tử này…

- A? Sao lại nhiều như vậy?

Nhìn Phong Mạch cầm một đống tuyết lăng tử lên, Mộc Tiểu Lam kinh ngạc nói.

- Ngươi nghĩ sao? Tên Liễu Hàng kia ỷ vào có Mộc Nhất Chu làm chỗ dựa, làm chuyện thế này đã sớm không phải ngày một ngày hai.

Vân Triệt dặn dò Phong Mạch:

- Viên đan dược Mộc Hàn Dật đưa cho ngươi là một chuyện, còn chỗ tuyết lăng tử này là Liễu Hàng nợ ngươi, ngươi cứ tự mình giữ lấy là được, dù có cho ta thì ta cũng không dùng tới. Mặt khác, mặc dù hôm nay Liễu Hàng có vẻ thật tâm nhận sai, nhưng trên đời này thứ khó thay đổi nhất chính là bản tính, ngàn vạn lần đừng tưởng rằng hắn thật sự thay đổi tính nết, sau này vẫn nên tránh xa hắn một chút thì hơn. Nếu lại xảy ra tình huống tương tự, có thể truyền âm cho ta bất cứ lúc nào.

Phong Mạch trịnh trọng gật đầu:

- Ừm, đệ biết rồi. Vân Triệt sư huynh, đệ và huynh chỉ mới gặp nhau một lần ba tháng trước, vậy mà hôm nay huynh lại nguyện ý ra mặt vì đệ, thậm chí không tiếc đắc tội với người như Mộc Nhất Chu… Phù, lời cảm kích đệ cũng không muốn nói nhiều, đại ân này, đệ không biết đến khi nào mới có thể báo đáp, sau này nếu có chỗ nào cần dùng đến đệ, chỉ cần một câu của huynh…

Phong Mạch dùng sức đấm lên ngực:

- Muôn lần chết không chối từ!

- Muôn lần chết thì miễn đi, ân tình lớn đến đâu cũng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ của ngươi, huống hồ ta chỉ tiện tay mà thôi. Ngươi về dưỡng thương cho tốt đi, sau khi thương thế lành lại thì chăm chỉ tu luyện, tranh thủ leo lên đỉnh Hàn Tuyết điện… Để bọn họ không còn dám khinh thường huyền giả hạ giới chúng ta nữa.

- Ha ha, được!

Phong Mạch dùng sức gật đầu, toàn thân sôi trào nhiệt huyết.

Phong Mạch rời đi, Mộc Tiểu Lam cũng bắt đầu bài ca lải nhải của mình:

- Vân Triệt!! Sao ngươi cứ chứng nào tật nấy vậy, khiêm tốn một chút cũng được mà, thiếu chút nữa lại gây ra đại họa, nếu không phải vừa khéo gặp được Hàn Dật sư huynh, ta xem ngươi tính sao… Đó là Mộc Nhất Chu, thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng cung đệ nhất đấy! Haizzz!

Mộc Tiểu Lam thở dài một tiếng, lòng đầy sầu muộn. Sau khi Vân Triệt đến Ngâm Tuyết giới, ngoài việc ru rú trong Băng Hoàng cung ba tháng, hắn ra ngoài tổng cộng hai ngày. Ngày đầu tiên khuấy đảo Hàn Tuyết chính điện đến gà bay chó sủa, một tay phế đi cháu ruột của Mộc Phượng Thù, ngày thứ hai liền trực tiếp trở mặt với Mộc Nhất Chu, đắc tội triệt để…

Mộc Tiểu Lam đã không dám tưởng tượng nổi tiếp theo hắn còn có thể gây ra đại họa gì nữa.

- Biết rồi, cùng lắm thì sau này ta cứ trốn trong Băng Hoàng cung không ra ngoài là được chứ gì.

Vân Triệt lẩm bẩm.

- Ta tốt xấu gì cũng là sư tỷ của ngươi, dù ngươi không nghe lời ta, thì ít nhất… ít nhất có chuyện gì cũng phải thương lượng với ta một chút chứ! Ngươi ở đây chẳng quen biết ai, đến cả người mình gặp là ai cũng không biết, sao có thể không gây chuyện cho được. Hừ, bản thân ngươi bị dạy dỗ thì không sao, nhưng còn có thể gây thêm bao nhiêu phiền toái cho sư tôn nữa.

Mộc Tiểu Lam trút giận một phen với Vân Triệt, rồi bỗng đổi giọng, nhỏ tiếng nói:

- Cũng không biết vì sao Hàn Dật sư huynh lại chủ động lưu lại truyền âm ấn ký cho ngươi.

Trong giọng điệu của nàng tràn đầy hâm mộ, nhắc tới Mộc Hàn Dật, Mộc Tiểu Lam bỗng trở nên hưng phấn:

- Vân Triệt, ngươi thấy không, Hàn Dật sư huynh thật sự là quá tốt, quá hoàn hảo đúng không! Các sư huynh sư tỷ của Băng Hoàng thần điện, khi tiến vào thần điện tuổi tác cơ bản đều khoảng năm mươi, hơn nữa phần lớn là người thừa kế trực hệ hoặc chi thứ của huyết mạch Băng Hoàng. Vậy mà Hàn Dật sư huynh, không có huyết mạch Băng Hoàng, lại vào được thần điện khi mới hơn hai mươi tuổi, năm nay còn chưa đến ba mươi… A, ta nhớ lúc huynh ấy mới hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, tu vi đã gần đến Thần Kiếp cảnh trung kỳ rồi, thật sự quá lợi hại.

“…” Vân Triệt nắm chặt tay, Thần Kiếp cảnh… Mẹ nó chứ, thật khiến người ta ghen tỵ mà!!

- Nhưng mà, Hàn Dật sư huynh lợi hại như vậy, lại đối xử với ai cũng tốt như vậy. Huynh ấy chưa bao giờ lấy thân phận của mình để chèn ép người khác, càng không bao giờ bắt nạt ai. Như chuyện hôm nay, người khác thấy đều sẽ tránh đi, nhưng Hàn Dật sư huynh nhất định sẽ đích thân ra mặt cố gắng hóa giải. Trên dưới toàn tông môn, bất kể là đệ tử hay trưởng bối, ai cũng công nhận Hàn Dật sư huynh, không một ai không thích huynh ấy. Đối với các đệ tử khác mà nói, có thể vào Băng Hoàng thần tông là một vinh hạnh rất lớn. Nhưng các trưởng bối thường nói, Băng Hoàng thần tông có thể xuất hiện một đệ tử như Hàn Dật sư huynh, chính là may mắn của tông môn.

Vân Triệt đưa tay gõ gõ mũi, nói nhỏ:

- A, tất cả mọi người đều công nhận, không ai là không thích? Vậy thì người này, có chút đáng sợ đấy.

Giọng Vân Triệt rất nhỏ, hơn nữa còn là tự lẩm bẩm, nhưng Mộc Tiểu Lam vẫn nghe được rõ ràng, lập tức bất mãn nói:

- Đáng sợ? Sao ngươi có thể dùng hai từ này để hình dung Hàn Dật sư huynh, huynh ấy vừa mới cứu ngươi đấy! Ngươi ngươi ngươi… Ngươi nói huynh ấy như vậy là không đúng chút nào.

Vân Triệt không hề nao núng trước phản ứng của Mộc Tiểu Lam, mặt không cảm xúc nói:

- Mộc Hàn Dật quả thật mang đến cho người ta ấn tượng vô cùng tốt, tốt đến mức có phần không chân thật. Người bình thường chìa tay giúp đỡ người quen, hoặc chủ động lấy lòng cường giả, đó là chuyện thường tình. Nhưng đối với một người mới quen biết, lại yếu hơn mình rất xa mà vẫn hết lòng đối xử tốt, vừa hóa giải ân oán, vừa không tiếc đan dược, vả lại còn không phải ngẫu nhiên làm vậy, mà là luôn luôn như thế… Vậy thì không phải chuyện người bình thường có thể làm được.

Mộc Tiểu Lam rất đồng tình:

- Đó là đương nhiên! Cho nên, Hàn Dật sư huynh mới khiến người ta yêu mến như vậy.

Vân Triệt vẫn tiếp tục nói:

- Theo nhận thức của ta, người làm được như vậy, đại khái chỉ có hai loại. Một loại, có thể nói là thiện nhân mười đời chuyển thế, Bồ Tát tại thế, có lòng thương xót chúng sinh, phổ độ thiên hạ, dù đối mặt với bất kỳ ai, không phân biệt tôn ti mạnh yếu thiện ác, đều sẽ đối đãi hiền từ, cho dù biết rõ đối phương là kẻ cùng hung cực ác, cũng quyết không thấy chết mà không cứu. Loại người này nghe có vẻ cực kỳ cổ hủ, nhưng lại có tư cách được tôn làm thánh nhân. Chỉ là, kiểu thánh nhân như vậy trên đời này lại vô cùng hiếm hoi, cả đời ta cũng chỉ mới gặp qua một người.

Đó chính là sư phụ Vân Cốc của hắn.

- Nhưng kiểu thánh nhân này lại cực kỳ bài xích tà ác và giết chóc, cũng không quá nặng dục vọng phàm trần, cho nên không có quá nhiều theo đuổi đối với huyền đạo, dù có tu luyện cũng chỉ vì cường thân kiện thể, tiện cho việc phổ độ cứu người. Mà Mộc Hàn Dật tuổi còn trẻ như vậy, tu vi huyền đạo lại cao đến mức thái quá, hiển nhiên có sự theo đuổi rất lớn đối với huyền đạo, cho nên… hiển nhiên không phải loại người này.

- Vậy loại thứ hai thì sao?

Mộc Tiểu Lam theo bản năng hỏi.

Giọng Vân Triệt khựng lại, chân mày cũng thoáng nhíu lại:

- Loại thứ hai, là kẻ có lòng dạ sâu như vực thẳm, mang dã tâm và khát vọng quyền lực cực lớn. Tất cả những việc hắn làm, đều là để thu phục nhân tâm trước khi leo lên vị trí cao. Bởi vì nhân tâm, chính là chỗ dựa… và là sự trợ giúp mạnh mẽ nhất để leo lên đỉnh cao quyền lực.

Hai mắt Mộc Tiểu Lam trợn tròn, sau đó khẽ hừ một tiếng:

- Toàn là ngụy biện! Hàn Dật sư huynh sao có thể là loại người như ngươi nói được, ngươi không cảm ơn huynh ấy thì thôi, lại còn bịa ra những lời ngụy biện như vậy để bôi nhọ huynh ấy… Hừ, ta thấy ngươi chính là ghen tỵ.

- … Ta thật sự ghen tỵ với hắn.

Vân Triệt mấp máy môi. Hắn ghen tỵ với tu vi Thần Kiếp cảnh của Mộc Hàn Dật… Bây giờ đến nằm mơ hắn cũng muốn nhanh chóng đạt tới Thần Kiếp cảnh! Nếu có thể để hắn đạt đến Thần Kiếp cảnh trước đại hội huyền thần, dù phải đánh đổi một nửa tuổi thọ hắn cũng không chút do dự.

Chóp mũi Mộc Tiểu Lam hếch lên:

- Hừ, thừa nhận là tốt rồi. Có điều, ngươi ghen tỵ với Hàn Dật sư huynh cũng không có gì lạ, dù sao tu vi của huynh ấy cao như vậy, con người tốt như vậy, dáng vẻ lại đẹp như vậy, a đúng rồi, huynh ấy còn là hoàng tử của Băng Phong đế quốc ở phương bắc. Sau khi huynh ấy tiến vào Băng Hoàng thần tông, thiên tư kinh người đã khiến địa vị của Băng Phong đế quốc ở Ngâm Tuyết giới tăng lên rất nhiều. Nếu Hàn Dật sư huynh muốn kế thừa đế vị, bất cứ ai cũng sẽ không phản đối, ngay cả thái tử hiện tại cũng sẽ không. Nhưng mà, Hàn Dật sư huynh lại nói chưa bao giờ nghĩ tới việc kế thừa đế vị, mà muốn vĩnh viễn ở lại Băng Hoàng thần tông.

Hả? Dòng dõi đế vương? Vân Triệt thầm nghĩ: Cũng khó trách lại có vẻ hào hoa phú quý và khí chất toát ra từ cốt tủy như vậy, cũng khó trách…

Vân Triệt liếc mắt, ra vẻ nghiêm túc nói:

- Nói đi, có phải ngươi thầm mến hắn không? Vừa hay hắn để lại truyền âm ấn ký cho ta, ta có thể giúp ngươi tác hợp. Ừm, tiểu Lam sư tỷ là một đại mỹ nhân như vậy, cố gắng một chút, Mộc Hàn Dật chắc sẽ không từ chối đâu nhỉ? Dù không làm được chính thê, với một nam nhân hoàn mỹ như vậy, làm một tiểu thiếp cũng không tệ đâu.

“…” Miệng Mộc Tiểu Lam há hốc, sau đó sắc mặt bỗng đỏ bừng, lắp bắp nói:

- Ngươi… Ngươi lại nói bậy! Sao ta có thể…

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vểnh lên, hừ một tiếng:

- Ta là người phải hiến dâng cả đời cho sư tôn, mới không cần nam nhân gì hết.

Nói xong, Mộc Tiểu Lam chắp tay trước ngực, vẻ mặt đầy khao khát:

- Nếu có thể ở bên sư tôn cả đời, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi, chỉ là… cha mẹ nhất định sẽ không đồng ý, nói không chừng ngày nào đó sẽ ép ta gả đi.

Nhắc tới cha mẹ, trong mắt nàng thoáng hiện vẻ nhớ nhung. Sau khi tiến vào Băng Hoàng thần tông, nàng chưa từng gặp lại phụ mẫu, trong lòng luôn canh cánh nỗi niềm.

Ánh mắt Vân Triệt dừng lại trên người nàng một lúc, không nói gì… Ý nghĩ của tiểu cô nương này, rất nguy hiểm.

- Hơn nữa, Hàn Dật sư huynh đã sớm có người trong lòng rồi, đoán chừng bây giờ trên dưới toàn tông môn, chỉ có một mình ngươi không biết.

Mộc Tiểu Lam khinh bỉ nói.

Vân Triệt ngược lại có chút tò mò:

- Người trong lòng? Nói cách khác… vẫn chưa theo đuổi được? Một người “hoàn mỹ” như vậy, chẳng lẽ còn có nữ tử nào không để mắt tới hắn? Không lẽ là người mù chứ?

Mộc Tiểu Lam dùng ánh mắt mà nàng tự cho là rất có sức uy hiếp lườm hắn:

- Lại nói bậy. Người đó, chính là Phi Tuyết sư tỷ. Hàn Dật sư huynh là nam đệ tử ưu tú nhất toàn tông, còn Phi Tuyết sư tỷ lại là nữ đệ tử ưu tú nhất toàn tông. Tỷ ấy tiến vào thần điện sớm hơn Hàn Dật sư huynh, tuổi nhỏ hơn huynh ấy vài tuổi, nhưng tu vi lại cao hơn huynh ấy.

Tuổi nhỏ hơn, nhưng tu vi cao hơn, đây rõ ràng là nghiền ép Mộc Hàn Dật rồi.

- Phi Tuyết sư tỷ còn là cháu gái của đại trưởng lão, người thừa kế trực hệ của huyết mạch Băng Hoàng, hơn nữa dáng vẻ thật sự rất đẹp, đẹp như tiên nữ vậy. Hàn Dật sư huynh thích tỷ ấy cũng không có gì lạ. Chẳng qua, Phi Tuyết sư tỷ chắc sẽ không thích Hàn Dật sư huynh đâu, cũng có lẽ là… cả đời này đều sẽ không lập gia đình.

- Vì sao?

Vân Triệt ngạc nhiên hỏi.

- Huyền công hệ băng cần nhất là tĩnh tâm, thiên phú càng cao, tu vi càng cao, tâm hồn sẽ càng thanh tịnh. Quan trọng nhất là, Phi Tuyết sư tỷ giống với sư tôn, vừa sinh ra đã mang huyết mạch Băng Hoàng. Nam nhân thì còn đỡ, chứ nữ tử nếu như… nếu như thân mang huyết mạch Băng Hoàng…

Sắc mặt Mộc Tiểu Lam có chút mất tự nhiên, sau đó lắc đầu, nói qua loa:

- Tóm lại nếu lập gia đình, tiến cảnh tu luyện sẽ chậm đi rất nhiều! Cho nên cả đời sư tôn đều không lập gia đình.

- … Vậy, tông chủ, cũng chính là Đại Giới Vương… chẳng lẽ cũng chưa từng lập gia đình?

Vân Triệt cẩn thận hỏi.

Mộc Tiểu Lam nói như điều hiển nhiên:

- Đó là đương nhiên! Cả Ngâm Tuyết giới này không ai có thể xứng với Đại Giới Vương.

“… …” Vân Triệt thật lâu không nói gì.

Hắn nhớ, Mộc Băng Vân từng nói, Giới Vương Ngâm Tuyết giới đã tại vị hơn một vạn năm.

Nói cách khác, tuổi của vị Giới Vương Ngâm Tuyết giới này, ít nhất cũng hơn một vạn tuổi… Hơn nữa cả đời không lập gia đình.

Chà! Lão xử nữ vạn năm… Nghĩ thôi đã thấy là một sinh vật đáng sợ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!