- Mà này, Đại Giới Vương… có phải là một người rất đáng sợ không?
Vân Triệt thầm nghĩ trong lòng, miệng bất giác hỏi thành lời.
Câu lẩm bẩm “đáng sợ” của Mộc Hàn Dật đã bị Mộc Tiểu Lam phỉ nhổ một trận, nhưng khi Vân Triệt hỏi về Đại Giới Vương, nàng lại chớp mắt, dè dặt nói:
- Dường như… là hơi đáng sợ. Ta có may mắn gặp Đại Giới Vương một lần, dù thời gian rất ngắn, nhưng… toàn thân cứ như bị thứ gì đó vô cùng nặng nề đè lên, hoàn toàn không thở nổi. Cảm giác đó thật sự đáng sợ, mãi nhiều ngày sau ta mới hoàn hồn.
Vân Triệt: “…”
- Hơn nữa, nghe nói một khi Đại Giới Vương nổi giận thì sẽ vô cùng khủng bố. Mấy ngàn năm trước, có một lần Đại Giới Vương bị chọc giận, đã đóng băng gần một phần mười lãnh thổ của Ngâm Tuyết Giới, khiến mấy quốc gia bị chôn vùi trong nháy mắt. Ngàn năm trước, trong khoảng thời gian sư tôn sống chết không rõ, Đại Giới Vương đã đánh toàn bộ ba đại tông chủ của Viêm Thần Giới thành trọng thương, còn hủy diệt toàn bộ mười ba tiểu tinh giới dưới trướng Viêm Thần Giới… Nếu không phải sau này sư tôn khôi phục trí nhớ và sức mạnh rồi quay về, hậu quả chắc chắn còn đáng sợ hơn nữa.
- Hít…
Vân Triệt chợt hít một hơi khí lạnh… Chết tiệt! Đây đâu chỉ là đáng sợ! Đóng băng một phần mười lãnh thổ Ngâm Tuyết Giới đã đủ nghe mà rợn cả người, hủy diệt mười ba tiểu tinh giới, chuyện này…
Giết người như ngóe đã là cực hạn của sự tàn bạo, đằng này chỉ mất hứng một lần liền hủy diệt cả một vùng tinh giới… Vậy thì việc giết người chẳng phải đơn giản và tùy tiện như hít thở một hơi sao?
Lão xử nữ vạn năm… quả nhiên là sinh vật đáng sợ đến tột cùng, linh hồn tuyệt đối vặn vẹo, tâm lý chắc chắn biến thái!
Thải Y thủ tiết trăm năm mà tính cách đã trở nên có phần cực đoan… Vạn năm ư, thật sự không thể tưởng tượng nổi!
- A! Ta ta ta… Ta hình như vừa nói xấu Đại Giới Vương!
Mộc Tiểu Lam bị chính mình dọa cho hoảng sợ, vội lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng đổi chủ đề:
- Đại Giới Vương không phải đáng sợ, mà là… mà là rất có uy nghiêm. Hơn nữa, Đại Giới Vương là một người vô cùng tài giỏi. Ngâm Tuyết Giới chúng ta đến nay đã có lịch sử gần 90 vạn năm, Đại Giới Vương là người duy nhất trong lịch sử 90 vạn năm đó đạt tới Thần Chủ Cảnh. Cũng nhờ có Đại Giới Vương mà địa vị của Ngâm Tuyết Giới chúng ta ở Thần Giới đã tăng lên rất nhiều, các tinh giới xung quanh trong vạn năm nay không một ai dám xâm phạm.
Thần Chủ Cảnh… Vân Triệt bất giác ngẩng đầu, trong lòng thầm than một tiếng. Đó là cảnh giới cao nhất trong Thần Huyền Thất Cảnh, Mộc Băng Vân từng nói, đây là cảnh giới vô thượng đủ để chúa tể đất trời.
Nhưng đối với Vân Triệt, người mà ngay cả Thần Kiếp Cảnh cũng là hy vọng xa vời, cảnh giới kia quá mức mơ hồ, hắn thậm chí không thể tưởng tượng một người khi đạt đến cảnh giới đó sẽ cường đại đến mức nào… Có lẽ, đó thật sự là thần trong nhân loại, có thể dời sao đổi trăng, hủy thiên diệt địa trong một cái phất tay.
Mà Mạt Lỵ, thân là một Tinh Thần, khi ở trạng thái toàn thịnh cũng ở cảnh giới mộng ảo như vậy.
Ở Lam Cực Tinh, hắn đứng trên đỉnh đương thời. Đến Thần Giới, hắn mới nhận ra mình nhỏ bé như hạt bụi, còn Mạt Lỵ, vẫn là một tồn tại tối cao.
Vậy mà bản thân hắn lại cùng Mạt Lỵ sớm tối không rời suốt bảy năm trời. Giờ phút này nhớ lại, mỗi một khoảnh khắc bên Mạt Lỵ trong bảy năm ấy đều như một giấc mộng hư ảo.
- Hơn nữa, Đại Giới Vương còn là một mỹ nhân nổi danh khắp Thần Giới đó.
Đôi mắt Mộc Tiểu Lam sáng lên, mang theo niềm khao khát sâu sắc.
- Hả? Mỹ nhân?
Điều này… khiến Vân Triệt có phần kinh ngạc.
Trên má Mộc Tiểu Lam lúc này lại hiện lên một vẻ si mê, nàng khẽ nói:
- Đó là đương nhiên. Trước kia, ta luôn cảm thấy Phi Tuyết sư tỷ là người đẹp nhất mà đời này ta từng gặp. Nhưng sau này, vì sư tôn, ta may mắn được gặp Đại Giới Vương, ta mới biết, trên đời thật sự có người đẹp đến mức như… ưm, như trong mộng vậy. Tuy ta chưa từng thấy Long Hậu và Thần Nữ trong truyền thuyết, nhưng ta tin rằng, Đại Giới Vương nhất định không thua kém các nàng.
- Long Hậu, Thần Nữ? Đó là gì?
Kẻ hoàn toàn mù tịt về Thần Giới tò mò hỏi.
- Hả? Ngươi ngay cả Long Hậu Thần Nữ cũng…
Vừa lườm một cái, Mộc Tiểu Lam liền kịp phản ứng:
- A! Thiếu chút nữa quên mất ngươi là tên nhà quê mới đến Thần Giới.
Vân Triệt: “…”
- Thân là sư tỷ, để ta nói cho ngươi biết vậy. Long Hậu và Thần Nữ là hai đại tuyệt thế thần nữ mà ở Thần Giới không ai không biết. Về các nàng, Thần Giới luôn lưu truyền một câu nói, nếu như sự ưu ái của trời cao dành cho thế nhân có mười phần, thì sáu phần trong đó đã dành cho Long Hậu và Thần Nữ.
- Khoa trương vậy sao?
Dù Vân Triệt không cho là đúng, nhưng vẫn rất tò mò.
Mộc Tiểu Lam có chút kiêu ngạo nói:
- Thần Nữ ở ngay Đông Thần Vực chúng ta, nàng là con gái của Giới Vương Phạm Đế Thần Giới – đứng đầu Tứ Đại Vương Giới của Đông Thần Vực, người đời đều gọi nàng là “Phạm Đế Thần Nữ”. Trong truyền thuyết, nàng có mái tóc và đôi mắt màu vàng kim, sở hữu tiên nhan mà không ngôn từ nào của Thần Giới có thể hình dung được. Nơi nàng đến, ngay cả ánh sao trên trời cũng vì nàng mà lu mờ. Có biết bao nhiêu nam tử… hơn nữa còn đều là những người siêu lợi hại, đều vì nàng mà cam nguyện chịu chết, chết không hối tiếc.
- Xì.
Vân Triệt âm thầm bĩu môi, trong lòng khinh bỉ những nam nhân “chưa trải sự đời” này. Mỹ nữ hắn gặp nhiều rồi, những người vợ của hắn ai cũng là mỹ nhân tuyệt thế, tuy rằng nơi này là Thần Giới… nhưng dung mạo của một nữ nhân dù có đẹp đến đâu, cũng không thể nào hơn được Tuyết Nhi và Thải Y của hắn.
- Không chỉ có vậy, nàng còn có thiên phú mạnh nhất trong lịch sử trăm vạn năm của Phạm Đế Thần Giới. Năm chín tuổi đã hoàn thành nghi thức truyền thừa, hơn nữa còn là độ phù hợp và độ hoàn thành hoàn mỹ nhất từ trước đến nay. Cho tới bây giờ, ở Phạm Đế Thần Giới, uy danh của Phạm Đế Thần Nữ gần như đã vượt qua cả Giới Vương Phạm Đế, nghe nói ngay cả tu vi cũng đã không kém Giới Vương Phạm Đế bao nhiêu, quả thực là kỳ tích mà trời cao ban cho Đông Thần Vực.
- Còn Long Hậu, là của Tây Thần Vực… A! Sư tôn!
Chẳng mấy chốc, hai người đã quay về Băng Hoàng Cung. Trước cửa chính cung thứ ba mươi sáu, Mộc Băng Vân đang đứng lặng trong tuyết, thân thể băng cơ thần tiên tựa như tiên nữ tuyết trong thần thoại, thánh khiết và hư ảo đến mức khiến người ta không dám dùng ánh mắt khinh nhờn.
- Sư tôn, người về lúc nào vậy?
Mộc Tiểu Lam ngừng lời, bước nhanh đến trước mặt Mộc Băng Vân, đồng thời không quên mách tội:
- Sư tôn, Vân Triệt sư đệ vừa rồi lại gây ra đại họa! Nếu không phải tình cờ gặp được Hàn Dật sư huynh, con cũng không biết phải làm sao nữa.
Mộc Băng Vân khẽ gật đầu:
- Ta biết. Vừa rồi ta vẫn luôn ở gần đây.
- A?
Đôi môi Mộc Tiểu Lam há hốc.
Vân Triệt nói như thể đương nhiên:
- Bằng không, ngươi nghĩ vì sao ta dám ép Mộc Nhất Chu? Ta đâu phải kẻ không muốn sống. Không có Mộc Hàn Dật, sư tôn cũng sẽ ra mặt. Hơn nữa sư tôn ra mặt, hiệu quả chắc chắn còn tốt hơn Mộc Hàn Dật gấp trăm lần.
Mộc Tiểu Lam hoàn toàn ngây người:
- Hả? Sư tôn, Vân Triệt sư đệ, hai người…
- Vân Triệt ở Băng Hoàng Cung ba tháng chưa từng rời đi nửa bước. Vừa rồi ta cảm nhận được khí tức của nó đột nhiên vội vã rời đi, hướng đến lại là Hàn Tuyết Điện, nghĩ rằng chắc có việc quan trọng, nên ta đã đi theo để trông chừng.
Tuyết mâu của Mộc Băng Vân nhẹ nhàng liếc nhìn Vân Triệt, ánh mắt mang theo thâm ý.
“…” Đôi môi của Mộc Tiểu Lam qua một hồi lâu mới khép lại, sau đó thì thầm:
- Sư tôn, người đối xử với hắn thật tốt.
- Vân Triệt, ngươi lại đây.
Mộc Băng Vân nói.
- Vâng.
Vân Triệt đáp lời, đi đến trước mặt Mộc Băng Vân.
Mộc Băng Vân đưa bàn tay tuyết trắng ra, ngón tay như bạch ngọc nhẹ nhàng đặt trước ngực hắn, giây lát liền dời đi, sâu trong đôi mắt thoáng qua một tia kinh ngạc kín đáo, sau đó nói:
- Tiểu Lam, Vân Triệt, bảy ngày tới, hai đứa cứ ở trong phòng tu luyện, nhưng không được tu luyện, mà phải tĩnh tâm liễm khí, để huyền lực và hồn lực đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất sau bảy ngày.
Vân Triệt không hiểu, Mộc Tiểu Lam lại kinh ngạc mừng rỡ reo lên:
- Chẳng lẽ…
Khóe môi Mộc Băng Vân nhếch lên một nụ cười rất nhẹ:
- Không sai, Tông chủ cuối cùng đã quyết định, bảy ngày sau, đệ tử của Băng Hoàng Cung đều có thể tiến vào Minh Hàn Thiên Trì. Hiện giờ, toàn bộ Băng Hoàng Cung chắc đã nhận được tin tức này.
Mộc Tiểu Lam nhảy cẫng lên như một chú thỏ con, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn như hoa nở:
- Tốt quá! Ba tháng trước khi sư tôn nói vậy, con còn không thể tin được. Không ngờ… lại là thật.
- Minh Hàn Thiên Trì… là gì vậy?
Kẻ nhà quê đến từ hạ giới khiêm tốn hỏi.
- Vân Triệt, ngươi còn nhớ, lúc đầu ta từng nói với ngươi về Táng Thần Hỏa Ngục không?
Mộc Băng Vân nói.
Vân Triệt gật đầu:
- Nhớ chứ. Nơi đó có một con Viễn Cổ Cầu Long sống ít nhất hơn 10 vạn năm, bên dưới có một viêm mạch từ thời đại Chư Thần còn sót lại…
Nói đến đây, Vân Triệt như có điều ngộ ra:
- Chẳng lẽ, bên dưới Minh Hàn Thiên Trì…
Mộc Băng Vân khẽ gật đầu:
- Không sai. Ngâm Tuyết Giới chúng ta cũng có một thần mạch từ thời đại Chư Thần còn sót lại, là một hàn mạch trái ngược với viêm mạch của Viêm Thần Giới. Sự tồn tại của hàn mạch này đã tạo nên Ngâm Tuyết Giới, và qua năm tháng dài đằng đẵng, nó đã ngưng tụ thành Minh Hàn Thiên Trì.
- Vị tổ tiên đầu tiên của Ngâm Tuyết Giới, sức mạnh của người chính là có nguồn gốc từ hàn mạch này. Trong ký ức mà tổ tiên để lại, hàn mạch này rất có khả năng là do Băng Hoàng Thần Linh thượng cổ lưu lại, và Minh Hàn Thiên Trì chính là nơi cư ngụ của Băng Hoàng ở thời đại Chư Thần. Nếu tất cả đều là thật, vậy thì mảnh đất Ngâm Tuyết Giới này, ở thời đại Chư Thần hẳn là lãnh địa thuộc về Băng Hoàng Thần Linh.
- Thì ra là thế.
Vân Triệt như có điều suy nghĩ.
- Nhưng mà, so với Táng Thần Hỏa Ngục trăm vạn dặm của Viêm Thần Giới, Minh Hàn Thiên Trì của Ngâm Tuyết Giới chúng ta lại nhỏ hơn rất nhiều, chỉ có 30 dặm, không bằng một phần vạn của Táng Thần Hỏa Ngục. Tương ứng, hàn mạch cũng yếu hơn. Nước ao của Minh Hàn Thiên Trì một khi bị vẩn đục, hoặc hàn khí bị hấp thu, thì việc tinh lọc và khôi phục đều cần thời gian rất dài. Do đó, Minh Hàn Thiên Trì luôn cực kỳ ít khi mở ra, cho dù là trưởng lão, cung chủ, cũng chỉ khi gặp phải bình cảnh đột phá mới được phép tiến vào.
- Đối với đệ tử, từ trước đến nay chỉ có đệ tử Thần Điện, và phải là những đệ tử Thần Điện xuất sắc nhất mới thỉnh thoảng được đặc cách cho vào, đây cũng được xem là phần thưởng lớn nhất trong tông. Việc cho phép đệ tử Băng Hoàng Cung tiến vào vẫn là lần đầu tiên từ trước tới nay. Hơn nữa, mỗi một cung đều có thể lựa chọn một trăm tên đệ tử ưu tú để tiến vào.
Trong thần sắc của Mộc Băng Vân thoáng qua chút phức tạp.
Cung thứ ba mươi sáu của bọn họ chỉ có hai người là Vân Triệt và Mộc Tiểu Lam, nên không cần lựa chọn.
Vân Triệt gật đầu, cũng khó trách Mộc Tiểu Lam lại hưng phấn đến thế:
- Ồ. Vì sao lần này lại đặc cách cho đệ tử của Băng Hoàng Cung tiến vào… hơn nữa còn với số lượng lớn như vậy?
- Con cũng rất tò mò.
Mộc Tiểu Lam phụ họa.
Mộc Băng Vân lại nhìn hắn:
- Trong lòng ngươi chắc đã có phán đoán mơ hồ rồi phải không?
- Trụ Thiên Âm ngày đó?
Vân Triệt trả lời.
- Cường giả vạn tuổi, dù có tu luyện thêm ngàn năm, cũng sẽ không có tiến bộ quá lớn. Thế nhưng, những huyền giả đỉnh cao dưới một giáp tuổi mà được tu luyện ngàn năm trong Trụ Thiên Châu thì không thể nghi ngờ sẽ đột phá thêm vài cảnh giới, vì Đông Thần Vực mà tăng thêm một ngàn cường giả tuyệt thế. Trụ Thiên Giới cực kỳ hiếm khi để người ngoài nhúng chàm Trụ Thiên Châu lại vì bồi dưỡng huyền giả ngoại giới mà không tiếc sức mạnh của nó, Ngâm Tuyết Giới chúng ta… tự nhiên cũng phải không tiếc sức mạnh của Minh Hàn Thiên Trì. Tuy rằng, vẫn chưa biết sau lưng rốt cuộc ẩn giấu điều gì, nhưng nếu không sớm chuẩn bị, khi biến cố thật sự ập đến thì có lẽ đã muộn.
Vân Triệt: “…”
- Cũng bởi vì Trụ Thiên Âm ba tháng trước, thời điểm Tông chủ tuyển chọn đệ tử thân truyền cũng được đẩy lên sớm hơn. Bảy ngày sau mở ra Minh Hàn Thiên Trì, mục đích cốt lõi chính là để tuyển chọn đệ tử thân truyền. Chỉ có điều, chuyện này không liên quan gì đến hai đứa, việc hai đứa phải làm chính là cố hết sức không lãng phí mỗi một khoảnh khắc ở trong Minh Hàn Thiên Trì. Kỳ ngộ như vậy, chắc sẽ không có lần thứ hai.