Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 981: CHƯƠNG 979: YÊU NỮ

- Bảy ngày này con sẽ không đi đâu cả, nhất định sẽ điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất.

Mộc Tiểu Lam khó nén được hưng phấn.

“…” Vân Triệt nhíu mày, trong đầu hiện ra vùng biển tử vong trong Lôi Viêm Cốc của Kim Ô. Vùng biển tử vong sinh ra từ thần lực của Kim Ô, còn Minh Hàn Thiên Trì lại sinh ra từ thần mạch do Băng Hoàng lưu lại, về bản chất cả hai hẳn là tương đồng. Hơn nữa, vì ở Thần Giới, đẳng cấp của Minh Hàn Thiên Trì tự nhiên vượt xa vùng biển tử vong.

- Vân Triệt, hay là ngươi có tính toán khác?

Thấy Vân Triệt im lặng không nói, Mộc Băng Vân hỏi.

Vân Triệt vội vàng hoàn hồn:

- A, không có. Ta sẽ cùng Tiểu Lam sư tỷ chuẩn bị sẵn sàng.

- Ai thèm ở cùng với ngươi, cái đồ chuyên gây họa này!

Mộc Tiểu Lam nhỏ giọng hừ nhẹ, sau đó lại lo lắng cảnh cáo:

- Bảy ngày này không cho phép ngươi tới quấy rầy ta, cứ ở yên trong phòng tu luyện, không được đi đâu hết! Nếu lại gây ra họa gì, ta cũng mặc kệ ngươi.

- Biết rồi.

Vân Triệt uể oải đáp, trong lòng thầm nói một câu: Chuyện đó ai cần ngươi quản, đều do chính ngươi tự chạy tới xen vào việc của người khác.

- Sư tôn, người nói giữa Hàn Dật sư huynh và Phi Tuyết sư tỷ, tông chủ có khả năng sẽ chọn ai đây?

Mộc Tiểu Lam không nén được tò mò hỏi, đây cũng là chuyện mà mọi người trong tông quan tâm nhất suốt mấy năm gần đây.

Mộc Hàn Dật và Mộc Phi Tuyết, đệ tử thân truyền của Giới Vương chỉ có thể là một trong hai người họ, những đệ tử khác không thể nào có tư cách so sánh… Đây cũng là nhận thức chung của toàn bộ tông môn.

Mộc Băng Vân nói:

- Bảy ngày sau, tự nhiên sẽ biết. Nhưng nếu xét về khuynh hướng, ngược lại có sáu thành khả năng là Hàn Dật, bốn thành là Phi Tuyết. Đại đa số người đều cho là như vậy.

Vân Triệt không hiểu:

- Vì sao? Ta vừa nghe Tiểu Lam sư tỷ nói, Mộc Phi Tuyết còn nhỏ tuổi hơn Mộc Hàn Dật, nhưng tu vi lại cao hơn, cứ như vậy, về thiên phú Mộc Phi Tuyết hẳn là vượt trội hơn Mộc Hàn Dật, vì sao ngược lại Mộc Hàn Dật lại có khả năng được chọn làm đệ tử thân truyền cao hơn?

Mộc Băng Vân giải thích:

- Bởi vì từ nhỏ Phi Tuyết đã kế thừa huyết mạch Băng Hoàng, tu vi của nàng hơn hẳn Mộc Hàn Dật là nhờ vào ưu thế huyết mạch. Nếu không có ưu thế này, Hàn Dật chắc chắn sẽ không thua kém Phi Tuyết. Sau khi trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương, sẽ nhận được một giọt Băng Hoàng nguyên huyết hoàn chỉnh, cho nên vốn có huyết mạch Băng Hoàng hay không cũng không quan trọng. Thiên phú và năng lực lĩnh ngộ đối với pháp tắc hệ Băng mới là điều mà Đại Giới Vương xem trọng nhất.

- Về điểm này, Hàn Dật và Phi Tuyết hẳn là không chênh lệch bao nhiêu. Chỉ có điều, Hàn Dật lại có hai ưu thế khác. Thứ nhất, Mộc Hàn Dật là thân nam nhi, cũng có ưu thế đối với việc truyền thừa huyết mạch hệ Băng, hơn nữa có thể lấy thân nam nhi mà thân thiết với pháp tắc hệ Băng đến mức này vốn cực kỳ hiếm có. Thứ hai…

- Thứ hai, hẳn là vì có nhiều người hy vọng hắn trở thành đệ tử thân truyền hơn.

Vân Triệt xen ngang.

Mộc Tiểu Lam lấy tư thái sư tỷ hung hăng trừng mắt liếc nhìn Vân Triệt, nghiêm khắc cảnh cáo hành vi vô lễ cắt ngang lời sư tôn của hắn.

Mộc Băng Vân nhẹ nhàng gật đầu:

- Không sai. Tính tình Hàn Dật ôn hòa thanh nhã, tôn trọng trưởng bối, cũng không kiêu căng với đồng môn, nếu gặp chuyện bất bình đều sẽ dốc sức tương trợ, cho nên ở trong tông có được danh tiếng và uy vọng vô cùng tốt, bên ngoài tông cũng thanh danh vang xa. Ngược lại, Phi Tuyết trời sinh tính tình lãnh ngạo, một lòng tiềm tu, cực kỳ ít khi ra khỏi thần điện, cho dù là đệ tử Băng Hoàng Cung, người từng gặp nàng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cho nên, Hàn Dật không thể nghi ngờ đã trở thành lựa chọn của số đông.

- Ồ.

Vân Triệt gật đầu, còn nhân tiện thoáng cong môi.

Hành động “thừa thãi” của Vân Triệt không thoát khỏi ánh mắt của Mộc Băng Vân, nàng khẽ nói:

- Khi ở trong phòng tu luyện, nhớ phải lưu một phần ý niệm chú ý động tĩnh bên ngoài. Để phối hợp với việc Minh Hàn Thiên Trì mở ra sau bảy ngày nữa, “Phù Vận Hàn Lộ” của năm nay sẽ được cấp phát trước thời hạn, trong vòng ba ngày tới sẽ có một đệ tử thần điện tự mình đưa tới. Mấy ngày nay ta cũng cần bế quan ngắn, không ở trong cung, hai đứa đừng bỏ lỡ.

- Vâng, sư tôn. Con sẽ chú ý kỹ động tĩnh bên ngoài.

Nghe được bốn chữ “Phù Vận Hàn Lộ”, Mộc Tiểu Lam lại hưng phấn lên.

- Phù Vận Hàn Lộ?

Vân Triệt không hiểu liền hỏi.

Mộc Tiểu Lam ra vẻ nói:

- Ta biết ngay là ngươi sẽ hỏi mà. Phù Vận Hàn Lộ là một loại linh dịch siêu trân quý, được kết thành từ Phù Vận Thảo của Minh Hàn Thiên Trì. Trong hàn khí cực mạnh cũng sẽ không ngưng kết thành giọt sương, cho dù huyền lực thấp đến đâu cũng có thể trực tiếp uống vào, không gây bất cứ tổn thương gì cho huyền mạch và thân thể. Trong vòng ba ngày sau khi uống sẽ có tác dụng tẩy tủy phạt kinh, tuy không làm gia tăng huyền lực, nhưng có thể tăng cường vĩnh viễn lực tương tác của thân thể và huyền mạch đối với huyền lực hệ Băng, cho nên vô cùng trân quý. Đệ tử Băng Hoàng Cung chúng ta một năm mới được nhận một giọt, ngươi mới đến ba tháng đã được nhận một giọt, đúng là hời to rồi.

- Ồ.

Vân Triệt chậm rãi gật đầu. Tăng cường lực tương tác đối với hệ Băng… Ta cần thứ này sao!?

Mộc Tiểu Lam không chú ý đến phản ứng chẳng hề hứng thú của Vân Triệt, tiếp tục nói:

- Bởi vì Phù Vận Hàn Lộ quá mức trân quý, hơn nữa trước khi uống vào phải dùng huyền lực rất mạnh để phong tỏa đề phòng linh khí thất thoát, cho nên mỗi lần đều do đệ tử của Băng Hoàng Thần Điện tự mình vận chuyển đến các Băng Hoàng Cung. Đây cũng là cơ hội hiếm có để nhìn thấy các sư huynh sư tỷ của thần điện đó!

- Bảy ngày sau không phải cũng gặp được sao?

Vân Triệt thờ ơ nói.

Một câu nói, nhất thời khiến Mộc Tiểu Lam không muốn nói chuyện với hắn nữa.

- Sau khi lấy được Phù Vận Hàn Lộ, nhớ uống vào ngay, bằng không sau khi giải trừ phong tỏa, linh khí sẽ nhanh chóng tiêu tán.

Câu này, chủ yếu là nói cho Vân Triệt nghe, sau đó nàng nói:

- Hai đứa đi đi.

- Vâng, sư tôn.

Mộc Tiểu Lam kéo Vân Triệt thi lễ thật sâu với Mộc Băng Vân, sau đó cùng nhau tiến vào Băng Hoàng Cung.

Mộc Băng Vân đứng yên hồi lâu mới từ từ xoay người, nhìn về phía bóng lưng Vân Triệt biến mất, trong đôi mắt tuyết ánh lên tia sáng phức tạp.

Ban đầu khi Vân Triệt cưỡng ép sử dụng Ngọc Lạc Băng Hồn Đan khiến huyền lực tăng vọt, nàng đã khuyên nhủ hắn không nên tiếp tục tu luyện một cách mạnh bạo mà phải toàn lực củng cố huyền lực, bằng không sẽ để lại hậu họa khôn lường. Nhưng hiện giờ, huyền lực của hắn đã là Quân Huyền Cảnh cấp mười. Nói cách khác, sau đó, hắn chẳng những không nghe lời khuyên của nàng, ngược lại còn như si như cuồng cưỡng ép tu luyện, nếu không làm sao có thể có được tiến cảnh to lớn như thế.

Thế nhưng…

Thời gian ba tháng ngắn ngủi, vượt qua nửa đại cảnh giới của Quân Huyền Cảnh, vừa rồi nàng thử qua, huyền khí của Vân Triệt lại vô cùng vững chắc, không hề có một chút dấu hiệu trống rỗng nào.

Lúc trước khi hắn đối mặt với Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu, huyền khí và tốc độ bùng nổ trong nháy mắt đó, nàng cũng đã nhìn thấy rõ ràng –– rõ ràng là Quân Huyền Cảnh tăng lên, nhưng lực lượng bùng nổ khi đó của hắn, so với ba tháng trước, lại giống như một người ở Thần Nguyên Cảnh đã vượt qua nửa đại cảnh giới.

Sinh ra ở hạ giới, nhưng những dị tượng xảy ra trên người hắn, cho dù ở Thần Giới, với cấp bậc và lịch duyệt cả đời của nàng, cũng đều chưa từng nghe nói đến.

Vân Triệt, người được Thiên Độc Châu nhận chủ này, rốt cuộc hắn là…

“Xem ra, ta cần phải nói chuyện của hắn cho tỷ tỷ biết.” Mộc Băng Vân đột nhiên khẽ tự nói, sau đó tiên ảnh khẽ động, tuyết y tung bay, biến mất trong tuyết bay mờ mịt.

––––––––––––

Minh Hàn Thiên Trì qua lời miêu tả của Mộc Băng Vân, cùng với sự hưng phấn lạ thường của Mộc Tiểu Lam, đã đủ thấy việc tiến vào đó nhất định có lợi ích rất lớn đối với tu vi. Vân Triệt một lòng theo đuổi huyền lực đương nhiên tuyệt đối không để bản thân bỏ lỡ.

Vì vậy sau khi vào phòng tu luyện, Vân Triệt không tiếp tục liều mạng tu luyện như trước, mà tuân theo lời dạy của Mộc Băng Vân, toàn lực tĩnh tâm liễm khí.

Thời gian tĩnh lặng trôi qua, toàn bộ Băng Hoàng Thành đều yên tĩnh hơn ngày thường rất nhiều. Tất cả các đệ tử của các Băng Hoàng Cung được lựa chọn đều tiến vào trạng thái ngưng tâm, vì kỳ ngộ ngàn năm một thuở bảy ngày sau, có lẽ cả đời này sẽ không có lần thứ hai.

Buổi chiều ngày thứ ba, trong Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu, một luồng khí tức băng hàn từ hướng chính điện truyền đến, tuy chỉ thoáng qua, nhưng cũng khiến Vân Triệt trong phòng tu luyện mở mắt.

Khí tức này… Là đệ tử thần điện đến đưa “Phù Vận Hàn Lộ”?

Hắn không lập tức đứng dậy mà nhắm mắt lại, nhưng qua một lúc, hắn vẫn không nghe thấy động tĩnh Mộc Tiểu Lam rời khỏi phòng tu luyện, rất có thể nàng đã tĩnh tâm đến mức vô thức che chắn ngũ cảm. Hắn đành phải đứng dậy, bất đắc dĩ lẩm bẩm: “Tiểu nha đầu kia quả nhiên không đáng tin, thôi, ta đi nhận vậy.”

Đẩy cửa phòng tu luyện ra, hướng về chính điện, ánh mắt vừa lướt qua băng trụ, cả người hắn như bị đóng băng tại chỗ, sững sờ đứng đó.

Chính điện Băng Hoàng Cung, đập vào mắt là vô số hoa tuyết hoa lệ, từng đợt ánh sáng dịu nhẹ từ hai cửa sổ bằng băng chiếu nghiêng vào. Dưới cửa băng, trên chiếc ghế băng tạo hình lộng lẫy của Băng Hoàng, một bóng hình mông lung như ảo ảnh đang ngồi đó. Dáng ngồi của nàng tùy ý mà lười biếng, tựa như đang ở trên giường thơm trong khuê phòng của mình. Một thân tuyết y thuần trắng, tà váy vì tư thế của nàng mà hơi vén lên, để lộ một đoạn mắt cá chân non mềm óng ánh, tựa như không xương, làn da mịn màng như phủ một lớp phấn trắng.

Mái tóc dài của nàng buông xõa đến tận bên hông, mang một màu băng mà Vân Triệt chưa từng thấy bao giờ. Đó không phải màu trắng thuần túy, mà là màu trắng óng ánh mang theo sắc băng kỳ dị tựa như tuyết hoa, lại pha lẫn một chút sắc lam nhàn nhạt, dưới ánh sáng chiếu rọi, đẹp đến mức khiến người ta lóa cả mắt.

Khi Vân Triệt nhìn thấy nàng, ánh mắt của nàng cũng đã hướng về phía hắn.

Trên đời này, nữ tử có thể khiến Vân Triệt thất thần trong chốc lát cực kỳ hiếm hoi, chính hắn còn tự nhận rằng đã không thể tồn tại người như vậy. Thế nhưng, nữ tử trước mắt lại khiến hắn kinh ngạc đến ngây người một lúc lâu.

Luận về dung nhan, Mộc Băng Vân đã là tuyệt thế mỹ nhân, mà nữ tử trước mắt lại còn xinh đẹp hơn Mộc Băng Vân đến ba phần. Khí chất của Mộc Băng Vân lạnh lẽo đạm bạc đến cực điểm, đẹp như tiên nữ trong tranh, khiến bất kỳ ai đối mặt cũng không dám nảy sinh một chút lòng khinh nhờn. Mà người này, lại là một thái cực hoàn toàn khác.

Hiện ra trong tầm mắt của Vân Triệt, không chỉ là một dung mạo tuyệt sắc đủ để khuynh đảo thiên hạ. Dưới đôi mày ngài khẽ nhếch, cặp mắt đang nhìn hắn mờ mịt hơi nước, tựa như chứa đầy khói sóng, ẩn chứa ma lực khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Đôi môi nàng khẽ cong, như cười như không, cánh môi hồng phấn còn mềm mại hơn cả đóa hoa, lại mang theo vẻ kiều mị mà ngàn vạn biển hoa cũng không thể phác họa nổi.

Da nàng như tuyết như ngọc, tựa như phủ một lớp quang hoa thánh khiết, không nhiễm một hạt bụi trần. Ấy vậy mà gương mặt nàng lại phảng phất một nét mềm mại nhàn nhạt, tô điểm thêm vẻ quyến rũ khiến người ta nghẹt thở.

Không chỉ dung nhan, dáng người của nàng càng đẹp đến cực hạn, tất cả nữ tử hắn từng gặp trong đời này, không một ai có thể so sánh được. Một chiếc đai lưng thắt lấy vòng eo thon thả như cành liễu, nhưng bộ tuyết y trước ngực lại căng phồng ngạo nghễ, tựa như có thể nứt toạc bất cứ lúc nào. Phía dưới tấm lưng ong, cặp mông tròn trịa càng thêm cong vút, rõ ràng chỉ là một tư thế ngồi, nhưng lại phác họa nên một đường cong ma quỷ, đầy đặn đến mức kinh tâm động phách.

Trên khắp người nàng, không một chỗ nào không xinh đẹp hoặc quyến rũ đến độ đào hồn khoét cốt, giống như nữ yêu do ma giới phái tới để mê hoặc nhân gian. Vân Triệt chỉ đứng từ xa nhìn nàng mà hoàn toàn quên cả cất bước, một luồng nhiệt lưu mãnh liệt không thể khống chế tán loạn trong cơ thể hắn… Nhưng cũng may, ý chí lực hơn người đã giúp hắn gắng gượng tỉnh táo lại, cố hết sức áp chế tà hỏa đang bùng lên ở hạ thân.

Yêu tinh này… Không đúng, nàng chính là đệ tử đến đưa Phù Vận Hàn Lộ?

Lại là một nữ đệ tử, hơn nữa… hơn nữa…

Trong thần điện, lại còn có nữ đệ tử đủ để họa quốc ương dân đến mức này!

Phải nói là… trên đời này thế mà lại có một yêu tinh câu hồn nhiếp phách đến vậy!

Băng Hoàng Thần Tông đều tu luyện huyền công hệ Băng, cho nên đại đa số đều có băng tâm lãnh ngạo mới đúng… Nàng thật sự là người của Băng Hoàng Thần Điện sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!