Trong lúc tâm trí Vân Triệt đang rối bời, nữ tử yêu mị lười biếng đứng dậy từ ghế băng, làn váy rủ xuống, che đi đôi mắt cá chân tựa như tuyệt tác mà ông trời đã dốc hết tâm huyết cả đời để tạo nên. Một đôi mắt đẹp câu hồn cứ thế nhìn Vân Triệt, nàng thong thả bước về phía hắn.
Khi nàng đến gần, Vân Triệt mới chú ý tới, trên bộ tuyết y của nàng còn thêu một hoa văn Băng Hoàng đang ngạo nghễ giương cánh. Thế nhưng, bộ ngực nàng quá đỗi đầy đặn, căng đến mức khiến hoa văn kia hoàn toàn biến dạng, không chỉ cực lớn mà còn mềm mại như nước. Bước chân rõ ràng rất thong thả, nhưng mỗi khi nhấc bước, chúng lại khẽ rung động, khiến Vân Triệt hoa mắt hồn xiêu, ánh mắt như bị hút chặt vào đó, dù đã thất thần cũng không nỡ dời đi dù chỉ một khắc.
Yết hầu của Vân Triệt khẽ động, phát ra một tiếng “ực”.
Âm thanh vốn rất nhẹ, nhưng trong Băng Hoàng cung tĩnh lặng này lại vang dội khôn cùng. Âm thanh này lập tức kéo Vân Triệt về thực tại, cho dù da mặt hắn dày như tường thành cũng suýt nữa muốn quay người che mặt bỏ chạy ngay tức khắc.
“Vân Triệt.”
Nữ tử yêu mị dường như không nghe thấy, nàng đứng trước mặt Vân Triệt, đôi mắt mờ ảo, đôi môi hồng khẽ mở, gọi tên hắn.
Giọng nói của nàng quyến rũ đến tận xương tủy, chỉ hai chữ ngắn ngủi quen thuộc nhất đời này của Vân Triệt lại khiến toàn thân hắn như nhũn ra. Hắn thầm hít một hơi, ánh mắt hoảng loạn không dám nhìn thẳng vào yêu nữ gần trong gang tấc, cố gắng trấn định nói:
“Đại…”
Một chữ “Đại” vừa thốt ra, Vân Triệt liền cắn vào đầu lưỡi mình, gian nan nói:
“Chào… Sư tỷ.”
“Đại sư tỷ?”
Nàng khẽ cong mày ngài, khóe miệng thoáng nhếch lên, một thay đổi nhỏ trên gương mặt cũng khiến dung nhan vốn đã xiêu hồn lạc phách của nàng càng thêm quyến rũ. Nàng ghé đầu lại gần, một mùi hương còn thơm ngát hơn tất cả những loài hoa mà Vân Triệt từng ngửi thấy trong đời nhẹ nhàng phả qua:
“Vừa rồi không phải ngươi định gọi… ‘Đại hung sư tỷ’ chứ?”
Giọng nói lười biếng mà uyển chuyển, Vân Triệt khẽ há miệng, toàn thân mềm nhũn, tâm thần chao đảo, linh hồn như muốn lìa khỏi xác, đầu óc trống rỗng chưa từng có.
Hắn có linh hồn Long Thần trong người, từng trải qua sự tôi luyện tàn khốc của lực nhiếp hồn từ U Minh Bà La Hoa, cho dù đối mặt với kẻ địch cường đại đến đâu cũng chưa bao giờ khiến hắn mất hồn đến mức này.
Vậy mà yêu nữ trước mắt, trên người không hề có khí tức huyền lực, không có khí thế áp bức, càng không có sự ăn mòn hay áp chế tinh thần lực, nhưng chỉ bằng một cái nhíu mày, một nụ cười, một lời nói đã khiến tâm hồn hắn tan tác đến vậy.
Vân Triệt hoàn toàn không biết mình đã ngây người bao lâu, khi cuối cùng thu liễm được tâm thần, hắn đành cố gắng mở miệng để hóa giải sự xấu hổ và thất thố chưa từng có này:
“Không biết… Đại hung sư tỷ…”
Bốp!
Vân Triệt vung tay tự tát vào miệng mình một cái, sau đó khuôn mặt méo mó, vội vàng nói bằng giọng lớn hơn:
“Không biết sư tỷ xưng hô thế nào?”
Đôi mắt đẹp của yêu nữ khẽ lay động, tựa cười tựa không, tròng mắt chuyển động như thể kinh ngạc vì sao Vân Triệt lại hoàn hồn nhanh như vậy:
“Từ sớm đã nghe nói nam đệ tử mới đến của Băng Hoàng cung thứ ba mươi sáu gan lớn tày trời, ngày đầu tiên đến Băng Hoàng giới đã chọc giận Mộc Phượng Thù, mấy ngày trước lại còn trêu chọc thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng cung thứ nhất. Hôm nay gặp mặt, lại dám nói lời khinh bạc, quả nhiên là gan rất to.”
Trong lòng Vân Triệt rối như tơ vò. Nhớ lại phản ứng lúc trước, hắn chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Hắn lại định thần, cố gắng hết sức để thần thái và giọng điệu của mình tự nhiên hơn một chút, mặt dày nói:
Tuy gan ta cũng không nhỏ, nhưng tuyệt đối không dám khinh bạc sư tỷ. Chủ yếu là vì sư tỷ quá đỗi xinh đẹp, khiến ta nhất thời ngây người, buột miệng lỡ lời, kính mong sư tỷ thứ lỗi. Hơn nữa, ta tin rằng sư tỷ nhất định hiểu rõ ta không hề cố ý.
Vô nghĩa! Ngay cả ta còn thất thố đến thế này… những nam nhân khác không biết sẽ ra sao. Nàng chắc chắn đã quen nên không trách… Chết tiệt! Trên đời lại có yêu nữ câu hồn đến vậy, không biết nàng đã có nam nhân chưa…
“Ồ? Nói như vậy, ngược lại là lỗi của ta sao?”
Yêu nữ như vô tình khẽ cắn môi.
Trong lòng Vân Triệt lập tức dậy sóng, vội vàng nói:
“Không không, sao có thể là lỗi của đại hung sư tỷ… Chết tiệt!”
Lần này, Vân Triệt hận không thể vung đao tự chém mình một nhát:
“Tuyệt đối không phải lỗi của sư tỷ. Khụ! Lần này sư tỷ đến đây là để đưa Phù Vận Hàn Lộ cho ta và Tiểu Lam sư tỷ phải không?”
Yêu nữ đưa đôi ngọc thủ trắng nõn chói mắt ra, nhẹ nhàng đẩy hai bình ngọc tinh xảo tới, một cơn gió nhẹ lướt qua, hai bình ngọc đã nằm gọn trong tay Vân Triệt:
“Đúng là đến đưa hàn lộ, cũng là để đến xem một người.”
“À… Mấy ngày nay Cung chủ không có ở đây.”
Vân Triệt cẩn thận cất bình ngọc đi.
Đôi mắt đẹp của yêu nữ chuyển hướng, nhẹ giọng nói:
“Nếu vậy, mục đích của ta xem như đã đạt được. Hai giọt hàn lộ này, ngươi và Tiểu Lam nên sớm uống đi thì hơn.”
Nghe ý trong lời nàng, dường như nàng sắp rời đi, trong lòng Vân Triệt dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả, vội vàng lên tiếng:
“Sư tỷ, tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng sư tỷ biết tên ta, ta lại không biết quý danh của sư tỷ… Không biết sư tỷ có thể cho biết được không?”
Nữ tử trước mắt vừa đẹp vừa quyến rũ, có lẽ không nam tử nào trên thế gian có thể chống cự, nếu được vòng eo ấy quấn lấy, chỉ sợ chìm đắm ba kiếp cũng cam lòng –– trong đầu Vân Triệt bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ như vậy, hơn nữa còn đặc biệt rõ ràng và mãnh liệt.
Yêu nữ không từ chối, nhẹ nhàng nói:
“Mộc Huyền Âm, đã từng nghe cái tên này chưa?”
Ba tháng nay Vân Triệt đều ru rú trong Băng Hoàng cung, tên tuổi trong tông mà hắn biết đếm trên đầu ngón tay, đương nhiên không thể nào nghe qua. Nhưng thân là kẻ lõi đời, sao hắn có thể nói không biết được, lập tức mặt lộ vẻ kinh ngạc vui mừng:
“Hóa ra sư tỷ chính là Huyền Âm sư tỷ! Tuy thời gian ta đến tông không lâu, nhưng đại danh của Huyền Âm sư tỷ đã sớm như sấm bên tai. Không ngờ lại nhanh như vậy được tận mắt trông thấy Huyền Âm sư tỷ, còn có vinh hạnh được sư tỷ đích thân đến đưa Phù Vận Hàn Lộ cho ta… và Tiểu Lam sư tỷ.”
Đôi môi thơm của Mộc Huyền Âm khẽ nhếch, mắt đẹp híp lại, trong khóe mắt hẹp dài ánh lên mị quang mênh mông đến khó tả:
“Nha… Ngươi thật sự từng nghe qua cái tên này?”
“…” Vân Triệt bị nàng nhìn mà tim đập thót lên… Chẳng lẽ chỉ là tên giả?
Vân Triệt nhanh chóng mặt không đổi sắc, tim không đập loạn trả lời:
“Đương nhiên, bởi vì đây là do chính miệng Huyền Âm sư tỷ nói với ta.”
Ánh mắt yêu kiều của nàng ánh lên vài phần dò xét, từ trên xuống dưới, quét một lượt khắp người Vân Triệt. Nàng không nói gì thêm, cứ thế xoay người rời đi, để lại cho Vân Triệt một bóng lưng xinh đẹp dần xa khỏi tầm mắt.
“…” Ánh mắt kia khiến Vân Triệt có chút mơ hồ, tâm niệm hắn xoay chuyển, đột nhiên linh quang trong đầu chợt lóe, hắn lập tức kêu lên:
“Đợi đã! Huyền Âm sư tỷ, có phải sư tỷ còn có một cái tên khác là Mộc Phi Tuyết không?”
Bước chân của Mộc Huyền Âm dừng lại, nàng thản nhiên quay đầu:
“Ồ? Sao ngươi lại nghĩ vậy?”
Chỉ một cái ngoảnh đầu của nàng cũng khiến thế giới trước mắt Vân Triệt bừng sáng lên rất nhiều. Vân Triệt lấy lại bình tĩnh, sau đó tràn đầy tự tin nói:
“Mấy ngày trước khi ta xảy ra xung đột với thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng cung thứ nhất, trong thần điện chỉ có Mộc Hàn Dật… khụ khụ, Hàn Dật sư huynh biết chuyện này. Nhưng Hàn Dật sư huynh đã hứa sẽ không nói chuyện này ra ngoài, vậy nên huynh ấy tự nhiên sẽ không kể cho người khác. Thế nhưng, nếu Hàn Dật sư huynh ái mộ Phi Tuyết sư tỷ thì lại là chuyện khác.”
“Còn nữa, vừa rồi sau khi sư tỷ nói tên ‘Mộc Huyền Âm’, lại có chút kỳ quái hỏi ta có thật sự từng nghe qua hay không… Cho nên ta đoán, đây hẳn là một cái tên mà sư tỷ ít khi dùng đến. Cái tên được nhiều người biết đến hơn, chính là Mộc Phi Tuyết.”
Ánh mắt Vân Triệt chắc chắn, lời lẽ rõ ràng, khóe miệng còn treo một nụ cười nhạt tự tin. Mộc Huyền Âm cũng cười, dù chỉ là một góc nghiêng tuyệt đẹp nhưng vẫn lan tỏa vẻ yêu mị vô tận.
“Thật thông minh.”
Đôi môi khẽ thốt ra, huyền âm như mộng. Sau đó, bóng hình tuyết trắng của nàng thoáng mờ đi, như một bông tuyết bay tan, biến mất khỏi tầm mắt Vân Triệt.
Ba chữ khen ngợi cuối cùng kia như tiên âm trong mộng, lượn lờ bên tai, trong tâm hồn Vân Triệt rất lâu. Vân Triệt ngẩn người một hồi lâu mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, hồi tưởng lại chuyện vừa rồi… Lần đầu tiên trong đời hắn lại thất thố đến vậy, còn là trước mặt một tuyệt thế mỹ nữ.
“Phù! Xem ra mình đoán đúng rồi. Tuy hơi mất mặt, nhưng ít nhất không đánh mất chỉ số thông minh trước mặt mỹ nữ, cuối cùng cũng đoán ra nàng là Mộc Phi Tuyết, chắc cũng vớt vát lại được chút ấn tượng.”
Nhìn bình ngọc đựng Phù Vận Hàn Lộ trong tay, Vân Triệt bước nhanh hơn, đi tới trước phòng tu luyện của Mộc Tiểu Lam rồi gõ một quyền lên cửa:
“Tiểu Lam sư tỷ…”
Vừa gọi tên, cửa phòng tu luyện liền mở ra, theo sau là giọng nói thiếu kiên nhẫn của Mộc Tiểu Lam:
“Sao chổi! Không phải đã nói đừng làm phiền ta sao!”
Mở cửa nhanh như vậy khiến Vân Triệt hơi sững sờ. Yêu nữ… à, sư tỷ kia đến đưa Phù Vận Hàn Lộ, còn cố ý phóng ra huyền khí, Mộc Tiểu Lam lại không hề có phản ứng. Giọng nói của hai người họ cũng không nhỏ, mà Mộc Tiểu Lam vẫn không hề đi ra, điều này khiến hắn tin chắc rằng Mộc Tiểu Lam đã tiến vào trạng thái tĩnh tâm, ngũ quan phong bế, sẽ rất khó gọi tỉnh. Không ngờ vừa gọi một tiếng đã mở cửa ngay.
“Phù Vận Hàn Lộ đến rồi đây.”
Vân Triệt giơ bình ngọc trong tay lên.
“Oa… A?”
Mộc Tiểu Lam vui vẻ reo lên, rồi trừng lớn mắt nói:
“Ai?? Đưa tới lúc nào, sao ta không nghe thấy tiếng động gì hết? Không phải là sư tôn lấy giúp chúng ta rồi đưa cho ngươi chứ?”
“Mới vừa rồi, một vị sư tỷ đưa tới.”
Vân Triệt tỏ vẻ cạn lời:
“Không phải ngươi ngủ say như chết đấy chứ?”
Mộc Tiểu Lam tức giận nói:
“Ngươi mới ngủ say như chết! Ngươi chắc chắn đang lừa ta! Ta đoán có thể hôm nay sẽ đến nên không hề tĩnh tâm, từ trưa đã luôn để ý động tĩnh bên ngoài, chẳng nghe thấy ai đến cả, rõ ràng là ngươi đang lừa ta.”
“…Lừa ngươi làm chó.”
Vân Triệt hừ một tiếng. Nhưng nha đầu Mộc Tiểu Lam này không giống đang nói dối –– nàng vốn không biết nói dối. Hả? Chẳng lẽ vừa rồi thính giác và linh giác của nàng không nhạy?
“Ngươi nói là một vị sư tỷ đưa tới, vậy ngươi nói xem, là sư tỷ nào?”
Mộc Tiểu Lam ra vẻ “ngươi rõ ràng đang nói dối”.
“Là Mộc Phi Tuyết sư tỷ.”
Vân Triệt thành thật trả lời, nghĩ đến vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, phong hoa mê hoặc nhân gian kia, tâm hồn hắn lại một lần nữa rung động. Nếu ai cưới được nữ nhân như yêu tinh đó, nhất định sẽ đoản mệnh.
Cũng không biết tên nam nhân trời đánh nào lại có diễm phúc như vậy!
Mộc Tiểu Lam bình tĩnh liếc mắt nhìn Vân Triệt, sau đó giật lấy bình Phù Vận Hàn Lộ trong tay hắn.
“Kẻ lừa đảo, hừ!”
Rầm!
Cửa đá phòng tu luyện nặng nề đóng lại.