Boong... boong... chiếc chuông cũ kỹ phát ra những âm thanh đục ngầu.
Naoi Reito tạm dừng trò chơi, liếc nhìn góc trên bên phải màn hình điện thoại. Thời gian là mười giờ năm phút tối.
Cậu thoát khỏi trò chơi, nhét điện thoại vào túi trong của bộ Samue [1], rồi từ từ quay đầu lại, đốt sống cổ lập tức phát ra tiếng răng rắc khô khốc. Vừa khéo có chút thời gian rảnh, cậu vốn chỉ định chơi một lát, nào ngờ ngẩng đầu lên đã thấy hơn hai mươi phút trôi qua – trò chơi quả nhiên là thứ ngốn thời gian. Cậu đứng dậy, vén rèm cửa ra một khe nhỏ, nhìn thấy bên cạnh chiếc đèn đá ánh lửa leo lét có một người đàn ông vóc dáng vạm vỡ đang đứng. Người đàn ông mặc chiếc áo khoác rộng, tóc cắt ngắn, khuôn mặt căng thẳng, trông khoảng năm mươi lăm, năm mươi sáu tuổi.
Reito xỏ giày thể thao ở huyền quan, xách theo chiếc túi giấy đã chuẩn bị sẵn, mở cửa bước ra khỏi phòng trực. Người đàn ông nhìn thấy cậu, lộ vẻ ngạc nhiên.
“Ông là Saji Toshiaki phải không ạ?” Reito hỏi.
“Là tôi...”
Reito cúi người chào: “Chào buổi tối, đã để ông phải đợi lâu.”
Saji quan sát cậu, dường như đang đánh giá, rồi hỏi: “Cậu là người mới à?”
“Vâng, cháu họ Naoi, bắt đầu từ tháng này cháu sẽ phụ trách việc trông coi Thần Mộc. Mong ông giúp đỡ.”
“Tôi có nghe bà Yanagisawa nói qua, hình như cậu là họ hàng?”
“Cháu là cháu trai của bà ấy.”
“Ồ... cậu họ gì nhỉ?”
“Naoi ạ, cháu tên là Naoi Reito.”
“Naoi, được rồi, tôi nhớ rồi.” Saji chần chừ chưa rời mắt khỏi khuôn mặt Reito, trong biểu cảm lộ ra một tia tò mò. Có lẽ ông ta muốn hỏi, một thanh niên tuấn tú thế này tại sao lại nhận làm công việc này chứ?
Reito thầm nghĩ cũng chẳng cần giấu giếm gì, chỉ là chuyện kể ra thì dài dòng quá. Cậu quyết định bỏ qua, thản nhiên gọi một tiếng “Ông Saji”, rồi đưa chiếc túi giấy ra. “Bên trong là nến, có thể cháy trong hai giờ, ông xem có đủ dùng không ạ?”
“Ừ, khoảng mười hai giờ đêm là xong thôi, cũng như mọi khi.”
“Ông có diêm chưa ạ?”
“Không cần chuẩn bị đâu, tôi mang theo rồi.”
“Xin ông hãy cẩn thận củi lửa.”
“Biết rồi, lần nào cũng được dặn dò như thế.”
“Thật thất lễ quá. Xin ông hãy lưu ý dưới chân, chân thành cầu chúc lời Gửi Niệm của ông có thể lay động Thần Mộc.” Câu nói khách sáo trúc trắc này ban đầu từng khiến Reito líu cả lưỡi, nhưng giờ cậu đã nói trôi chảy rồi.
“Cảm ơn.” Saji bật chiếc đèn pin trên tay, quay người chậm rãi đi về phía rừng cây bên phải khuôn viên đền. Con đường phía trước tối đen như mực, chẳng nhìn rõ thứ gì, nhưng đi thêm vài bước nữa sẽ thấy một tấm biển dựng trên mặt đất ghi dòng chữ “Lối vào Gửi Niệm Thần Mộc”, đi sâu vào trong là một con đường mòn quanh co, hai bên cỏ cây rậm rạp.
Reito quay lại phòng trực, cầm lấy đèn pin, xách chiếc ghế gấp dựa bên tường rồi lại ra ngoài cửa. Cậu đặt ghế xuống, vừa định ngồi thì khóe mắt cảm nhận được có thứ gì đó thoáng qua. Cậu giật mình, vội vàng ngước mắt nhìn, chỉ thấy trong rừng cây ở một góc sân đền có một vật thể màu xám đang chuyển động, kích thước lớn hơn mèo hoang nhiều, rõ ràng là người, một tia sáng yếu ớt ẩn hiện theo bóng đen, có lẽ người đó đang dùng đèn pin soi đường. Muộn thế này rồi, là ai được nhỉ? Chẳng lẽ là trộm? Nhưng trong đền chẳng có thứ gì đáng giá – mang tiếng là đền thờ, nhưng thực ra ngay cả hòm công đức cũng không có.
Reito không bật đèn pin, nín thở, rón rén tiến lại gần bóng người. Bóng người dừng lại trước lối vào Gửi Niệm Thần Mộc, ngó nghiêng vào bên trong. Người này mặc chiếc áo hoodie màu hơi bạc, nhìn từ phía sau thì vóc dáng không cao lớn, hơn nữa hoàn toàn không để ý đến tình hình phía sau lưng.
“Xin hỏi có chuyện gì không ạ?” Reito lên tiếng hỏi, đồng thời bật đèn pin.
Cái bóng nhỏ bé thốt lên một tiếng kinh ngạc, quay phắt lại như lò xo, mặt lộ vẻ hoảng sợ. Hóa ra là một cô gái trẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt mở to tròn gây ấn tượng mạnh. Ánh sáng dường như hơi chói, cô gái vội vàng đưa tay che trước mắt.
“Cô là ai?” Reito hơi hạ đèn pin xuống, “Đến đây làm gì?”
Cô gái khẽ hít một hơi, muốn nói lại thôi.
“Cô quen ông Saji à?” Reito hỏi dồn.
Cô gái vẫn đứng bất động, tựa như một bức tượng băng.
“Muộn thế này rồi, cô không được tự tiện vào trong, Gửi Niệm cần phải đặt trước...”
Reito vừa nói đến đây, cô gái nãy giờ vẫn im lặng bỗng dùng điện thoại soi xuống chân, chạy bước nhỏ bỏ trốn.
Hành động này rõ ràng là bất thường, nhưng Reito không định đuổi theo ép hỏi, cảm thấy làm vậy có chút không ổn. Đối phương là con gái, ngộ nhỡ cô ta la toáng lên ở chốn linh thiêng của đền thờ thì thật khó giải quyết.
Reito quay lại ngồi trước cửa phòng trực, lấy điện thoại ra mở một bộ phim khoa học viễn tưởng. Thỉnh thoảng cậu lại ngước mắt nhìn quanh sân đền. Không phát hiện thêm kẻ nào khả nghi nữa, cô gái trẻ kia chắc hẳn đã rời đi rồi.
Gần đến mười hai giờ đêm, từ sâu trong rừng cây chậm rãi hiện ra bóng dáng của Saji Toshiaki. Reito đứng dậy đón.
“Xong rồi.” Saji nói.
“Ông vất vả rồi ạ.”
“Tối mai tôi cũng đã đặt lịch, đến lúc đó lại phải phiền cậu.”
“Vâng, ngày mai cháu đợi ông. Ông về đi đường cẩn thận ạ.” Reito do dự không biết có nên nhắc đến cô gái kia không, cuối cùng vẫn kìm lại được.
Saji chúc một câu “Ngủ ngon”, rồi cứ thế rời đi.
Reito bước vào lối vào Gửi Niệm Thần Mộc. Con đường mòn được bao bọc bởi cỏ cây hai bên, hẹp chỉ đủ cho hai người tránh nhau.
Xuyên qua rừng cây, tầm nhìn bỗng nhiên thoáng đãng, một vật thể khổng lồ đập vào mắt, chính là Thần Mộc. Cây cổ thụ khổng lồ này đường kính khoảng năm mét, cao hơn mười mét, vô số cành cây to khỏe uốn lượn vươn lên tận đỉnh, tựa như những con trăn khổng lồ đang quấn vào nhau. Lần đầu tiên Reito nhìn thấy Thần Mộc cũng đã bị khí thế ấy làm cho chấn động, lặng người hồi lâu.
Những chiếc rễ to lớn chằng chịt, bám chặt lấy mặt đất. Reito chú ý để không bị rễ cây làm vấp ngã, men theo thân cây vòng sang bên trái.
Bên hông cây cổ thụ có một hốc cây khổng lồ lõm vào, cửa hang đủ cho một người trưởng thành cúi người đi qua dễ dàng. Reito cẩn thận từng bước đi vào. Bên trong là một khoảng không gian khác biệt, tựa như hang đá, diện tích khoảng ba chiếu Tatami [2].
Vách trong của cây bị khoét đi một mảng, tạo thành một cái bệ rộng khoảng năm mươi centimet. Người khoét nó giờ đây đã không còn cách nào kiểm chứng. Trên bệ có một chân nến, đó là thứ Reito đã đặt vào trước khi Saji đến. Cây nến đang đứng còn sót lại khoảng một centimet, ngọn lửa đã bị thổi tắt từ lâu. Trước chân nến đặt một phong bì màu trắng có ghi chữ “Tiền hương dầu”. Reito mở ra, thấy bên trong là một tờ tiền giấy một vạn yên, không khỏi thắc mắc: Như vậy mà phải để lại một vạn yên sao? Cậu nghĩ lại, giá trị quan rốt cuộc cũng tùy thuộc vào mỗi người.
Cậu nhét phong bì vào trong ngực áo, xách chân nến lên, nhìn quanh bốn phía, mọi thứ đều bình thường. Cậu bước ra khỏi hốc cây, vô tình ngẩng đầu lên, vầng trăng sáng trên bầu trời đã tròn hơn đêm qua một chút. Ngày mai là trăng tròn rồi.
Reito trở về phòng trực, sau khi dọn dẹp phòng ốc thì liếc nhìn chiếc tủ lạnh nhỏ, bên trong có ướp lạnh vài lon rượu Shochu trái cây. Cậu kìm lòng không mở tủ lạnh – ngày mai còn phải dậy sớm. Rửa mặt mũi xong xuôi trước bồn rửa nhỏ ở phòng khách, cậu tắt đèn, chui vào chăn. Một ngày dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc. Nhắm mắt lại, trong nháy mắt cậu đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Một cơn hỗn độn ập đến, ý thức dần trở nên mơ hồ. Tất cả những điều này có phải là sự thật không – câu hỏi như vậy hiện lên trong đầu. Sáng mai mở mắt ra, liệu có phải mình lại đang nằm ở một thế giới khác không? Cũng chẳng trách cậu lại nghĩ như vậy, bởi vì chỉ mới một tháng trước, cậu còn đang ở một nơi có hoàn cảnh tồi tệ hơn nhiều – trại tạm giam.
[1] Trang phục các nhà sư Nhật Bản mặc khi làm việc trong chùa.
[2] Đơn vị đo diện tích của Nhật, 1 chiếu Tatami khoảng 1.62 mét vuông.