Mảnh đất Khương Thu Tự chọn, đừng nói là xây một hoặc hai tòa nhà văn phòng, nhìn quy mô hoàn toàn có thể xây dựng một khu phát triển chuyên biệt cỡ nhỏ xung quanh thành phố.
"Ý tưởng của tôi là biến nơi này thành khu sinh thái trò chơi, khu vực trung tâm là khu công nghiệp của công ty giải trí Tinh Không, xung quanh có phòng triển lãm văn hóa trò chơi, nhà thi đấu chuyên nghiệp, phòng triển lãm có thể tổ chức các hoạt động lễ hội trò chơi, cơ sở đào tạo lực lượng dự bị cho ngành. Tôi nghĩ, còn phải có khu cư trú cho nhân viên, khách sạn và các cơ sở phối sáo khác."
Khương Thu Tự miêu tả viễn cảnh trong lòng mình, Phương Diểu có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ trong mắt cô, cảm xúc trong lòng cũng không khỏi dâng trào vì bức tranh mà cô miêu tả.
"Thế nào? Anh thấy được không? Hai chúng ta có thể thực hiện được không?" Khương Thu Tự quay đầu hỏi.
Với câu hỏi này, gật đầu hoặc lắc đầu đều không có khí thế, không đủ nhiệt huyết.
Phương Diểu đang suy nghĩ xem có cách thể hiện nào ngầu mà không cần nói chuyện, Khương Thu Tự đã vui vẻ nhập lệnh quay về trên hệ thống định vị: "Không nói thì tôi coi như anh đồng ý."
"!!!" Phương Diểu trợn tròn mắt, cô đang đợi tôi ở đây.
"Phàm nhân, tôi coi như cô đang cầu nguyện với tôi vậy." Phương Diểu quyết định lần này sẽ chiều cô trước.
Khương Thu Tự cũng không ngờ Phương Diểu vẫn kiên trì, trên đường về thấy anh tức giận như một con cá nóc phồng lên, không nhịn được đưa tay chọc vào mặt anh ta.
Phương Diểu thầm nghĩ: "Còn 5 giờ 32 phút 21 giây nữa là đến lúc thổi kèn phản công, cố lên!"
"Đi ăn ở đâu?" Khương Thu Tự hỏi: "Tôi nghe nói có một nhà hàng được mệnh danh là cay nhất Đông Hoàng, nếu thử thách thành công không chỉ được miễn phí mà còn được chụp ảnh treo lên tường."
Phương Diểu đưa tay định nhấn nút hạ cánh khẩn cấp trên xe bay, anh muốn nhảy xe!
Khương Thu Tự nhanh chóng ngăn anh lại: "Đừng có bấm lung tung, đi thôi, đi thử xem."
Ngay lúc Phương Diểu cảm thấy mạng nhỏ của mình sắp không giữ được, đột nhiên Khương Thu Tự nhận được tin nhắn cứu anh ta.
Tin nhắn do Khương Đông Chính gửi đến: "Ngày mai có thể ba sẽ đến chỗ chị."
Tâm trạng náo loạn với Phương Diểu của Khương Thu Tự biến mất trong nháy mắt, hơi căng thẳng, còn hơi cảnh giác hỏi: "Ba đến làm gì?"
Khương Đông Chính giải thích: "Không phải cố ý đến tìm chị, ngày mai gần công ty chị có một cuộc hội thảo, sau đó tiện đường đến công ty chị xem, ba bảo em báo trước cho chị một tiếng."
Khương Thu Tự nhăn mặt: "Không thể không đến sao?"
Khương Đông Chính: "Chị nói xem."
Phương Diểu nghiêng đầu, xem ra chuyện này đã được quyết định rồi.
Khương Thu Tự ngẩng đầu lên, thấy Phương Diểu đang hả hê, tức giận nói: "Anh cười cái gì, mau về ngủ đi, ngày mai tỉnh táo một chút, biết chưa!"
Phương Diểu dùng ánh mắt biểu đạt nghi vấn: "Liên quan gì tới tôi?"
Khương Thu Tự không để ý đến câu hỏi của anh, đe dọa: "Biểu hiện không tốt thì anh chết chắc."
Bay về khu vực thành phố, thả Phương Diểu về nhà, Khương Thu Tự vội vã rời đi, xem ra áp lực thực sự rất lớn.
Không còn Khương Thu Tự làm phiền, sau khi về nhà chơi game, thời gian đã nhanh chóng đến 12 giờ.
Cuối cùng cũng đã qua một ngày, Phương Diểu tự hào vì bản thân đã làm được những gì đã nói.
"Hừ hừ." Anh lập tức cầm vòng tay chuẩn bị phản công, chẳng hạn như gửi một tin nhắn vào lúc nửa đêm, nhắc nhở cô tỉnh táo.
Nhưng sau khi suy nghĩ, tay anh vẫn giơ ở trước màn hình sáng nhưng không nhấn xuống, một là vì cái mạng nhỏ bé của bản thân, mặt khác vẫn là vì dưỡng sức cho ngày mai.
"Ngủ thôi, ngủ thôi." Phương Diểu lẩm bẩm, ném vòng tay đi, chúi đầu vào gối.
Ngủ một mạch đến sáng, ngày hôm sau bị tiếng chuông báo thức đánh thức, Phương Diểu rửa mặt xong đi soi gương, không có quầng thâm, râu cạo rất sạch, kiểu tóc cũng rất gọn gàng và đẹp trai, rất hoàn hảo.
Anh đang chỉnh trang thì quản gia trí năng nhắc nhở có khách đến thăm, không ngờ Khương Thu Tự lại chạy đến từ sáng sớm.
"Cô làm gì vậy?" Phương Diểu hỏi.
"Giám sát anh." Khương Thu Tự vừa nói vừa đánh giá anh từ trên xuống dưới, thấy cũng khá ổn.
Phương Diểu phàn nàn: "Ánh mắt ngạc nhiên của cô khiến tôi rất không vui."
"Bớt nói nhảm đi." Khương Thu Tự nhìn xung quanh: "Tủ quần áo của anh ở đâu, còn quần áo nào khác không?"
"Bộ này không đẹp sao?" Phương Diểu nhìn bộ vest xám sạch sẽ gọn gàng trên người, rất có phong thái của một giám đốc mà.
"Sao anh lại có ít quần áo thế?" Khương Thu Tự liếc nhìn tủ quần áo, không thể chấp nhận được, rồi quay lại nhìn: "Thôi, anh cứ mặc thế này đi."
"Giọng điệu miễn cưỡng của cô cũng khiến tôi rất không vui." Phương Diểu tiếp tục phàn nàn.
"Đi thôi." Khương Thu Tự lười để ý đến lời phàn nàn của anh, thúc giục.
"Khi nào ba cô đến?" Phương Diểu hỏi.
Khương Thu Tự lắc đầu: "Không biết."
Thấy cô có vẻ lo lắng, Phương Diểu tò mò hỏi: "Ba cô đáng sợ vậy sao? Trông cô thế này, tôi cũng thấy căng thẳng theo."
"Anh căng thẳng cái gì?" Khương Thu Tự trừng mắt nhìn anh: "Liên quan gì tới anh?"
Phương Diểu kêu lên: "Thì đúng vậy đấy, liên quan gì tới tôi mà cô nói từ tối qua đến sáng nay."
Khương Thu Tự bĩu môi: "Hừ."
Phương Diểu thầm nghĩ: "Chậc, phụ nữ đúng là không thể hiểu nổi!"
Không biết khi nào người mới đến, hôm qua anh đã thông báo cho nhóm dự án họp dự án vào buổi sáng, công việc vẫn phải tiến hành bình thường.
Chương 174 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]