Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 175: CHƯƠNG 175: LIÊN QUAN GÌ TỚI TÔI? (2)

Đến công ty, cả nhóm người tiến lên quan tâm anh: "Lão đại, cổ họng anh khỏe rồi à?"

Phương Diểu: "Khỏe rồi."

"Có loại bệnh kỳ lạ đó thật sao?"

Phương Diểu gật đầu nghiêm túc: "Có, hy vọng các cậu không bị, khó chịu lắm!"

Dọa những người này xong, anh xem thời gian: "Mọi người đã đến đông đủ chưa, đến phòng họp nào."

"Đông đủ rồi." Mọi người vừa suy nghĩ xem khó chịu lắm là khó chịu đến mức nào, vừa ùa vào phòng họp ngồi xuống.

"Dự án mới ‘Có Đôi Có Cặp’." Phương Diểu không nói thêm gì nữa, rất dứt khoát giới thiệu về dự án: "Đây là trò chơi phiêu lưu giải trí hợp tác của hai người, dành cho các cặp đôi, vì vậy cấu hình đề xuất ngoài thiết bị thực tế ảo, còn phải có bạn trai hoặc bạn gái."

Tiểu Trần: "Lão đại, yêu cầu cấu hình này có phải cao quá không?"

Phương Diểu hừ một tiếng: "Đừng nói bậy, trò chơi dành cho các cặp đôi luôn có yêu cầu cấu hình này, ngay cả đối tượng cũng không có thì có phải nên tìm nguyên nhân của bản thân không? Nhiều năm như vậy lương không tăng, có làm việc nghiêm túc không?"

"..." Cả nhóm người trong phòng họp suy nghĩ, hôm nay lại là một ngày muốn chính tay giết chết lãnh đạo.

"Lời thừa thãi không nói nhiều nữa." Nói một đống lời vô nghĩa xong, Phương Diểu tiếp tục nói về dự án.

Rất nhanh mọi người lại chú ý đến một vấn đề, trước đây Phương Diểu đều để bọn họ tự xem kế hoạch trước, xem xong rồi mới dựa theo câu hỏi của họ, bổ sung giải đáp, còn hôm nay thì đọc toàn bộ kế hoạch từ đầu đến cuối, giống như đã không nói chuyện mấy ngày vậy... À, hôm qua đúng là không nói chuyện thật!

Nhóm dự án dưới quyền Phương Diểu có lẽ là nhóm dự án có kinh nghiệm phong phú nhất trong ngành hiện giờ, đối với bọn họ, kế hoạch dự án "Có Đôi Có Cặp" không có chỗ nào khó hiểu.

Phương Diểu nhắc nhở bọn họ: “Mặc dù chúng ta đã từng làm trò chơi cần phối hợp như ‘Căn Bếp Liều Lĩnh’, nhưng hai trò chơi này có sự khác biệt rất lớn. Về bản chất ‘Căn Bếp Liều Lĩnh’ là trò chơi giải trí trí tuệ, còn ‘Có Đôi Có Cặp’ là trò chơi phiêu lưu hành động có cốt truyện tình cảm.”

“Muốn làm tốt trò chơi này, độ khó không nhỏ, phải có cách chơi phong phú, thiết kế màn chơi mới lạ.”

“Sau khi hoàn thành ‘Săn Thú Dị Tinh’, năng lực kỹ thuật của chúng ta đã đạt đến một trình độ rất cao, nhưng nếu muốn ‘Có Đôi Có Cặp’ trở thành tác phẩm không thua kém ‘Săn Thú Dị Tinh’, chúng ta vẫn phải phát triển thêm ở đây."

Phương Diểu chỉ vào đầu mình.

Dứt lời, anh lại mở một video: "Tôi tranh thủ làm một video demo, mọi người xem thử."

Video rất đơn giản, hai mô hình nhỏ do AI tạo ra, trình bày một số cơ chế cách chơi đơn giản, cơ bản nhất là một chướng ngại vật, nhân vật A phải kích hoạt cơ quan, giúp nhân vật B vượt qua, sau khi vượt qua nhân vật B sẽ dùng một cách khác để đưa nhân vật A qua.

"Cách chơi hợp tác, đại khái là như vậy, điểm khó là làm thế nào để kết hợp bối cảnh để làm cho cách chơi trở nên thú vị. Mọi người không muốn làm ra một trò chơi bị người chơi đánh giá là 'cái gì cũng tốt, chỉ là không vui' đúng chứ?"

Phương Diểu nói tổng quát xong, nhìn thời gian thấy đã nói nhảm hai tiếng, bèn vỗ tay: "Được rồi, trước tiên nói đến đây, nghỉ ngơi hai mươi phút, sau đó quay lại để cùng nhau đưa ra ý kiến."

Ai muốn đi vệ sinh thì đi vệ sinh, ai muốn uống cà phê thì uống cà phê.

Phương Diểu tranh thủ lúc rảnh rỗi này, đi tìm Khương Thu Tự, vừa vào cửa đã hỏi: "Đến chưa?"

Khương Thu Tự đứng cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, dùng hành động để thể hiện: "Đến rồi thì tôi còn đứng đây chờ à?"

"Còn bao lâu nữa?" Phương Diểu hỏi.

"Làm tôi sao biết được." Khương Thu Tự vừa dứt lời, vòng tay đã nhận được tin nhắn của Khương Đông Chính: "Đến rồi, đến rồi."

Thấy vậy, Khương Thu Tự lập tức chạy đến bãi đậu xe.

Không lâu sau, một chiếc xe bay hạ cánh trên bãi đậu xe, cửa xe mở ra, Khương Đông Chính cao to nhảy xuống trước: "Chị."

Người xuống xe sau đó khiến Phương Diểu hơi bất ngờ, người bước xuống thấp hơn Khương Đông Chính nửa cái đầu, lại còn hơi gầy, rất khác so với hình tượng uy nghiêm, khí phách có thể áp chế Khương Thu Tự mà anh tưởng tượng.

"Ba." Khương Thu Tự gọi một tiếng, khiến Phương Diểu biết chắc chắn đây là vị kia.

"Đi ngang qua, đến xem thử." Ba của Khương nhẹ nhàng nói, thời gian không để lại nhiều dấu vết trên khuôn mặt ông, trông ông không già hơn Khương Đông Chính bao nhiêu, lúc này phải nói rằng có một thứ gọi là "khí chất" đang tác quái, quả thực khiến người ta hơi sợ hãi.

"Ba, con giới thiệu với ba, đây là Phương Diểu, giám đốc dự án công ty con." Dứt lời, Khương Thu Tự liếc nhìn Phương Diểu, ánh mắt ra hiệu "anh thể hiện tốt vào".

Phương Diểu đang định dùng ánh mắt để hỏi "tôi phải thể hiện thế nào" thì ba Khương đã nhìn anh, gật đầu: "Khương Quốc Thanh."

Phương Diểu há miệng, đột nhiên hơi ngơ ngác, mình nên gọi thế nào?

Khương Thu Tự giới thiệu anh với tư cách là giám đốc, vậy anh nên gọi là "ông Khương" hay "bác Khương"? Chú chó độc thân tỏ ra hơi hoảng.

"Chào bác trai." Phương Diểu không dám suy nghĩ nhiều, cứ gọi trước đã.

Khương Quốc Thanh cười nói: "Bác biết cháu, cháu không tệ, bình thường Thu Tự được cháu chăm sóc rồi."

Phương Diểu vội vàng nói: "Không có gì, không có gì, nên làm mà."

"Đi thôi, dẫn ba đi tham quan đi." Khương Quốc Thanh nói với Khương Thu Tự.

Chương 175 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!