Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 221: CHƯƠNG 221: KHÔNG MUỐN LÀM VIỆC

Nghe vậy, Phương Diểu lập tức diễn: "Ôi trời, tinh thần tôi sa sút, chán ăn, đau lưng mỏi gối, mất ngủ mơ nhiều, cô xem..."

Khương Thu Tự rất bình tĩnh: "Vậy thì anh không thích hợp để tiếp tục làm việc nữa, may mà anh chưa ký, vậy tôi sẽ thu lại."

Nói xong cô định rút lấy tập tài liệu, Phương Diểu vội vàng ngăn lại: "Đừng, tôi khỏe rồi."

"Mau ký đi." Khương Thu Tự khó chịu nói.

Phương Diểu nhìn: "Đơn giản vậy sao?"

Khương Thu Tự nghi ngờ: "Đơn giản cái gì?"

Phương Diểu chỉ vào thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần: "Không thêm điều khoản trong vòng mấy năm không được bán cổ phần à? Không sợ tôi bán cổ phần rồi bỏ trốn sao?"

"Tùy anh." Khương Thu Tự hừ một tiếng, lườm anh.

"Ài, bị bắt thóp rồi." Phương Diểu thở dài ký tên vào, sau đó lại nằm vật ra bàn: "Cái đó... Tôi nói tôi vẫn không muốn làm việc, cô có đánh tôi không?"

Khương Thu Tự cầm con gấu nhồi bông lên, không ném đi, lại đặt xuống, tiếp tục làm việc: "Muốn nghỉ thì nghỉ đi."

"Thôi, tôi còn có thể cố thêm chút nữa." Phương Diểu nằm trên bàn nhìn cô một lúc, vươn vai đứng dậy, rời khỏi phòng làm việc.

Khương Thu Tự ngẩng đầu nhìn, khóe môi cong lên.

Phương Diểu quay lại nhóm dự án giao việc cho nhân viên mới, về phía biên kịch, anh cung cấp thế giới quan, diễn biến câu chuyện giai đoạn đầu và thiết lập nhân vật, sau đó phân chia nhân vật cho bọn họ, để bọn họ mở rộng và hoàn thiện.

Phương Diểu không quên nhắc nhở bọn họ: “Việc này không giống với sáng tác cá nhân, nhất định phải trao đổi nhiều. Đừng đến lúc đó một người viết không có vấn đề gì, nhưng khi ghép lại sẽ mâu thuẫn với nhau. Nếu thực sự xảy ra vấn đề này, phát hiện ra còn được, có thể lấy về sửa, nếu trong nhóm không phát hiện ra, trò chơi ra mắt bị người chơi phát hiện thì sẽ là vấn đề lớn.”

“Ngoài ra, phải sáng tác theo đúng thiết lập nhân vật, đồng thời, mỗi nhân vật đều phải để lại đủ không gian sáng tác lâu dài, chứ lệch khỏi thiết lập nhân vật, về sau viết lại tốn công sửa thiết lập. Những chuyện như vậy không được phép xảy ra ở công ty giải trí Tinh Không."

Nói với biên kịch xong, Phương Diểu lại đi tìm Nam Thạch Anh và một đạo diễn khác.

Hai người đều rất trẻ, Phương Diểu đã đích thân xem các tác phẩm đính kèm trong sơ yếu lý lịch, Nam Thạch Anh có trình độ di chuyển ống kính rất cao, một người khác rất giỏi trong việc xây dựng bối cảnh và sử dụng hiệu ứng hình ảnh.

Lý do tuyển hai người, một là vì khối lượng công việc của dự án mới rất lớn, hai là nhìn vào sơ yếu lý lịch, đều là nhân tài, bỏ đi người nào cũng đáng tiếc. Công ty giải trí Tinh Không nuôi được, không bằng giữ lại cả hai, hai người học hỏi lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, sau khi trò chơi vận hành ổn định, một người ở lại nhóm dự án, một người vẫn có thể tiếp tục làm dự án mới với anh.

Nói chuyện với hai đạo diễn mới về công việc cụ thể của dự án xong vừa khéo đến giờ ăn, Phương Diểu gọi bọn họ cùng đi ăn.

Đến căng tin, Nam Thạch Anh bưng khay thức ăn ngồi đối diện Phương Diểu.

Mọi người nhìn thấy, vội ra hiệu với cậu ta, cậu ngồi chỗ nào thế, đó là chỗ của Tổng giám đốc Khương.

Nam Thạch Anh hoàn toàn không hiểu ý mọi người, đã bắt đầu chia sẻ ý tưởng CG của mình với Phương Diểu: "Lão đại, tôi đã nghĩ ra đoạn mở đầu của trò chơi rồi."

Còn chưa dứt lời, đã thấy một nhóm người xông tới, có người kéo tay, có người ôm chân, có người cầm khay thức ăn, trực tiếp khiêng cậu ta đi.

Nam Thạch Anh: "???"

Mọi người vừa ấn Nam Thạch Anh xuống, vừa ồn ào dạy dỗ, Khương Thu Tự đã đến căng tin, ngồi đối diện Phương Diểu.

Mọi người rất tự nhiên, chọc Nam Thạch Anh nói: "Thấy chưa, anh em là vì tốt cho cậu đấy."

"Ồ!!!" Nam Thạch Anh không ngốc, chợt hiểu ra ngay.

Cậu ta tên là Nam Thạch Anh, nhưng bầu không khí làm việc của công ty giải trí Tinh Không lại không khó để thích nghi, thêm vào đó công việc của đạo diễn cần phải trao đổi rất nhiều, chỉ vài ngày cậu ta đã quen với mọi người trong nhóm dự án.

Mấy ngày nay Phương Diểu không ở phòng làm việc, hầu như toàn họp ở phòng họp, lúc nào cũng trao đổi với đạo diễn, biên kịch, nhóm mỹ thuật.

Đế chế đầu tiên xuất hiện trong trò chơi có tên là Ngân Nguyệt, người chơi tỉnh dậy trong một mỏ khoáng sản, bên trong và bên ngoài mỏ khoáng sản đang diễn ra một trận chiến dữ dội, người chơi phải tìm cách sống sót.

Trận chiến kết thúc rất nhanh, trong lúc xử lý hậu quả, đội hộ vệ Ngân Nguyệt đã phát hiện ra người chơi bị thương, định bắt anh ta như gián điệp.

Lúc này, Lạc Lạc của đội cứu hộ đã đứng ra, muốn chữa trị cho người chơi bị thương trước, sau đó đội trưởng đội hộ vệ Ngân Nguyệt là Luna xuất hiện.

Lạc Lạc và Luna đã được xác định sẽ vào bể, hai ngày nay, câu chuyện về Lạc Lạc và Luna cũng đã được thông qua. Quá trình trưởng thành của nhân vật khá toàn diện, nhóm dự án đang cố gắng điều chỉnh trí tuệ nhân tạo AI của hai nhân vật này, từ giọng nói đến mô phỏng tính cách đều đang mài giũa từng chút một.

Phương Diểu đang nghiên cứu, hai nhân vật này nên cho vào bể thường hay bể giới hạn.

Ngoài chiến đấu cơ giáp, trò chơi còn có môi trường chiến đấu không cơ giáp, Lạc Lạc có thể trị liệu, điều khiển "Bác Sĩ" còn có thể sửa chữa cơ giáp, có thể coi là người bạn đồng hành không thể thiếu trong thời kỳ tân thủ.

Chương 221 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!