Điều này khiến Phương Diểu rất do dự, liệu có nên giảm một vài chỉ số, tặng cho người chơi dưới dạng bốn sao không, hay tăng một vài dữ liệu, đưa vào bể thường năm sao, sau đó thiết kế thêm hai nhân vật bốn sao, tách riêng chức năng trị liệu và sửa chữa.
Còn Luna là một trong ba đội trưởng của đội hộ vệ Ngân Nguyệt, da trắng, dáng người đẹp, chân dài, điều khiển cơ giáp "Ngân Ảnh", chiến thắng liên tiếp, so với hai đội trưởng khác, cô ấy chính là biểu tượng của đội hộ vệ Ngân Nguyệt, đại diện cho hình ảnh của đội hộ vệ Ngân Nguyệt trong lòng dân chúng.
"Cô chắc chắn là năm sao rồi, nếu đã là biểu tượng của đội hộ vệ Ngân Nguyệt, vậy tiện thể cũng làm biểu tượng của bể thường luôn đi." Phương Diểu vung tay, ném Luna vào bể thường.
"Thêm một nhân vật năm sao vào bể thường nữa, tên là Craig, cơ giáp ‘Long Thiệt Lan’, lão đại của nhà máy rượu Ngân Nguyệt... Ừm, sao lại thấy kỳ kỳ vậy."
"Quyết định rồi, Lạc Lạc sẽ đưa vào bể thường năm sao, bốn sao thì thêm một nhân vật trị liệu là Ibuprofen, hình tượng là cậu bé dễ thương, cơ giáp ‘Phong Hàn’, thợ sửa chữa là Engineer, máy giáp ‘Cờ lê’."
Phương Diểu cảm thấy bản thân vẫn còn rất nhiều cảm hứng, viết rất nhanh.
Bây giờ những đồng nghiệp mới vào nghề cũng đã biết về mô hình bán hàng của trò chơi mới, quả thực kinh ngạc đến mức không nói nên lời, đây là chiêu mà con người có thể nghĩ ra sao?
Nam Thạch Anh vốn là fan cứng, không chỉ nội dung trò chơi, ngay từ đầu chế độ miễn phí của "Thành Phố Ngầm Điên Cuồng" đã khiến cậu ta mở rộng tầm mắt, nếu chế độ này thành công... Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến cậu ta phải phục sát đất.
Ngoài lúc sáng tác, Phương Diểu còn chơi thử tác phẩm mới "Vùng Đất Thần Chết" của Nidhogg, xem thử trò chơi mà Nidhogg coi là tác phẩm rửa nhục này có thể thú vị đến mức nào.
Lần đầu nhìn thấy, Phương Diểu suýt nữa phì cười, hiệu ứng hạt ma thuật cực ngầu kia là sợ không làm người khác lóa mắt à, các loại ma thuật đều là "pháo sáng", trò chơi này đã qua thử nghiệm kiểu gì vậy?
Ngoài hiệu ứng quá khoa trương, bản thân trò chơi vẫn có chút thú vị, Nidhogg đã từ bỏ chế độ nhiều người trực tuyến, phần này thiên về game nhập vai một người chơi hơn.
Nhân vật chính đang tìm kiếm kho báu bị các vị Thần đánh rơi, phải đối mặt với đủ loại kẻ thù, đánh bại kẻ thù có thể nhận được trang bị và phép thuật, tìm thấy kho báu của Thần có thể nhận được Thần khí có khả năng đặc biệt.
Bỏ qua hiệu ứng ánh sáng, Phương Diểu xem một lúc, cảm thấy tổng thể có thể coi là sản phẩm tốt, mặc dù trò chơi thực sự không còn bóng dáng của "Thành Phố Ngầm Điên Cuồng" nữa, nhưng chưa tính là rửa nhục.
"Lão đại, anh đang xem trò chơi này à." Nam Thạch Anh tranh thủ lại gần.
"Cậu chơi rồi à?" Phương Diểu hỏi.
Nam Thạch Anh lắc đầu: "Chưa chơi nhưng tôi đã xem CG của bọn họ."
"Rồi sao?" Phương Diểu hỏi.
Nam Thạch Anh tỏ vẻ chán ghét: "Một đống rác!"
Phương Diểu: "Tôi thấy cũng được mà."
Nam Thạch Anh nhanh chóng nói: "Lão đại, trước tiên là góc quay của anh ta không ổn, quái vật trong đó xuất hiện, dùng góc nhìn phẳng, người chơi thì thấp, quái vật thì cao, chắc chắn phải ngước lên nhìn mới có thể thể hiện được cảm giác áp bức, còn nữa... Lão đại, tôi đi trước đây."
Mới nói được một nửa, Nam Thạch Anh đã nhanh chóng chuồn mất, khiến Phương Diểu ngẩn người, quay đầu lại thì thấy Khương Thu Tự đang bước tới.
Gần đây Nam Thạch Anh cũng đã học được, là một người hâm mộ, cậu ta nên bảo vệ chuyện lớn cả đời của lão đại, tuyệt đối không được làm bóng đèn!
"Sao cậu ta thấy tôi là chạy mất vậy?" Khương Thu Tự rất khó hiểu.
"Không biết, cô có mắng cậu ta không?" Phương Diểu hỏi.
Khương Thu Tự lắc đầu: "Không có."
Phương Diểu nhìn cô: "Vậy thì chắc là trông đáng sợ quá, dọa người ta rồi."
"Sao không dọa anh?!" Khương Thu Tự gõ anh một cái, kéo một tài liệu từ vòng tay ra, ném lên màn hình của Phương Diểu, giải thích: “Đây là danh sách tôi lọc ra từ danh sách Lục Thao cung cấp, tổng cộng có mười công ty, có đủ điều kiện, tiền vốn dồi dào.”
“Tôi thấy mùa giải đầu tiên, mười câu lạc bộ là đủ rồi, dù sao cũng chưa ai làm, mọi người đều đang mò mẫm. Lúc chưa có chút kinh nghiệm nào mà làm quy mô quá lớn, sẽ gặp nhiều vấn đề, cũng khó giải quyết hơn, bước đầu tiên đi chậm chút càng vững vàng hơn, anh thấy sao?"
Phương Diểu trả lời ngay: "Cô nói đúng!"
Khương Thu Tự lại gõ anh cái nữa: "Anh nghiêm túc chút đi."
Phương Diểu giả vờ suy nghĩ, suy nghĩ hai giây: "Cô nói quá đúng!"
"..." Khương Thu Tự cũng hết cách với anh: "Vậy thì cứ quyết định thế đi, đợi bọn họ làm xong thủ tục câu lạc bộ, bên anh xác nhận tài khoản của bọn họ, tạo điều kiện cho bọn họ tuyển chọn tuyển thủ trong trò chơi."
"Yên tâm." Phương Diểu đảm bảo.
Khương Thu Tự nói xong việc, thấy hơi tò mò: "Anh vừa viết gì thế, cho tôi xem."
Phương Diểu vội vàng ngăn cô lại: "Không có gì hay đâu."
"Tôi muốn xem."
"Không cho xem."
"A..."
Trận chiến công thủ chỉ kéo dài năm giây, Phương Diểu đã bị áp chế không còn sức chiến đấu.
Bị Khương Thu Tự đè từ phía sau, Phương Diểu rất không phục, anh đang ngồi, Khương Thu Tự đang đứng, không công bằng!
Nhưng rất nhanh, công bằng hay không công bằng chẳng còn quan trọng nữa, cảm giác trên cổ giống như đeo gối massage hình chữ U, khiến người ta rất buồn ngủ, khiến cho sức chiến đấu vốn chỉ còn 5 của anh nháy mắt tan biến không thấy tăm hơi.
Chương 222 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]