"Khoan đã, tôi có ý tưởng rồi! Các cậu nói xem, có phải tác phẩm mới là game mô phỏng kinh doanh không, người chơi đóng vai giám đốc dự án của công ty, điều hành một công ty game?"
"Quả thực rất hợp lý!"
Kết quả là Phương Diểu đang ăn cơm nhìn thấy thì tiện tay trả lời một câu: "Anh nói vậy, tôi đột nhiên cũng có ý tưởng. Ban đầu nhân vật chính bị bạn gái chê không có tiền, bạn gái đá anh ta và chạy theo công tử nhà giàu, nhân vật chính không cam lòng, ngửa mặt lên trời gào to, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!”
“Sau đó, nhân vật chính lấy toàn bộ tiền tiết kiệm mở một cửa hàng trà sữa, kiếm tiền như nước, vốn tưởng rằng sắp bước lên đỉnh cao của cuộc đời, kết quả bị bạn gái cũ và công tử nhà giàu phát hiện, chạy đến đàn áp.”
“Nhân vật chính chưa đủ lông đủ cánh, không thể chống cự, vốn tưởng rằng sắp trở thành chó nhà có tang, nhưng lại phát hiện một nhóm người mặc đồ đen từ trên trời giáng xuống, tôn anh ta làm Long Vương. Từ đó về sau, mỗi ngày bên cạnh đều có tám cô trợ lý trẻ đẹp vây quanh, công tử nhà giàu và bạn gái cũ hàng ngày ôm đùi anh ta cầu xin tha thứ."
Cư dân mạng: "..."
Chết tiệt, quả nhiên đây mới là chuyên nghiệp, nhưng bảo phục thì không thể phục được.
"Tuyệt đấy, nổi lên rồi à, có bản lĩnh thì đừng chỉ nói suông, anh làm trò này ra đi!"
"Đúng vậy, anh làm ra, tôi chắc chắn chơi!"
"Anh đừng chạy, còn câu anh nói trong phỏng vấn 'không phải 1.1 thì là 1.2, không phải 1.2 thì là 1.3' là có ý gì, anh nói rõ ràng đi!"
"Còn mặc định là sẽ nhận giải thưởng lớn của năm nữa à, mọi người mau đến xem đi, người này không biết xấu hổ!"
Phương Diểu luôn theo đuổi nguyên tắc trêu xong thì chạy, nổi lên một chút là lập tức biến mất khỏi mạng, không ai tóm được anh.
Ngoài cư dân mạng, phản ứng của những người trong nghề thuộc các nhà cung ứng cũng khá gay gắt, không phải là không hài lòng vì Phương Diểu cho rằng chính anh nhất định sẽ nhận giải. Việc bổ sung số giải thưởng của năm ngoái vốn đã không có gì bất ngờ, năm nay ban đầu mọi người đều tràn đầy tự tin, nhưng sau khi "Tinh Thần" ra mắt, cũng có vài bên dập tắt hy vọng. Với thành tích như vậy, Phương Diểu có kiêu ngạo một chút cũng là bình thường.
Những người làm việc trong ngành quan tâm đến kế hoạch chiến lược mà Phương Diểu nói, nếu không phải nói suông, giai đoạn đầu đã đẩy doanh thu của công ty lên hàng trăm tỷ trong một vài năm, vậy giai đoạn hai chuẩn bị làm gì, định lên trời sao!
"Cảm thấy hơi đáng sợ, có nên thuê một điệp viên thương mại không."
"Anh quen à, giới thiệu cho hai người."
Trong một số nhóm của người trong ngành, mọi người vừa thảo luận vừa nói nhảm, những gì có thể nói ra khỏi miệng đều chỉ là nói chơi, còn việc có ai âm thầm hành động hay không thì rất khó nói.
Tòa nhà văn phòng cũ của công ty giải trí Tinh Không hiện đã cho một công ty quảng cáo thuê lại, dạo này Tưởng Tài Vanh đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nhìn thế nào cũng thấy không ổn.
Anh ta vừa xem xong cuộc phỏng vấn của Phương Diểu, anh ta tin vào cái gọi là kế hoạch chiến lược và nó còn khiến anh ta có cảm giác tương đối căng thẳng!
Trước đây, ngày nào cũng nhìn nhau, Thiên Mã Hành Không còn có thể được Phương Diểu công nhận là đối thủ cạnh tranh khiến anh không dám lơ là, bây giờ không nhìn thấy nữa, liệu tên này có quay đầu là quên mất mình hay không.
"Khoan đã, tại sao tôi phải quan tâm đến điều này?" Tưởng Tài Vanh ngẩn người, không lẽ mình bị Phương Diểu kiểm soát rồi sao?
Sau khi dự án được chốt, nhóm dự án nhanh chóng bận rộn, cuối tuần tiện thể tăng ca một buổi, mọi người trong nhóm không có việc gì thì cùng nhau tán gẫu.
Tiểu Trần: "Lão đại thật tàn nhẫn, dự án mới nào cũng không giống dự án nào, những tài liệu trước đó hầu như không có cơ hội sử dụng lại."
Văn Văn: "Đúng vậy, phong cách kiến trúc, bối cảnh văn hóa, phong tục tập quán, thiết kế chiêu thức võ công, những thứ này đều phải làm lại từ đầu, tôi còn tưởng rằng có thể dùng được một hai món vũ khí lạnh trong ‘Săn Thú Dị Tinh’ trước đó, nhưng đều bị lão đại bác bỏ."
Phương Diểu: "Cứ nghĩ mà xem, có lẽ đây mới là lý do khiến chúng ta có thể luôn nổi bật giữa đám đông!"
Phương Diểu nổi lên, khiến cả nhóm đột nhiên im bặt, sao lão đại lại ở đây?
Sau đó mọi người mới phát hiện ra, Tiểu Trần lúc đầu phàn nàn đã gửi nhầm nhóm, mọi người không để ý, cũng trả lời theo.
Tiểu Trần: "À cái này... lão đại nói đúng, quá đúng, vỗ tay!"
Đám người trong nhóm ùa theo, vừa vỗ tay vừa nhắn tin riêng mắng cậu ta: "Đều tại cậu, nhất định phải mời một chầu!"
Phương Diểu không ngờ được rằng có một ngày bản thân lại làm cả công việc chỉ đạo võ thuật, rất nhiều động tác đều là anh lấy từ những cảnh quay kinh điển trong trí nhớ: "Than ôi, nếu tôi có thể luyện được một hai chiêu thức thì còn lo gì không thể đè cô ấy lên đùi mà đánh!"
"Đè ai lên đùi mà đánh?" Giọng nói của Khương Thu Tự vang lên từ phía sau.
"Cô đến lúc nào vậy?" Phương Diểu giật mình: "Không có ai, tôi đang suy nghĩ về lời thoại trong cốt truyện của trò chơi, kể về một nhân vật trong nhiệm vụ phụ không biết võ công, ngày nào cũng bị người ta bắt nạt."
Chương 259 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]