"Thật sao." Khương Thu Tự liếc anh một cái.
Phương Diểu hơi chột dạ: "Nhất định rồi."
"Hừ…" Khương Thu Tự nhìn vào một bộ động tác được thiết kế trên màn hình, hứng thú hỏi: "Đây cũng là trong trò chơi sao?"
"Ừ." Phương Diểu gật đầu.
"Võ công của nhân vật nữ?" Khương Thu Tự hỏi.
Mặc dù mô hình xương là người da trắng nhưng từ hình thể và thiết kế động tác, cô vẫn có thể phân biệt được giới tính.
Phương Diểu kêu lên: "Có ánh mắt đấy, đây chính là bí kíp không truyền ra ngoài của phái Hoa Sơn, ‘Thanh Phong Thập Tam Thức’!"
Khương Thu Tự buồn cười: "Anh nhập vai ghê đấy."
Phương Diểu nhìn cô: "Cô có muốn tôi truyền kiếm pháp này cho cô không?"
"Anh giữ lại mà luyện đi." Khương Thu Tự xem thời gian: "Hôm nay là vòng đấu thứ ba đếm ngược của ‘Đua Xe Cực Hạn’, anh có đi xem không?"
"Không đi, tôi đang bận sáng tạo võ công." Phương Diểu chỉ vào màn hình.
"Được, vậy anh bận đi, đại sư kiếm đạo." Khương Thu Tự véo nhẹ gáy Phương Diểu, quay về xem thi đấu.
"Câu này nói đúng rồi, đại sư kiếm đạo!" Phương Diểu vừa tiếp tục thiết kế động tác vừa lẩm bẩm, lẩm bẩm được một nửa thì đột nhiên ngẩng đầu lên: "Cô ấy nói cái 'kiếm' này phải không?"
Ra khỏi văn phòng, Khương Thu Tự không hề tỏ ra khinh thường như vẻ bề ngoài, nội dung võ hiệp phương Đông có sức hấp dẫn rất lớn đối với cô. Nghĩ đến trước đây Phương Diểu đã chuẩn bị rất nhiều vũ khí cho ‘Săn Thú Dị Tinh’, cô suy nghĩ xem có nên đi lấy thêm một ít không, như thanh kiếm dẻo dùng để thi triển ‘Thanh Phong Thập Tam Thức’ kia, cô rất thích.
Rảnh rỗi không có việc gì, nghĩ là làm, Khương Thu Tự thong thả đi ra ngoài, ngồi xe bay ra khỏi cửa.
Phương Diểu bận rộn một lúc, cảm thấy đầu óc hơi mệt, trí nhớ cũng mơ hồ. Anh quyết định nghỉ ngơi một chút, lên lầu tìm Khương Thu Tự xem thi đấu.
Kết quả lên đến nơi thì không thấy người đâu, chỉ có trợ lý nhỏ đứng ở cửa trông coi.
"Tổng giám đốc Khương đâu?" Phương Diểu hỏi.
Trợ lý nhỏ trả lời: "Không biết, trước đó tổng giám đốc Khương xuống dưới tìm anh."
Phương Diểu ngẩn người, không phải cô ấy nói là đi xem thi đấu sao: "Chưa về à?"
Trợ lý nhỏ lắc đầu: "Chưa."
Phương Diểu: "?"
Không lẽ bị bắt cóc, không thể nào, người nào trói người nào còn chưa biết đâu.
Phương Diểu cũng không nghĩ nhiều, nếu người đã không có ở đây, anh tự đi đến văn phòng xem thi đấu.
Duyệt Mang có tiền, đã chọn tham gia thi đấu thì đương nhiên là hướng đến vị trí thứ nhất. Ngay từ khi thành lập câu lạc bộ chuyên nghiệp, bọn họ đã đào không ít người chơi nằm trong top 10 bảng xếp hạng "chân trời" và "nền trời".
Số tiền này thực sự không uổng phí, hai giải đấu, Duyệt Mang đều xếp hạng nhất, thậm chí ở giải đấu "nền trời" còn có khả năng giành chức vô địch sớm một vòng.
Là nhà phát triển trò chơi, Lục Thao sẽ cùng bọn họ nghiên cứu và chia sẻ dữ liệu. Từ vòng đầu tiên đến giờ, lượng người xem trung bình vẫn tăng đều, rất nhiều người hâm mộ xe trước đây không chơi trò chơi cũng chạy đến xem thi đấu.
Trong đó, series "chân trời" thu hút khá đông người yêu thích xe cổ, trong số những người này có không ít người giàu có, đang khuyến khích xây dựng một địa điểm, chế tạo một vài chiếc xe thật để chơi.
Lộ Phi Phi còn kể cho bọn họ nghe những chuyện thú vị trong nhà, ông nội cô ấy là người yêu thích xe cổ, không nỡ lái những chiếc xe quý trong nhà, nghe nói bọn họ tạo ra một trò chơi, dù đã lớn tuổi vẫn chạy vào trò chơi đua xe với mọi người.
Ảnh hưởng của trò chơi đang lan rộng, Phương Diểu không khỏi cảm thán, trước đây có lãnh đạo quốc gia đi công du đã tặng trò chơi làm quốc lễ cho tổng thống nước bạn, không biết khi Liên hiệp Thâm Lam lấy trò chơi anh làm tặng cho người Doragon hoặc người ngoài hành tinh khác, lúc ấy sẽ có mặt mũi biết bao.
Sểnh ra cái, giấc mơ này có hơi lớn, Phương Diểu hoàn hồn lại thì cuộc thi đã kết thúc.
Trở lại tầng dưới, Phương Diểu lại bận rộn một lúc, sau đó cùng mọi người tan làm.
"Lão địa, mai còn đến không?" Tiểu Trần hỏi.
Phương Diểu giật mình: "Cậu thích tăng ca đến vậy sao?"
Tiểu Trần dùng ba từ để giải thích rõ ràng: "Độc thân, nhàm chán, lương gấp ba."
"Đây là cậu, cậu cũng phải cân nhắc đến những người khác." Phương Diểu ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lướt qua từng người.
Kết quả hầu hết mọi người đều kêu lên.
"Lão đại, anh đang đếm số lượng người độc thân à?"
"Lão đại, ánh mắt của anh làm tôi rất đau lòng!"
Phương Diểu không để ý đến bọn họ: "Sao lại nhiều thế, các anh biết công ty nào có nhiều trai xinh gái đẹp không, tôi giúp các anh liên lạc, tổ chức một buổi giao lưu?"
Anh chỉ nói bâng quơ, không ngờ đám người này lại có thể nói ra được một hai ba.
"Thiên Mã Hành Không không tệ."
"Giải trí Bắt Đầu Thú Vị cũng không tệ, công ty hơi nhỏ nhưng bộ phận mỹ thuật toàn là gái đẹp!"
"Còn có xưởng phim BRS, có khá nhiều trai đẹp."
"Lão địa, sắp xếp đi?"
Phương Diểu cạn lời: "Các anh đã biết ở đâu có thì tự nghĩ cách hẹn đi."
"Bọn họ bảo vệ rất chặt."
"Lão đại, hay là mua lại bọn họ đi."
Một đám người ồn ào, Khương Thu Tự từ bên ngoài trở về, thấy cô, hiện trường lập tức yên tĩnh.
"Sao vậy?" Khương Thu Tự nghi hoặc.
"Không có gì, không có gì." Mọi người đều lắc đầu.
"Cô đi đâu vậy?" Phương Diểu hỏi.
Chương 260 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]