"Ra ngoài tản bộ, tan làm rồi sao, đi thôi." Khương Thu Tự hỏi.
"Đi." Phương Diểu gật đầu, cùng cô rời đi.
Một đám người ở phía sau anh nhỏ giọng gọi: "Lão đại, anh nói lời phải giữ lấy lời!"
Phương Diểu: "Không nghe thấy, không nghe thấy!"
Hôm đó về không có chuyện gì xảy ra, hôm sau không đi làm, Phương Diểu buồn chán đi tìm Khương Thu Tự, vừa nhảy xuống bãi đỗ xe thì mắt đã hoa lên, không biết cô lấy một thanh kiếm dẻo ở đâu ra mang về nhà chơi, chơi cũng rất ra hình ra dáng.
Thấy anh đến, Khương Thu Tự biết không giấu được, cô bèn không giấu nữa, nhiệt tình mời: "Chẳng phải anh muốn truyền thụ kiếm pháp cho tôi sao, đến luyện đi!"
Phương Diểu không nói hai lời, nhảy lên xe bay và kêu lên với hệ thống thông minh: "Lái xe, lái xe nhanh lên!"
Phương Diểu còn chưa kịp chạy thì đã bị bắt về.
"Anh chạy gì vậy?" Khương Thu Tự hỏi.
"Tôi sợ cô luyện kiếm bị tôi nhìn thấy, cảm thấy ngại." Phương Diểu nhìn thanh kiếm dẻo trong tay cô: "Lấy ở đâu vậy?"
"Không nói cho anh biết." Khương Thu Tự hừ một tiếng.
Phương Diểu cũng hiểu, người thích võ hiệp, ai mà chịu được cám dỗ của việc sưu tầm một con dao, hay một thanh bảo kiếm, thỉnh thoảng nhân lúc không có ai chơi vài lần, cũng có thể hiểu được mà!
"Mở lưỡi chưa? Đừng làm mình bị thương." Phương Diểu hỏi.
Khương Thu Tự: "Tất nhiên là chưa."
Đã vào nhà rồi, thấy cô định cất đi, Phương Diểu ngăn lại: "Đừng vội, cô múa thêm vài lần nữa, tôi xem cho, nhận xét một chút?"
"Không cần." Khương Thu Tự liếc anh một cái, cất món đồ chơi mới của mình đi, hỏi: "Anh đến tìm tôi làm gì?"
Phương Diểu: "Đến xem thế nào."
"Vậy vừa hay, có chuyện nói với anh." Khương Thu Tự gọi anh đến ghế sofa: "Buổi sáng Tần Chi Từ liên lạc với tôi..."
Lời còn chưa dứt, Phương Diểu đã hỏi một cách hung dữ: "Cuối tuần, liên lạc với cô làm gì?"
Khương Thu Tự vỗ anh một cái: "Đừng có chen ngang, không chỉ tìm mình tôi. Tần Chi Từ đã liên lạc với một số công ty lớn bao gồm cả chúng ta, muốn tổ chức một triển lãm trò chơi độc lập, tiện thể triển khai sâu sắc, cụ thể và gia tăng sức ảnh hưởng của kế hoạch hỗ trợ trò chơi độc lập trên nền tảng IW hơn."
Phương Diểu suy nghĩ một chút: "Phần chia lợi nhuận của nền tảng IW trong mảng trò chơi độc lập đúng là thấp nhất trong ngành, Tần Chi Từ vẫn luôn coi trọng mảng trò chơi độc lập này, nhưng vấn đề là, anh ta tổ chức triển lãm trò chơi độc lập, liên lạc với chúng ta để làm gì, chúng ta có lợi ích gì?"
Khương Thu Tự giải thích: "Ý anh ta là muốn mời một số nhà sản xuất nổi tiếng làm giám khảo, còn về lợi ích thì, một là có thể nâng cao mức độ nổi tiếng và sức ảnh hưởng của công ty và các nhà sản xuất như anh, hai là nếu gặp được dự án hoặc nhân tài xuất sắc, có thể đầu tư, tuyển dụng, nếu không thì biết đâu có thể thu được chút cảm hứng từ những dự án độc lập này."
Phương Diểu: "Một là, chúng ta không thiếu độ nổi tiếng và sức ảnh hưởng, hai là không thiếu nhân tài và dự án, nhưng cô không từ chối mà còn thương lượng với tôi, là muốn tham gia sao?"
Khương Thu Tự gật đầu: "Tôi thấy đây là một việc có lợi cho ngành, chẳng phải cơ sở đào tạo người hành nghề mà chúng ta đã lập kế hoạch trong tương lai cũng có mục đích tương tự sao."
"Ôi, cô ra quyết định còn tôi thì phải ra sức, không công bằng lắm đâu!" Phương Diểu cảm thán: "Tôi muốn có lợi ích!"
"Anh muốn được lợi gì?" Khương Thu Tự buồn cười.
Phương Diểu lập tức nói: "Lần trước đi tắm suối nước nóng bị cái gì đó mổ một cái, tôi còn muốn bị mổ thêm lần nữa, cô có thể nghĩ cách không?"
Khương Thu Tự quay mặt đi: "Nghĩ cách gì, tôi không nghĩ ra, không có cách!"
Phương Diểu: "Vậy thì tôi không đi."
"Thật không đi?"
"Không đi!"
Xoẹt!
Ánh kiếm lóe lên, kề vào cổ anh, Khương Thu Tự: "Đi, hay không đi?"
Phương Diểu: "Đi, nhất định phải đi!"
...
Tuần thứ ba phát triển dự án, mọi thứ đều thuận lợi, còn series “Đua Xe Cực Hạn” cũng sẽ đón chào trận tranh tài cuối cùng.
Phương Diểu không xuất hiện trong lễ khai mạc, giờ mùa giải kết thúc, dù thế nào anh cũng phải tham dự.
Tất cả các sự kiện của mùa giải đầu tiên đều diễn ra trực tuyến, không cần đến tận nơi nhưng cúp, tiền thưởng, và vỏ ngoài vô địch thì không thiếu thứ nào!
Vì chế độ thi đấu của giải đấu là tích điểm nên thực ra đến trận cuối cùng cũng không còn gì hồi hộp nữa, câu lạc bộ Duyệt Mang đã giành được chức vô địch kép "chân trời" và " nền trời".
Ngay khi cuộc thi kết thúc, Lộ Phi Phi đã nhắn tin khoe khoang với anh và Khương Thu Tự: "Hehe… Chúng tôi là nhà vô địch."
Cô muốn khoe thì cứ khoe đi, còn đăng ảnh ôm cổ Lục Thao làm gì?
"Quá đáng quá, chúng ta cũng đăng một tấm!" Phương Diểu gọi Khương Thu Tự.
"Đăng cái gì mà đăng, mau đi trả lời phỏng vấn đi!" Khương Thu Tự không vui, đuổi anh lên mạng.
Phương Diểu lên mạng chủ yếu là để cảm ơn khán giả, chúc mừng nhà vô địch, cuối cùng là trả lời một vài câu hỏi.
Một câu hỏi là về vấn đề cập nhật tiếp theo của series "Đua Xe Cực Hạn".
Không gian ảo đã có thể đạt tới độ chân thực hơn 95%, do đó series "Đua Xe Cực Hạn" không cần phải ra phần tiếp theo vì lý do đổi mới công nghệ, công ty giải trí Tinh Không có rất nhiều dự án, cho dù có muốn ra phần tiếp theo để kiếm tiền thì cũng không đến lượt series "Đua Xe Cực Hạn", tuy nhiên bản đồ và xe mới vẫn sẽ được cập nhật không định kỳ.
Chương 261 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]