Tần Chi Từ đang trên đường đến trại Hắc Phong, thấy tin nhắn thì ngẩn người: "Không có."
Tình huống gì vậy, Phương Diểu muốn giới thiệu cho anh ta à? Tần Chi Từ hơi khó hiểu, bên cạnh anh ta không thiếu phụ nữ.
Phương Diểu nghiêm túc nói: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu không có thì vì sức khỏe của anh, tôi không thể đưa anh đi đánh phó bản!"
Tần Chi Từ: "???"
Phương Diểu nhanh chóng nói tiếp: "Chúng ta là đối tác nhiều năm rồi, tin tôi đi, tôi là muốn tốt cho anh thôi, lần sau chúng ta lập đội tiếp, lần sau nhé."
Tần Chi Từ ngơ ngác, mình bị đá ra khỏi đội rồi sao?
Anh ta hơi tức giận, quyết định xem thử rốt cuộc là ai đã cướp mất vị trí của mình, vì vậy lập tức vào phòng livestream của Phương Diểu.
Đội năm người, quả nhiên đã đầy, không đưa anh ta đi quả nhiên là một cái cớ!
Nhìn kỹ lại, không phải là Tưởng Tài Vanh à, hai nhà này đã hóa địch thành bạn thật rồi sao? Tần Chi Từ vẫn biết một số chuyện nội tình lúc trước.
Hai người còn lại, Lộ Phi Phi và Lục Thao cũng không xa lạ, hóa ra là hai người này, nhưng cho dù là ba người này thì tại sao người bị đá ra lại là anh ta? Anh ta vẫn rất tức giận!
Tần Chi Từ cảm thấy Phương Diểu rất không tôn trọng anh ta, cho dù có nhiều người hơn thì cũng không thể tìm một cái cớ tệ như vậy!
Những khán giả này cũng không xa lạ, bọn họ đều cảm thán.
"Đội hình này vừa nhìn đã biết là ngang tàn!"
"Đội phó bản trị giá hàng trăm tỷ!"
"Hàng trăm tỷ? Cậu nói đùa à, riêng Duyệt Mang, doanh thu hàng năm đã lên tới hàng trăm tỷ, tổng giá trị thị trường là 22 nghìn tỷ."
"Mối quan hệ xã giao giữa người với người chênh lệch lớn quá rồi."
Phương Diểu không để ý đến những bình luận này, anh đang giới thiệu với Lộ Phi Phi và Lục Thao: "Tưởng Tài Vanh, anh em tốt của tôi."
Tưởng Tài Vanh cũng rất cạn lời đối với hành vi gặp ai cũng nói như vậy của Phương Diểu.
Anh ta vừa định nói "chúng tôi không phải", Lục Thao đã cười nói với Phương Diểu: "Không ngờ quan hệ của hai người lại tốt như vậy."
"Hai người quen nhau à?" Phương Diểu ngạc nhiên.
"Quen chứ, từng học chung." Lục Thao giải thích xong, chào hỏi Tưởng Tài Vanh: "Lâu rồi không gặp."
"Đúng vậy." Tưởng Tài Vanh gật đầu.
Phương Diểu đoán chắc là trường học dành cho giới tinh anh, cảm thán: "Thế giới thật nhỏ bé."
Đội năm người, chỉ có một người toàn tâm toàn ý vào trò chơi, Khương Thu Tự không nhịn được thúc giục: "Đừng chào hỏi nữa vào phó bản thôi!"
"Vào vào vào." Phương Diểu vừa nói, vừa đối thoại với NPC để vào phó bản.
Lộ Phi Phi chọn nghề lang trung, Tưởng Tài Vanh là thợ săn, Lục Thao ban đầu cũng giống Phương Diểu, muốn chọn một nghề tri thức, sau đó chuyển sang mưu sĩ hoặc thi sĩ nhưng vì chơi cùng Lộ Phi Phi, nên anh ta vẫn chọn nghề chiến sĩ, trị liệu và chiến sĩ, tìm thêm một pháp sư nữa là thành tổ hợp kinh điển.
Vào phó bản chưa được bao lâu, Phương Diểu bắt đầu kêu lên: "Lộ Phi Phi, cô quá đáng rồi, sao chỉ trị liệu cho Lục Thao, không trị liệu cho Tổng giám đốc Khương nhà tôi."
Ý đồ quá rõ ràng, khiến Lộ Phi Phi và khán giả không biết nên bắt đầu chế nhạo từ đâu, Khương Thu Tự vẫn luôn đầy máu, thêm vào làm gì, hơn nữa anh còn nhấn mạnh hai chữ "nhà tôi", không phải là muốn khoe khoang à.
Phương Diểu: "Cô còn như vậy nữa, thì tôi cũng chỉ buff cho Tổng giám đốc Khương nhà tôi thôi!"
Khương Thu Tự đang chiến đấu ở phía trước nhìn về phía Lục Thao: "Hay là anh tự chống đỡ một lúc?"
Lục Thao rất nghiêm túc với phó bản: "Không thành vấn đề, có chiến thuật mới nào không?"
Khương Thu Tự lắc đầu: "Không có, tôi muốn quay về chém chết anh ta."
Lục Thao vừa buồn cười vừa bất lực: "Chỉ là nói đùa thôi, không cần để bụng."
Ai ngờ bên này anh ta vừa dứt lời, bên Lộ Phi Phi đã cãi nhau với Phương Diểu: "Anh đừng có nói bậy, Thao Thao nhà tôi bị thương, đương nhiên tôi phải thêm máu cho anh ấy rồi. Chị Khương bị thương, tôi cũng thêm máu mà!"
Phương Diểu chớp chớp mắt: "Thao ~ Thao nhà tôi?"
Lộ Phi Phi ngẩng đầu: "Làm sao?!"
Lục Thao suýt nữa ngã lăn ra đất, bình thường Lộ Phi Phi không gọi anh ta như vậy, đây là đang đấu khẩu với Phương Diểu.
Phương Diểu rất "Khoan dung": "Được, tôi tin cô một lần, nếu Khương Khương nhà tôi..."
"Vút" một tiếng, có thứ gì đó bay sượt qua đầu anh, Phương Diểu quay đầu nhìn lại, một thanh kiếm bằng đồng cắm trên thân cây phía sau lưng anh.
Tưởng Tài Vanh: "..."
Bỗng nhiên, anh ta hơi hối hận khi vào đội này, chẳng bằng đi đội hoang dã.
Tần Chi Từ đang xem livestream đột nhiên không tức giận nữa, Phương Diểu nói đúng, ở trong đội này thực sự sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng không liên quan đến việc có bạn gái hay không, người bình thường đều không chịu nổi.
Khán giả càng không nói nên lời, đây chính là đội phó bản trị giá hàng trăm tỷ sao?
Nhưng nếu phải nói thì, hoàn toàn là do Phương Diểu gây ra!
"Hay là đá anh ta ra đi."
"Đúng vậy, đá anh ta ra, lập lại đội khác, nếu không được thì bốn người cũng có thể vượt qua."
Chương 308 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]