Là đội trưởng, Phương Diểu tuyệt đối sẽ không chấp nhận đề nghị đuổi mình ra khỏi đội.
Nhưng anh vẫn hơi kiềm chế một chút, nghiêm túc đánh phó bản với những người khác.
Có hướng dẫn hình người như anh, cộng thêm thực lực của Khương Thu Tự, chỉ cần không mắc lỗi lúc gặp cơ chế đặc biệt, veef cơ bản là đều có thể vượt qua một cách ổn định.
Đại đương gia thì dễ như trở bàn tay, chỉ cần một lần là qua.
Nhị đương gia cầm hai cái rìu, lượng máu giảm đến một mức độ nhất định, sau khi vào giai đoạn hai, sẽ ném rìu vào mục tiêu ngẫu nhiên. Kỹ năng này không quan tâm đến mối thù hận, hơn nữa tốc độ cực nhanh, sát thương lại cao đến mức khoa trương. Trong giai đoạn này của người chơi, ngoài chiến sĩ máu đầy có thể sống sót, các nghề khác máu đầy cũng bị giết ngay lập tức.
Phương Diểu và những người khác cũng xui xẻo, lần đầu tiên ném rìu, nhắm thẳng vào Lộ Phi Phi, cô ấy chỉ kịp hét lên một tiếng đã bị giết ngay lập tức.
Đợi Lộ Phi Phi chạy trở về, Phương Diểu bảo Lục Thao đứng trước Lộ Phi Phi, có Khương Thu Tự chống boss, hai người cũng không cần né tránh, rìu bay tới thì chống chịu, dù sao Lục Thao cũng là chiến sĩ, chịu một đòn xong để Lộ Phi Phi hồi máu cho anh ta là được.
Mọi thứ đều giống như Phương Diểu dự đoán, không biết nhị đương gia nhắm vào Lục Thao hay Lộ Phi Phi, tóm lại những cái rìu tiếp theo đều bị Lục Thao ngăn chặn.
"Chiến lược của tôi như..." Phương Diểu còn chưa nói hết câu, đã nghe Lộ Phi Phi rất đau lòng hỏi Lục Thao: "Thao Thao, có đau không?"
Phương Diểu tức giận: "Cô cứ nhất định phải khoe vào lúc này..."
Kết quả còn chưa nói hết câu, một cái rìu đã bay tới giết chết anh.
Phương Diểu như một bóng ma lơ lửng trên không trung, phàn nàn với Khương Thu Tự: "Sao cô không chặn giúp tôi?!"
Khương Thu Tự tập trung vào boss, thậm chí còn không nhìn anh: "Anh mau chạy xác đi, vừa hay cũng để chúng tôi được yên tĩnh chốc lát."
"Tôi đau lòng rồi!" Phương Diểu vừa kêu, vừa ngoan ngoãn chạy xác.
Đội năm người, Lộ Phi Phi không có sát thương, Lục Thao bảo vệ cô ấy, chỉ có Khương Thu Tự và Tưởng Tài Vanh có sát thương, đánh rất chậm, đợi Phương Diểu quay lại, boss vẫn chưa chết.
Sau khi Phương Diểu hồi sinh, nhìn trái nhìn phải, trực tiếp chạy đến sau lưng Tưởng Tài Vanh.
Tưởng Tài Vanh thấy anh coi mình như tấm khiên, tức đến nghẹn họng.
Phương Diểu nhanh chóng nói: "Anh em tốt, có khó khăn anh chắn!"
Tưởng Tài Vanh: "Cậu..."
Một cái rìu bay tới, nháy mắt giết chết anh ta.
Phương Diểu vỗ ngực: "Quyết định sáng suốt của tôi!"
Tưởng Tài Vanh rất muốn rời đội!
Trò chơi này không thể dùng tiền để giải quyết, thấy những phú hào như Tưởng Tài Vanh, Lộ Phi Phi cũng chết đi sống lại trước mặt boss, khán giả đều cười nghiêng ngả.
Vượt qua ải nhị đương gia có bất ngờ nhưng không nguy hiểm.
Năm người tiếp tục tiến lên, đầu bếp trong bếp có tuyệt kỹ thổi lửa và nhấc nồi, phạm vi là khu vực hình cánh quạt phía trước, chỉ cần né tránh trong thời gian chuẩn bị là được, không có gì khó khăn.
Sư gia hơi phiền, vừa gọi người vừa cho người chơi đủ loại debuff.
Áp trại phu nhân sử dụng một cái roi tẩm độc, nếu bị đánh trúng sẽ bị trúng độc, mỗi giây mất tối đa 1% lượng máu, độc tính sẽ cộng dồn vô hạn. Giai đoạn đầu, lang trung chỉ có một kỹ năng giải độc, thời gian hồi chiêu rất lâu, áp lực chữa trị rất lớn nhưng trong đội có một người có thể né được cả roi, khiến độ khó của cửa ải này giảm mạnh.
Tiếp theo là boss cuối cùng là đại đương gia Giang Hổ.
Những phó bản nhỏ như thế này, khai hoang thì khó nhưng sau khi biết được hướng dẫn thì rất dễ, bốn người định vị trước, giải quyết bốn cơ quan chỉ trong một lần, đối mặt với đại đương gia đang trong trạng thái cuồng nộ, một mình Khương Thu Tự có thể xoay xở với hắn ta, dễ dàng vượt qua.
"Để tôi lục!"
"Để tôi!"
Phương Diểu và Lộ Phi Phi đồng thanh nói, sau đó ánh mắt của hai người giao nhau dữ dội.
"Oẳn tù tì!" Phương Diểu đề nghị.
Lộ Phi Phi dứt khoát đồng ý: "Được."
Tưởng Tài Vanh ở bên cạnh nói: "Một ngày chỉ có thể đánh phó bản một lần, không có chuyện gì thì tôi đi trước."
"Đợi đã, đừng đi." Phương Diểu vội vàng nói: "Trò chuyện một chút, anh xem trò chơi này của tôi thế nào, đánh giá chút đi?"
"Giao cho người chơi đánh giá đi, tôi đi đây." Tưởng Tài Vanh nói qua loa một câu, rời đội bỏ đi, hoàn toàn không có hứng thú với trang bị nổ ra.
"Sao lại đi rồi, anh em chúng ta trò chuyện thêm vài câu chứ." Vẻ mặt Phương Diểu tiếc nuối, quay đầu lại thấy Lộ Phi Phi đã chạy đi lục xác chết nhân lúc anh không để ý.
"Không phải oẳn tù tì à, cô không nói võ đức!" Phương Diểu tức giận nói.
Lộ Phi Phi giả vờ không nghe thấy, đột nhiên mắt sáng lên: "Xanh lam, giáp lưới!"
Phương Diểu: "Chẳng lẽ là..."
Lộ Phi Phi tiếp tục đọc: "[Áo giáp đại trại chủ], +30 hộ giáp, đại đương gia Giang Hổ của sơn trại Hắc Phong bỏ số tiền lớn ra chế tạo, ban đầu là màu bạc, do lâu ngày không giặt nên đã chuyển sang màu đen."
Chương 309 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]