Ngoài ra, quy tắc người chơi có chiến công hàng năm cao nhất sẽ trở thành "danh tướng" cũng được đưa ra thảo luận.
"Cảm thấy các đại lão lại bị Phương Diểu nắm thóp, sợ rằng sẽ tranh giành đến ngươi chết ta sống. Trở thành ‘danh tướng’, tồn tại mãi mãi trong ‘Chiến Tranh Toàn Diện: Đế Quốc’, nếu là tôi, tôi ra đường cũng sẽ đi ngang!”
"Cũng ổn thôi, đợi đến khi không còn ai chơi game nữa thì có còn ai quan tâm đến danh tướng hay không danh tướng."
"Nếu anh nghĩ như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì, con người rồi cũng phải chết, sống không mang theo, chết không mang đi, như thế thì đừng theo đuổi bất cứ điều gì thì hơn."
Lúc này, Phương Diểu cũng không còn quan tâm đến việc nắm thóp người chơi nữa, anh đang bị Khương Thu Tự nắm thóp.
Cuối tuần này chắc chắn không trốn được, Khương Thu Tự bắt đầu chọn quần áo cho bản thân từ một ngày trước.
Phương Diểu phối hợp thay hết bộ này đến bộ khác, vừa thay vừa hỏi: "Mua gì đây, tôi không thể đi tay không được."
Khương Thu Tự không đáp lại câu hỏi này, nghiêm túc đánh giá anh, cái đầu khẽ nghiêng, hơi chu môi: "Khí chất của anh, cảm thấy mặc quần áo gì cũng không che giấu được."
Phương Diểu nghe xong khá vui: "Phải không, khí chất gì, anh tuấn lịch sự, có tài có đức?"
Khương Thu Tự tức giận nói: "Là thiếu đòn!"
"Cô đừng nói bậy." Mặt Phương Diểu lập tức xị xuống, không phục soi gương, rất hài lòng.
Miệng thì nói vậy thôi, thấy Phương Diểu soi gương, Khương Thu Tự đi tới đứng cạnh anh, nhìn hai người đứng cạnh nhau trong gương, cô cũng rất hài lòng, xứng đôi!
Chỉ là suy nghĩ này khiến Khương Thu Tự hơi ngại ngùng, cô đưa tay đẩy Phương Diểu ra khỏi gương: "Bộ này quá nghiêm túc, quá trang trọng rồi, đi thay bộ khác."
"Được, được." Phương Diểu nói, tiếp tục thay đồ.
Khương Thu Tự đã chuẩn bị xong những thứ mang về, sáng hôm sau một phát nhét vào tay Phương Diểu, lên xe, khởi hành.
Cô đã thông báo cho Khương Đông Chính từ sớm, khi bọn họ đến, Khương Đông Chính đang đợi ở bãi đậu xe xem vòng đeo tay.
Thấy họ đến, Khương Đông Chính vội tắt vòng đeo tay, đi tới, nhìn bộ dạng giống như là muốn cầm đồ hộ.
Phương Diểu cũng không biết Khương Đông Chính có ác cảm không, dù sao thì làm em trai, ai cũng cảm thấy không ai xứng với chị mình, chọc ngoáy rồi tìm lỗi không phải là chuyện hiếm.
Điều khiến Phương Diểu không ngờ là, Khương Đông Chính cao to vạm vỡ đi tới, nở nụ cười nồng nhiệt, như một chú gấu nhận được mật ong: "Anh chính là anh rể tương lai của em phải không, chào mừng, chào mừng!"
Khóe miệng Khương Diểu giật nhẹ, không phải chúng ta đã gặp nhau rồi sao.
"Đến thì đến, mang đồ gì chứ, anh rể, em giúp anh." Khương Đông Chính nói rồi đưa tay ra.
Khương Thu Tự rất tự nhiên đưa hết đồ trong tay cho Khương Đông Chính, hỏi: "Ba mẹ có nhà không?"
"Có." Khương Đông Chính thầm cảnh cáo bản thân, bình minh đã ở trước mắt, có Phương Diểu rồi, sau này bản thân không cần làm người truyền lời, không phải chịu ấm ức nữa.
Vào nhà, Khương Đông Chính gọi một tiếng.
Một lát sau, Khương Quốc Thanh và vợ đi ra.
Mẹ của Khương Thu Tự tên là Tô Vân Hoàn, nhìn thấy trên gương mặt bà không có nhiều dấu vết của thời gian, cũng không có khí chất sắc bén, mạnh mẽ như Khương Thu Tự, mà rất nhiệt tình và dịu dàng.
"Tiểu Phương đến rồi, đừng quá câu nệ, coi đây như nhà mình." Tô Vân Hoàn mời bọn họ ngồi xuống.
Khương Quốc Thanh nói: "Vừa hay, ba muốn tâm sự với hai đứa về trò chơi."
"Cái gì?"
Phương Diểu và Khương Thu Tự đều hơi ngơ ngác, không ngờ câu đầu tiên Khương Quốc Thanh mở miệng nói ra lại là nói về trò chơi.
Nhưng vừa dứt lời, ông đã bị Tô Vân Hoàn cắt ngang: "Con vừa mới vào cửa, còn chưa nói được mấy câu về chuyện gia đình, ông vội thế?"
Khương Quốc Thanh cười khổ: "Thế thì để lát nữa nói, bà nói trước đi."
Tô Vân Hoàn lúc này mới hài lòng.
Phương Diểu nhìn Tô Vân Hoàn, lại nhìn Khương Thu Tự, trước đó anh thấy khí chất của hai người hoàn toàn khác nhau, là do anh hấp tấp, quả nhiên vẫn là ruột thịt.
Mắng xong Khương Quốc Thanh, Tô Vân Hoàn quay sang Phương Diểu, thái độ lập tức trở nên thân thiết và hòa nhã: "Còn đứng đó làm gì, ngồi xuống."
"Vâng." Phương Diểu ngoan ngoãn, anh vừa ngồi xuống đã nghe Tô Vân Hoàn nói: "Bác đã xem cuộc phỏng vấn và livestream của cháu, cháu là một đứa trẻ rất hoạt bát, đến đây rồi cứ như bình thường là được."
Rất hoạt bát... Phương Diểu đổ mồ hôi, nhìn Khương Thu Tự, dùng ánh mắt hỏi: "Đây là nghiêm túc hay đang châm chọc vậy."
Khương Thu Tự nhịn không được, đáp lại anh bằng ánh mắt "đoán xem."
Tô Vân Hoàn nhìn thấy, trêu chọc: "Hai đứa làm ám hiệu gì thế."
"Ám hiệu gì chứ, không có." Khương Thu Tự giả vờ ngu ngốc.
Tô Vân Hoàn trừng mắt nhìn cô, tưởng mẹ cô mù à.
Điều khiến Phương Diểu bất ngờ là Tô Vân Hoàn hoàn toàn không hỏi về gia đình anh giống như tra hộ khẩu, mà bà chỉ tùy ý hỏi một số chuyện thường ngày của bọn họ, chẳng hạn như công việc có vất vả không, bình thường ăn gì, đại khái là để hiểu thêm về cách chung sống với nhau của hai người.
Hỏi xong, Tô Vân Hoàn còn dặn dò Khương Thu Tự: "Con ấy, thường này ít bắt nạt Tiểu Phương đi."
"Con không có." Khương Thu Tự lập tức phủ nhận.
Trong lòng Phương Diểu thầm châm chọc, nói dối mà không đỏ mặt cơ!
"Sao lại không có." Bên cạnh, Khương Đông Chính nói một câu rất thật lòng khiến Phương Diểu rất cảm động.
"Liên quan gì đến em?" Khương Thu Tự tức giận.
Phương Diểu thấy hai con ngươi Khương Đông Chính nhìn hướng lên trời, cổ rụt lại.
Chương 322 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]