"Được rồi, tôi có thể nói chưa?" Khương Quốc Thanh đợi rất lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, mở miệng hỏi.
"Ông đúng là nóng vội." Tô Vân Hoàn liếc ông: "Được được được, để ông nói."
Phương Diểu khá tò mò, không biết Khương Quốc Thanh đột nhiên hứng thú với trò chơi nào nhưng khi đối phương mở lời, anh mới biết hoàn toàn là bản thân suy nghĩ nhiều.
Khương Quốc Thanh: "Bình thường các cháu có xem tin tức không, biết hiệp định hợp tác phát triển hòa bình giữa chúng ta và người Dolagon không?"
"Biết ạ." Phương Diểu gật đầu, thực ra anh khá là quan tâm đến chuyện này.
Khương Quốc Thanh gật đầu, giải thích đơn giản: "Vì lĩnh vực y tế cũng có hợp tác, trước đây bác có tham gia hội nghị thảo luận liên quan. Nghe nói trong thời gian giao lưu thăm hỏi, người Dolagon rất quan tâm đến không gian ảo và ngành công nghiệp trò chơi mới nổi.”
“Bên kia muốn tìm hiểu, tại sao nhiều người như vậy, đặc biệt là những người trẻ tuổi, lại có thể đạt được sự thỏa mãn tinh thần to lớn từ trò chơi thực tế ảo.”
“Vì Thu Tự là con gái bác, còn công ty giải trí Tinh Không do các cháu thành lập lại là công ty hàng đầu trong ngành hiện nay, nên cấp trên hy vọng bác trao đổi trước với các cháu, việc hợp tác giao lưu này có thể cần các cháu chung tay góp sức."
Phương Diểu đương nhiên là cầu còn không được, nhưng còn phải để Khương Thu Tự lên tiếng bày tỏ thái độ.
"Ừ? Trước đây là ai khinh thường ngành công nghiệp trò chơi, khinh thường công ty trò chơi mà con thành lập nhỉ."
Phương Diểu ngẩn người, giọng điệu này, ngữ điệu này, nghe sao quen thế. Anh thậm chí còn có chút mơ hồ, có phải chính mình đang nói hay không?
Phương Diểu khẽ sờ miệng mình, lại nhìn Khương Thu Tự đang ngẩng đầu ở bên cạnh. Anh rất muốn dịch sang một bên, không liên quan đến tôi, không phải học theo tôi, ngàn vạn lần đừng đổ lỗi cho tôi.
Khương Quốc Thanh cũng ngẩn người, trong lòng Phương Diểu âm thầm niệm: "Đánh cô ấy đi, không biết lớn nhỏ, đánh cô ấy thật mạnh vào!"
Không ngờ Khương Quốc Thanh lại thành thật nói: "Ba đúng là không ngờ được ngành công nghiệp trò chơi lại có thể phát triển đến mức này, có giá trị lớn như vậy."
"Hừ hừ." Khương Thu Tự nghe xong, có cảm giác hả hê.
Ai ngờ Khương Quốc Thanh lại bổ sung: "Nhưng lần trước ba đến công ty con, ba đã nói rồi, công ty giải trí Tinh Không có thể có được ngày hôm nay, không liên quan nhiều đến con đúng chứ."
"Đúng vậy!" Khương Đông Chính ở bên cạnh phụ họa.
"Da chú lại ngứa rồi phải không!" Khương Thu Tự đã bắt đầu khởi động.
Gia đình này đúng là, trước khi đến Phương Diểu còn tưởng sẽ là một cuộc gặp mặt khá căng thẳng và nghiêm túc, không ngờ lại rất bình dị và gần gũi, không khác gì những gia đình bình thường.
Nhưng giống như lần trước Khương Quốc Thanh đến công ty khen ngợi anh, người ta có thể nói như vậy, anh thì không thể coi là thật được: "Hai bác, công việc bình thường cháu làm ít hơn Khương Khương nhiều lắm."
Khương Khương?
Khương Quốc Thanh, Tô Vân Hoàn và Khương Đông Chính đều ngẩn người.
Phương Diểu cũng phát hiện ra, bản thân thường gọi như vậy quen miệng, lần này anh thực sự là vô tình.
Khương Thu Tự đã không nhịn được mà đá anh một cái, vừa rồi còn rất đắc ý, lúc này mặt đỏ hơn hoa đào: "Anh câm miệng."
Tô Vân Hoàn buồn cười, đưa tay kéo Khương Thu Tự một cái: "Nói chuyện thì nói chuyện, sao con lại đá người ta."
Phương Diểu vội chuyển chủ đề: "Cháu có thể hỏi một chút không, thời gian giao lưu hợp tác với người Dolagon là khoảng lúc nào, chúng cháu cần phối hợp như thế nào?"
Khương Quốc Thanh nói: "Cũng không phải chuyện gì quá phiền phức, có thể sẽ có người Dolagon đi cùng phái đoàn đến công ty các cháu tham quan, lịch trình cụ thể sẽ thông báo sau.”
“Trong dân chúng, có rất nhiều người phản đối cuộc giao lưu lần này, người trong công ty các cháu cũng sẽ có đủ loại cảm xúc, có thể cần các cháu làm tốt công tác chuẩn bị."
Phương Diểu cảm thấy, trong số những người mà Khương Quốc Thanh nói cũng có anh, dù sao thì gia đình anh đã hy sinh trong chiến tranh.
Khương Quốc Thanh chỉ nói đến đó, không nói gì đến những đạo lý lớn lao như "đại cục là trên hết" hay "hòa bình không dễ dàng có được", bởi vì lý lẽ thì ai cũng biết, hiểu không có nghĩa là có thể vượt qua được rào cản trong lòng.
Phương Diểu cũng biết, nếu buông bỏ hận thù có thể khiến con cháu đời sau không phải chịu cảnh chiến tranh trong hàng trăm năm tới thì có lẽ là đáng giá, nhưng có mấy ai có thể dễ dàng buông bỏ như vậy.
"Bác yên tâm, chúng cháu sẽ cố gắng phối hợp." Phương Diểu nói.
Thấy anh nói như vậy, Khương Thu Tự cũng không quan tâm đến việc đang ở trước mặt cha mẹ, cô đưa tay nắm lấy tay anh.
Trong lòng Phương Diểu cảm thán, mọi người suy nghĩ nhiều rồi, tôi không phải phe đối lập, mau để tôi đi moi tiền của người Dolagon đi, tôi sẽ móc sạch ví của bọn họ để trả thù cho mọi người!
Chương 323 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]