Tiếng la ó vang lên, Phương Diểu tức giận: "Tại sao lúc nãy các người không la ó cô ấy!"
Mọi người nhìn anh, anh thật sự không biết gì sao, anh là nhân vật phản diện, ai sẽ la ó Tổng giám đốc Khương chứ.
"Chúng ta đánh một trận thật sự đi." Phương Diểu không rùa nữa, hét lên và lao tới.
Khương Thu Tự vẫn không từ bỏ tấn công, chỉ vì không quen bảng ra đòn nên không tung chiêu nhiều.
Hai người điều khiển nhân vật của mình đánh tới đánh lui, sau Shiranui Mai thì Shermie cũng ngã xuống.
Tiếng reo hò tại hiện trường vang như sấm.
Phương Diểu trầm ngâm năm giây, ném tay cầm: "Ôi, tôi đột nhiên hơi buồn đi tiểu, hay là trả lại thời gian cho những người chơi tại hiện trường đi, chúng ta về nhà chơi tiếp!"
Về nhà? Về nhà nào?
Sống chung rồi sao?
KHÔNG!!!
Thấy Khương Thu Tự không phản bác, các người chơi đau lòng, chẳng ai còn tâm trạng chế giễu chuyện Phương Diểu chuồn mất.
Thấy anh không chơi nữa, Khương Thu Tự cũng đưa tay cầm cho người chơi phía sau, để người dẫn chương trình tiếp quản hiện trường, đuổi theo: "Đi nhanh thật đấy."
"Ai bảo cô không cho tôi ra oai!" Phương Diểu phàn nàn.
Khương Thu Tự hừ lạnh: "Là anh ra oai, hay là những nhân vật anh thiết kế ra oai chứ."
Phương Diểu thầm nghĩ: "Không phải chỉ thiết kế lớn hơn một chút thôi sao, Khương Thu Tự à Khương Thu Tự, bình thường cô trông có vẻ hào phóng, không ngờ lại còn ghen tị với nhân vật ảo!"
Khương Thu Tự phát hiện Phương Diểu đột nhiên có chút đắc ý, nghi ngờ: "Anh đắc ý cái gì?"
Phương Diểu: "Không sao, cô cũng không nhỏ và dù nhỏ đến đâu tôi cũng không chê."
Khương Thu Tự: "?"
Đợi đến khi cô phản ứng lại, Phương Diểu đã chuồn vào nhà vệ sinh.
Phương Diểu vừa xả nước vừa tiếp tục lẩm bẩm trong lòng: "Xem ra mình phải giấu kỹ thư mục chứa game khiêu dâm, không được để bị phát hiện."
Trong khi anh nghĩ như vậy, Tiểu Trần đang cố gắng nhớ lại: "Trước đây khi lão đại bảo tôi vào máy tính của anh ấy để sao chép tệp, có nói không được động vào thư mục nào không, sao tôi lại không nhớ nổi nhỉ?"
Nghĩ đến đây, cậu ta vội vàng liên lạc với Triệu Nghiệp Siêu: "Lão Triệu, những thư mục đó của lão đại đều là trò chơi à?"
Triệu Nghiệp Siêu gật đầu: "Đúng vậy, đều là trò chơi đã đóng gói."
Đều là trò chơi đã đóng gói, vậy thì không sao rồi, tại lúc đó cậu ta đau bụng quá, vội vàng đi vệ sinh, lúc quay lại có hơi choáng váng, cũng quên không hỏi lại lão đại.
Nhìn từng người chơi xếp hàng rút thăm trải nghiệm trò chơi, lâu như vậy cũng không có gì bất thường, Tiểu Trần mới hơi yên tâm.
Phương Diểu đi vệ sinh xong, thò đầu ra nhìn bên ngoài, thấy Khương Thu Tự rất bình tĩnh, lúc này mới đi ra.
Khương Thu Tự liếc anh một cái, cùng anh quay về.
Lúc này, lại có một người chơi rút được một trò chơi không phải bộ sưu tập tên là "Ma Sói", chơi rất vui vẻ.
Những người chơi trên mạng cũng bình tĩnh lại, sự chú ý quay trở lại trò chơi.
Rất nhanh, người chơi này đã trải nghiệm xong, người chơi xếp hàng phía sau không kịp chờ đợi đã nhấn nút bốc thăm, phải nói rằng, hộp mù này khá thú vị.
Xa xa, Phương Diểu đang cùng Khương Thu Tự đi trở về, anh mượn cớ "đông người quá, đừng va vào cô", muốn ôm vai cô. Kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy dấu hỏi trên màn hình lớn biến mất, thay vào đó là dòng chữ "Sex on the Beach".
Phương Diểu ngẩn ra 0,1 giây, dùng 0,05 giây trong số đó để suy nghĩ xem trò chơi này xuất hiện trên gian hàng như thế nào, dùng 0,05 giây còn lại để nhận ra chắc chắn là Tiểu Trần đã làm chuyện tốt này, sau đó "vèo" một cái lao ra ngoài.
Ánh mắt đám người trên mạng đang sáng rực.
"Đây là trò chơi gì vậy, nghe tên có vẻ rất thú vị."
"Cảm giác như bốc được thứ gì đó hay ho."
Đang nói, bọn họ thấy trên màn hình, Phương Diểu chen qua đám đông như một chú thỏ hoảng sợ, “vèo” một cái nhảy lên gian hàng, nhấn nút tắt, màn hình hiển thị khổng lồ phía trên lập tức tắt ngúm.
Có chuyện gì, có chuyện gì?
Khá nhiều người ngửi thấy mùi dưa thơm phức.
Còn Tiểu Trần thì trong lòng khựng lại, xong rồi, chắc cậu ta phải đi tìm việc làm mới rồi.
"Khụ khụ." Phương Diểu khẽ ho một tiếng: "Đây là một sự cố nhỏ, trò chơi này chưa phát triển xong, không có trong kế hoạch trình diễn lần này. Chờ một chút, tôi sẽ để nhân viên điều chỉnh ngay, ừm... Hôm nay, tất cả những ai vào hội chợ, sau khi về đều có thể dùng mã vào cửa để bốc thăm ngẫu nhiên một trò chơi vòng tay trên chiến mạng của công ty giải trí Tinh Không, giống như vừa nãy."
Sự cố nhỏ? Ai tin chứ!
Những người ở dưới tuy tò mò nhưng được tặng trò chơi miễn phí thì đương nhiên là tha thứ cho anh rồi.
Những người chơi trên mạng thì không chịu.
"Không chấp nhận không chấp nhận, tôi muốn xem trò chơi đó."
"Phương Diểu, anh giấu thứ gì hay ho vậy."
"Tôi thiếu tiền mua trò chơi vòng tay của anh à, tôi muốn xem ‘Sex on the Beach’!"
Lúc này, Triệu Nghiệp Siêu và Tiểu Trần đã đi lên xử lý rồi, chỉ cần xóa trò chơi thừa khỏi danh sách bốc thăm là được, chuyện vặt vãnh, không phiền phức gì.
Chương 334 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]