Rất nhanh, gian hàng đã trở lại bình thường, những người chơi tiếp tục trải nghiệm.
Ở hậu trường hệ thống, Phương Diểu ra lệnh cho Triệu Nghiệp Siêu xóa hết những trò chơi đã xóa khỏi danh sách.
Khương Thu Tự đợi anh xử lý xong mới đi tới nói: "Đừng xóa, cắt cho tôi, tôi còn chưa chơi mà."
"Tổng giám đốc Khương, cái này..." Triệu Nghiệp Siêu vội nhìn Phương Diểu.
Phương Diểu vội ngăn cô lại: "Cô chơi cái gì, ‘Chiến Tranh Toàn Diện: Đế Quốc’ không thơm à, sắp mở quốc chiến rồi, xóa xóa xóa, xóa nhanh đi."
Triệu Nghiệp Siêu xóa cũng không được, không xóa cũng không xong.
Khương Thu Tự dứt khoát tự mình ra tay: "Tôi tự làm vậy."
Tiểu Trần cắn răng, định nhảy ra nhận lỗi thay Phương Diểu, dù sao thì chuyện này cũng do cậu ta làm hỏng: "Tổng giám đốc Khương, thật ra là do tôi làm, lúc mang tới đã bị nhầm, không liên quan đến sếp!"
Ai ngờ Phương Diểu không theo lẽ thường, kinh ngạc nói: "Từ xưa đến nay đều là lãnh đạo đạo ăn cắp ý tưởng và tác phẩm của cấp dưới, cậu lại muốn làm ngược lại hay sao?"
"..." Tiểu Trần cạn lời, chẳng phải là tôi định lấy công chuộc cho anh hay sao lão đại?
Đôi co hai ba câu, Khương Thu Tự đã truyền xong, trông cũng không mấy tức giận.
Sự cố chỉ là một chút trục trặc nhỏ, hoàn toàn không ảnh hưởng đến hội chợ. Sau đó, những trò chơi mà người chơi bốc được như "Ori and the Will of the Wisps", "Salt and Sanctuary", điều này đã khiến mọi người có nhận thức mới về giá trị của hộp mù.
Ngoài những người hóng hớt ăn dưa, cũng chẳng có ai bám lấy "sự cố" này không buông.
Ngày đầu tiên của triển lãm đã kết thúc tốt đẹp, các bài báo trên mạng cũng nhanh chóng được đăng tải.
Đối với triển lãm, các phương tiện truyền thông không tiếc lời khen ngợi, trong đó có rất nhiều trò chơi vòng tay được sản xuất tinh xảo.
Đối với gian hàng của công ty giải trí Tinh Không thì càng không tiếc lời ca ngợi, từ trò chơi nhỏ 128 trong 1 đến "Ori and the Will of the Wisps", các thể loại và ý tưởng trong đó thật khủng khiếp.
Lần này, các phương tiện truyền thông cuối cùng cũng dùng danh xưng "thần" để đánh giá năng lực của Phương Diểu với tư cách là nhà sản xuất trò chơi.
Mặc dù những người chơi trên mạng thường xuyên chê bai Phương Diểu nhưng bọn họ không có ý kiến gì phản trước đánh giá này của các phương tiện truyền thông.
Phương Diểu, người đang được tôn sùng như một vị thần, hiện đang suy nghĩ xem nếu Khương Thu Tự đánh đến đây, anh nên đối phó như thế nào, hay là nằm im cho cô ấy lên... không phải, cho cô ấy đánh đi.
Cùng lúc đó, Khương Thu Tự thậm chí còn không đăng nhập vào "Chiến Tranh Toàn Diện: Đế Quốc" để luyện cấp, mà cầm vòng tay nằm trong chăn, lẩm bẩm: "Tôi phải xem xem gợi cảm đến mức nào!"
Lúc đầu, Khương Thu Tự dựa vào đầu giường chơi, một lúc sau, chỉ còn nửa cái đầu ở ngoài chăn, một lúc sau nữa, cô ấy ném vòng tay đi, chui hẳn vào trong chăn.
Nếu Phương Diểu nhìn thấy, chắc chắn sẽ hỏi cô: "Cô đỏ thế này, là bị hấp chín hay bị luộc chín vậy."
Qua một đêm, Khương Thu Tự không đánh đến, Phương Diểu cảm thấy cơ hội sống sót của mình đã tăng lên đáng kể.
Quả nhiên, khi gặp Khương Thu Tự vào sáng sớm, sắc mặt cô vẫn như bình thường.
"Tối qua ngủ thế nào?" Phương Diểu thăm dò hỏi.
"Cũng được." Khương Thu Tự khoác tay anh, thực sự không có gì bất thường cả.
Phương Diểu đầy đầu dấu hỏi, chẳng lẽ cô ấy không chơi sao?
Có tới mấy trò, cô ấy không chơi trò nào sao?
Hai người không vội đến hội trường, hôm qua khi Khương Thu Tự hứa sẽ đền bù thời gian trải nghiệm cho Tiểu Dũng, cô ấy không quên. Sau một hồi trò chuyện, biết được bọn họ là người liên quan của vụ việc vi phạm bản quyền "Căn Bếp Liều Lĩnh", ngược lại còn thấy có duyên, dứt khoát bù đắp cho Tiểu Dũng và Trần Phú cơ hội tham quan khu công nghiệp của công ty giải trí Tinh Không.
Được Khương Thu Tự và Phương Diểu đích thân dẫn đi tham quan, Tiểu Dũng có chút bối rối, dù sao thì đây cũng là chuyện chỉ có trong mơ.
Thấy đứa con trai bình thường ăn nói lưu loát giờ lại không nói nên lời, Trần Phú cũng bất lực, thay cậu ta hỏi: "Tổng giám đốc Khương, giám đốc Phương, Tiểu Dũng rất có hứng thú với việc tham gia vào ngành công nghiệp trò chơi, tôi muốn hỏi, khi nào thì cơ sở đào tạo nghề của các vị có thể chính thức đi vào hoạt động, mức học phí là bao nhiêu?"
Phương Diểu giải thích: "Không hoạt động là vì đang cân nhắc hình thức đào tạo, cũng như lựa chọn người hướng dẫn giảng dạy, dù sao thì ngành công nghiệp này mới chỉ phát triển được vài năm, bản thân còn chưa hiểu rõ mà đã nhảy ra đào tạo người khác thì chẳng phải là hại người khác sao."
Trần Phú hỏi: "Giám đốc Phương không đích thân giảng dạy sao?"
Phương Diểu: "Tôi sẽ tham gia nhưng không thể giảng dạy lâu dài, dù sao thì còn phải làm việc, hơn nữa, biết làm trò chơi không có nghĩa là biết dạy, làm thế nào sử dụng ngôn ngữ dễ hiểu để giảng giải những điểm chính, hay làm thế nào để chỉ bảo học viên, để bọn họ bộc lộ cảm hứng, những điều này đều không phải chuyện dễ dàng.”
Chương 335 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]