Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 398: CHƯƠNG 398: KHÔNG THỬ THÌ LÀM SAO BIẾT ĐƯỢC

Phương Diểu nói tiếp: “Mặt khác, phải làm tốt tương tác giữa các người chơi, tức là ngoại giao trong trò chơi.

Giống như ngoài đời thực, giữa các nền văn minh do người chơi kiểm soát, ngoài quan hệ thù địch còn có thể ký kết hiệp ước, thông thương hoặc trừng phạt, cắt đứt quan hệ ngoại giao, người chơi có thể thông qua chiến lược ngoại giao để đạt được mục đích chơi trò chơi của mình.”

Sau đó Phương Diểu lại nói rất nhiều, mọi người nghe rất chăm chú, đã hoàn toàn nhập tâm, vừa ghi chép, vừa thỉnh thoảng đặt câu hỏi, thảo luận với nhau.

...

Kết thúc cuộc họp, Phương Diểu trở về văn phòng, bắt đầu suy nghĩ về những nội dung tạm định là DLC.

Không phải anh ta không muốn đưa người Dolagon vào trò chơi phát hành đầu tiên, chủ yếu là anh ta không hiểu gì về lịch sử phát triển văn minh của họ, có những điều gì cần tránh, những chuyện này đều cần phải nghiên cứu sâu thêm.

Có nên đưa thêm các chủng tộc hư cấu khác vào hay không thì phải xem xét đến loại hình văn minh, ví dụ như đưa nền văn minh côn trùng vào rồi để chủng tộc côn trùng đi theo con đường khoa học công nghệ sẽ rất kỳ lạ.

Nói một cách chính xác hơn là việc đưa chủng tộc côn trùng vào sẽ rất kỳ lạ, và nếu chủng tộc có thể hư cấu vậy chẳng lẽ văn minh chỉ có khoa học công nghệ thôi sao, liệu phép thuật và tiên hiệp có thể cùng tồn tại hay không.

Phương Diểu gãi đầu, sau đó đứng dậy đi tìm Khương Thu Tự.

Thấy anh đến, Khương Thu Tự hỏi: “Cuộc họp dự án kết thúc rồi à?”

“Kết thúc rồi.” Phương Diểu gật đầu, không lòng vòng mà nói thẳng: “Việc thông thương, thông mạng với người Dolagon còn bao lâu nữa, chúng ta có nên đi khảo sát thị trường trò chơi bên đó để chuẩn bị trước không?”

“Phải đi một chuyến chứ.” Khương Thu Tự nhìn ra ý định của anh: “Anh cũng muốn đi à?”

Phương Diểu thừa nhận: “Muốn đi nghiên cứu một chút, tiện thể thuê một cố vấn về, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, thương trường cũng giống như chiến trường, muốn mở rộng thị trường ở chỗ họ thì phải hiểu văn hóa của họ, dù không chiều theo cũng không được giẫm phải bãi mìn.”

Cô vốn tưởng Phương Diểu lại định làm chuyện dở hơi nào đó, không ngờ lý do của anh lại chính đáng như vậy.

Nghĩ đến việc nếu muốn đưa người Dolagon vào “Trò Chơi Của Các Vị Thần” thì chắc chắn phải hiểu tập tục văn hóa của họ, Khương Thu Tự đồng ý ngay: “Anh nói đúng, cần phải khảo sát trước, nhưng mọi chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu.

Mặc dù đã mở cửa giao thương nhưng tuyến đường hàng không và mạng internet vẫn đang trong quá trình xây dựng, ngoài ra ngôn ngữ cũng là một vấn đề, việc phiên dịch trong giao tiếp công việc, phiên dịch văn bản trong trò chơi vân vân, những điều này đều không phải là chuyện có thể giải quyết trong một sớm một chiều.”

Phương Diểu mới nhớ ra mình đã quên mất vấn đề ngôn ngữ, anh suy nghĩ một lúc, mắt sáng lên: “Lúc trước người đến đây là Đa Lý, anh ta giỏi tiếng người, hay thử hỏi xem anh ta có muốn đến đây không?”

Khương Thu Tự nhắc nhở anh: “Anh ta là người của đoàn giao lưu.”

Phương Diểu không quan tâm: “Thì sao?”

“Không có cửa đâu.”

Phương Diểu không phục: “Cô không thử thì làm sao biết không đào được, giống hai chúng ta đấy, không thử thì sao biết có theo đuổi được không, tôi thử rồi, tôi cũng thành công rồi đấy.”

Nhìn Phương Diểu lấy ví dụ một cách tự hào, Khương Thu Tự vừa tức vừa buồn cười, cầm lấy con thú bông trên bàn, giả vờ ném vào người anh: “Anh phiền thật đấy, thế anh tự đi thử đi.”

Phương Diểu: “Không có cách liên lạc, có thể tra thông tin người dùng qua dữ liệu nền không?”

Khương Thu Tự: “Thôi bỏ đi, đừng làm thế cho rắc rối, để tôi hỏi giúp anh.”

Đoàn giao lưu của người Dolagon vẫn ở Đông Hoàng chưa rời đi, Khương Thu Tự thông qua một số con đường riêng, hỏi được cách liên lạc của Đa Lý, Phương Diểu cũng không khách sáo, trực tiếp liên lạc với đối phương.

Phương Diểu cũng không biết người Dolagon thường chào hỏi nhau thế nào, tóm lại cứ theo thói quen của mình: “Anh Đa Lý, dạo này khỏe không, lâu rồi không gặp, nhớ anh quá.”

Đa Lý không ngờ Phương Diểu sẽ liên lạc với mình, anh ta có thể hiểu được chữ viết, chỉ không biết mục đích của Phương Diểu là gì thôi.

May là Phương Diểu cũng không để anh ta phải đoán, ngay sau đó anh đã nói rõ ý định: “Anh ở đoàn giao lưu có vui không, có muốn đổi môi trường làm việc không?

Tôi cho anh biết chuyện này, môi trường làm việc ở công ty giải trí Tinh Không tốt lắm, lương lại cao, phúc lợi xã hội đầy đủ, có chế độ nghỉ phép có lương và buổi trà chiều, sức cạnh tranh trên thị trường mai mối siêu mạnh, đến công ty giải trí Tinh Không làm việc, hạnh phúc vui vẻ mỗi ngày! Cân nhắc một chút nhé?”

Đa Lý: “...”

Vừa rồi anh ta nghĩ rất nhiều về mục đích Phương Diểu tìm tới mình, giải quyết công việc, tư vấn là những điều anh ta nghĩ đến đầu tiên nhưng anh ta không thể ngờ Phương Diểu lại có tham vọng lớn như vậy, trực tiếp muốn kéo anh ta về công ty.

Chương 398 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!