Đa Lý đáp một cách uyển chuyển: “Tôi ở đoàn giao lưu rất tốt.”
Phương Diểu: “Hay là anh xin nghỉ phép đến công ty giải trí Tinh Không làm việc vài ngày, so sánh một chút, biết đâu đến chỗ chúng tôi lại tốt hơn thì sao.”
“...” Đa Lý im lặng một lúc rồi hỏi: “Sao lại muốn tôi đến đó thế?”
Phương Diểu rất thẳng thắn: “Chúng tôi cần một người tài giỏi hiểu cả ngôn ngữ và văn hóa của hai bên.”
“Thì ra là thế.” Đa Lý hiểu ra, hiện tại những người tài giỏi về phương diện này thật sự rất khan hiếm: “Cá nhân tôi không tiện rời khỏi đoàn giao lưu, hay để tôi giới thiệu cho anh một người nhé?”
“Được, được.” Phương Diểu thậm chí không do dự một giây nào.
Đa Lý: “...”
Sao đột nhiên lại cảm thấy hơi khó chịu nhỉ!
Đa Lý không qua loa với Phương Diểu, anh ta thật sự coi đây là chuyện đáng để suy nghĩ, anh ta có thể nghĩ ra một vài ứng cử viên nhưng lại có chút lo lắng, người Dolagon đến công ty của con người, ban đầu không thể tránh khỏi chuyện bị phân biệt đối xử.
Đa Lý do dự một lát rồi hỏi: “Về mặt an toàn có đảm bảo không, trước tiên có thể theo hình thức outsource, đợi đến khi hoạt động thương mại giữa hai nền văn minh được mọi người chấp nhận rồi mới chính thức vào làm không?”
Phương Diểu chỉ cần tìm người làm được việc, có thể hoàn thành công việc là được, có đến công ty hay không anh cũng không quan tâm lắm: “Không thành vấn đề, anh phải tìm cho tôi một người đáng tin cậy đấy nhé.”
“Yên tâm, đợi tin của tôi.” Đa Lý nói.
...
Phương Diểu chờ gần nửa tháng, giữa chừng liên lạc với đối phương nhưng cũng không có tin tức gì, ngay khi anh nghi ngờ tên này đã bỏ trốn thì Đa Lý liên lạc với anh.
“Tôi vừa về một chuyến nên không nhận được tin nhắn.” Đa Lý giải thích trước, sau đó gửi yêu cầu gọi điện video.
Sau khi mở cuộc gọi video, Phương Diểu phát hiện bên cạnh Đa Lý có một cô gái người Dolagon, theo thẩm mỹ của con người thì cô gái này rất xinh đẹp.
Đa Lý giới thiệu: “Hiện tại mọi ngành nghề đều đang tranh giành nhân tài ngôn ngữ, tạm thời tôi chỉ có thể tìm được một người, cô ấy tên là %¥#, tên tiếng người là Đa Oánh, phụ trách dịch thuật văn bản không thành vấn đề nhưng quy trình công việc cụ thể có lẽ sẽ cần anh tìm người hướng dẫn qua, dù sao thì cô ấy cũng chưa tiếp xúc với không gian ảo và công cụ phát triển trò chơi mà các anh đang sử dụng.”
“Không thành vấn đề.” Phương Diểu nói chuyện với Đa Lý xong rồi quay sang chào hỏi Đa Oánh.
Những người làm nghề dịch thuật như Đa Oánh hiện tại là nhân tài khan hiếm, Phương Diểu đã hứa sẽ trả cô mức lương rất cao.
Đa Oánh sẽ tạm thời ở lại đoàn giao lưu, Liên hiệp Thâm Lam đã đặc biệt phân chia một khu vực cho đoàn giao lưu, Phương Diểu nghĩ có lẽ giống như Đại sứ quán + các tiện ích sinh hoạt xung quanh, tóm lại là anh không cần lo lắng.
Đa Oánh không biết có phải là lần đầu giao lưu với con người không nên có vẻ hơi sợ hãi, hoặc do tính cách cô vốn đã khá e dè, không nói nhiều, chủ yếu là Đa Lý nói chuyện.
Bên này đã bàn xong, Phương Diểu đến nhóm dự án, ánh mắt đảo qua đảo lại trong nhóm biên tập.
Nhóm biên tập không có nhiều người, cả đám bị Phương Diểu nhìn đến mức hơi sợ: “Sếp, anh muốn làm gì?”
Phương Diểu vốn định tìm một cô gái, cùng là con gái, dù chủng tộc khác nhau nhưng giao lưu có thể sẽ thuận tiện hơn một chút, có điều cũng phải xem người ta có đồng ý không đã.
Do dự một lúc, anh thấy vẫn nên theo nguyên tắc tự nguyện: “Nói cho các bạn một chuyện, cần các bạn cử ra một người để phối hợp với người phiên dịch bên phía Dolagon, đối phương không hiểu về quy trình làm việc của không gian ảo và công cụ phát triển trò chơi, vì vậy còn phải kèm theo trách nhiệm hướng dẫn, trong các bạn, ai không phản đối, có thể bình tĩnh gánh vác trách nhiệm phối hợp hướng dẫn này?”
Mấy người nhìn nhau.
Phương Diểu bổ sung: “Có phụ cấp!”
“Bao nhiêu?” Mọi người nhìn anh chằm chằm.
Phương Diểu không nói nên lời: “Lương gấp đôi trong nửa năm.”
Anh vừa dứt lời đã thấy mấy người đồng loạt giơ tay.
“Tôi, sếp, tôi làm được!”
“Tôi không vấn đề gì, tôi đặc biệt thích chỉ dạy người khác, nếu không đến công ty trò chơi tôi đã đi làm giáo viên rồi!”
“Tôi tôi tôi, sếp chọn tôi đi.”
“...” Phương Diểu rất muốn đánh họ: “Chọn gì mà chọn, các người tự bốc thăm đi, bốc ngay bây giờ.”
Đám người bốc thăm, biên tập Tiểu Thân đã giành được nhiệm vụ này.
Phương Diểu cũng dứt khoát: “Được, chính là cậu, dạy không được thì đuổi việc, mà tôi tuyên bố trước, nếu có trở ngại gì trong giao tiếp thì nói với tôi, tôi sẽ giải quyết, đừng gây chuyện đấy.”
“Sếp, cứ yên tâm.” Tiểu Thân lập tức đảm bảo.
Phương Diểu đưa cậu ta đến văn phòng rồi gọi điện video với Đa Oánh, để hai người làm quen với nhau, sau này còn biết đường phối hợp.
Tiểu Thân cũng không ngờ người dịch văn bản mà Phương Diểu nói lại là một cô gái người Dolagon xinh đẹp, sau khi kết nối video, cậu ta vội vàng chỉnh trang lại quần áo, dáng ngồi cũng thẳng tắp.
Chương 399 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]