Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 403: CHƯƠNG 403: THỜI GIAN TRÔI ĐI ĐÂU MẤT RỒI

Bạch Huyên nhìn thấy trên đất, một nhóm người nguyên thủy đang cầm công cụ bằng đá để đối phó với thú dữ, trông nguyên thủy đến mức khiến người ta thấy thương.

Theo “Hướng dẫn chơi”, với tư cách là Thần, cô có thể hướng dẫn những người nguyên thủy này phát triển.

Vừa hay đến lượt cô, hiện tại không có nhiều tùy chọn nhánh phát triển, Bạch Huyên chọn nông nghiệp trước khi dạy những người nguyên thủy này cách làm nông và phát minh ra chữ viết, trước tiên phải ăn no mới có tâm trạng làm những việc khác.

Sau khi xác nhận, đến lượt những người chơi khác, sau đó Bạch Huyên phát hiện ra mình không chỉ có thể xem mà còn có thể thực hiện một số thao tác không quan trọng, chẳng hạn như sắp xếp vị trí canh tác, phân bổ số lượng người canh tác vân vân.

Trò chơi hơi thiên về thời gian thực + theo lượt, hoàn toàn không có chuyện vì chờ đợi mà không có việc gì làm, thậm chí đôi khi còn mong lượt chơi đừng chuyển quá nhanh nữa kìa.

Giai đoạn đầu của trò chơi phát triển rất nhanh, không lâu sau đã từ thời kỳ đồ đá bước vào thời kỳ đồ đồng, chữ viết cũng được phát minh.

Con người thời đại này dần phát triển từ bộ lạc thành quốc gia, đồng thời có khả năng mở rộng lãnh thổ ra xung quanh.

Không lâu sau, một đội ngũ Bạch Huyên cử ra ngoài đã gặp đội của Tiểu Cao.

Sau khi bước vào thời kỳ đồ đồng, cô luôn chú trọng phát triển nông nghiệp và văn hóa, hoàn toàn không đầu tư vào phát triển quân đội, thế nên cô chỉ cử đi một đội thám hiểm nhỏ, mà Tiểu Cao lại khác, bên anh ta có cả một đội quân.

Sau khi đến lượt mình, Bạch Huyên vội vàng đàm phán với Tiểu Cao, bày tỏ thiện chí hòa bình.

Tiện thể cô còn trò chuyện riêng với Tiểu Cao: “Đừng vội đánh nhau, trước tiên đừng vội đánh nhau, phát triển thêm một chút đã, làm quen với quy trình phía sau của trò chơi.”

“Không phải không được.” Tiểu Cao nói, vừa nói vừa thêm điều kiện vào đàm phán trong trò chơi, ấy là cống nạp và liên hôn.

Bạch Huyên: “...”

Có cảm giác hơi nhục nhã nhưng lại không có cách nào khác, cô vừa thầm mắng Tiểu Cao nuôi một đám người man rợ, vừa đồng ý yêu cầu của anh ta.

“Anh chờ đó, đợi tôi dùng đại bác bắn anh.” Bạch Huyên hạ quyết tâm, tiếp tục phát triển mạnh về mảng khoa học, văn hóa, đồng thời bù đắp lại kỹ thuật quân sự lạc hậu.

Bên này cô ở gần Tiểu Cao, bên kia những người khác cũng bắt đầu phương thức ngoại giao của riêng mình, nói chuyện được thì nói chuyện, không nói chuyện được thì đánh nhau, cả nhóm hoàn toàn đắm chìm vào trò chơi, dốc hết sức phát triển nền văn minh mà mình hướng dẫn, hoàn toàn quên mất thời gian.

Đột nhiên, Tiểu Cao xé bỏ hiệp ước, tấn công Bạch Huyên.

Bạch Huyên hét ầm lên: “Gì thế hả, anh không có võ đức.”

Tiểu Cao đáp: “Tôi cảm thấy cô vẫn luôn che mắt tôi, năm nào cống nạp cũng không thấy kêu nghèo, là đang leo rank công nghệ đúng không, trời ạ, mới bao lâu mà cô đã có súng hỏa mai rồi!”

Ngay khi Tiểu Cao kinh ngạc thốt lên, vợ anh ta đột nhiên gọi tới.

Tiểu Cao vội vàng nghe máy, chỉ nghe thấy tiếng gầm của sư tử Hà Đông truyền đến: “Anh bảo tối nay đợi anh cơ mà, bây giờ là mấy giờ rồi, anh không muốn về thì tối nay đừng về nữa!”

“Mấy giờ rồi?” Tiểu Cao ngơ ngác, nhìn thoáng qua giao diện trò chơi, phát hiện ra thời gian anh ta vẫn luôn chú ý là lịch sử thời gian của nền văn minh mà anh ta xây dựng, mở menu xem thời gian thực tế, anh ta không khỏi ngây người, đã hơn 10 giờ tối rồi cơ à?!

Hiện giờ trong đầu Tiểu Cao chỉ có một câu hỏi, thời gian trôi đi đâu mất rồi?!

Lúc này, người vợ bên kia đầu dây đã tức giận cúp máy, anh ta ngơ ngác nhìn trò chơi vẫn chưa đi được một nửa, cuối cùng, trong đầu lại có một câu hỏi mới, vừa nãy có phải vợ anh ta nói, không muốn về thì không cần về không?

Lúc này lại có chuyện mới phát sinh, không phải bị vợ thúc giục mà là trợ lý sức khỏe bật ra: “Dựa vào các chỉ số như lượng đường trong máu, nhịp thở, nhịp tim để đánh giá, người dùng cần bổ sung dinh dưỡng và năng lượng.”

Nói một cách đơn giản chính là đến giờ ăn rồi!

“Sao đã 10 giờ rồi.” Người này cũng thốt lên câu hỏi giống hệt Tiểu Cao, anh ta vội vàng thông báo cho mọi người.

Một nhóm người phát hiện ra trò chơi có thể save nên họ lần lượt lưu lại rồi thoát game, tháo thiết bị xuống nhìn nhau, thời gian trôi nhanh như vậy sao?

“Giờ phải làm sao đây, còn chơi nữa không?” Bạch Huyên hỏi.

Tiểu Cao là người đầu tiên lên tiếng: “Chơi, kẹt giữa chừng thế này tối về mọi người ngủ được không.”

Bạch Huyên thấy anh ta tích cực như vậy, nghi ngờ hỏi: “Không phải anh nói với vợ là chơi hai ván rồi về à.”

“Chẳng phải vẫn chưa chơi xong một ván sao!” Tiểu Cao đáp một cách hùng hồn.

Bạch Huyên không phản bác được.

Tiếp đó Tiểu Cao lại nói: “Hơn nữa vợ tôi nói rồi, hôm nay tôi có thể không về, tôi không có vấn đề gì, mấy anh em độc thân không sợ chứ?”

Chương 403 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!