“Thật không?” Bạch Huyên nghi ngờ hỏi lại, trong lòng suy nghĩ liệu vợ Tiểu Cao có phải người độ lượng tới vậy không.
Tiểu Cao cũng đang thầm lẩm bẩm: “Dù sao cũng chết, vậy cứ chơi cho đã trước đã!”
Những người khác cũng đang hào hứng, sao nỡ bỏ về giữa chừng được.
“Nào, tiếp tục!”
“Đặt đồ ăn trước đã.”
“Vào trò chơi thì tắt đèn đi, nếu đèn sáng cả đêm bị các phòng ban khác nhìn thấy lại bị phê bình đấy.”
“Ý kiến hay.”
Gần đây, lãnh đạo phòng xét duyệt Lâm Cảnh Trình có hơi nhiều chuyện phải suy nghĩ, sắp tới ngành game sẽ tiến vào thị trường Dolagon, thậm chí văn bản dịch ngôn ngữ cũng cần phải xét duyệt riêng, dạo này không thể xảy ra chuyện gì được, biết đâu sau khi ổn định anh ta lại có thể thăng tiến, dù không thăng chức thì cũng có thể tăng lương, nghĩ đến thôi cũng thấy vui rồi.
Lâm Cảnh Trình nghĩ đến chuyện tốt, sáng sớm vui vẻ đến công ty, phát hiện còn sớm hơn giờ chấm công đã thấy một nhóm người trong phòng đã đeo thiết bị ảo để làm việc.
Đến sớm thật, đã bắt tay vào làm việc rồi sao?
Có quỷ mới tin, sao anh ta lại không biết đức hạnh của đám người này thế nào, hơn nữa anh ta còn có bằng chứng, phòng xét duyệt không có yêu cầu cụ thể về trang phục, mấy cô gái trong phòng rất chịu khó thay đổi quần áo, nhưng rõ ràng những gì họ đang mặc đều là quần áo của ngày hôm qua.
“Vào thời điểm quan trọng thế này các người đừng có làm trò mèo với tôi!” Lâm Cảnh Trình gọi họ ra khỏi không gian ảo rồi trách mắng cả đám.
Có người lớn tiếng cãi lại: “Lãnh đạo, chính vì là thời điểm quan trọng nên chúng tôi mới chủ động tăng ca để chia sẻ gánh nặng cho anh mà.”
Lâm Cảnh Trình gắt: “Được rồi, được rồi, chỉ cần anh có thể đưa ra một lời giải thích hợp lý, tôi sẽ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.”
Người này nghiêm túc nói: “Lãnh đạo, anh nghĩ mà xem, công ty giải trí Tinh Không, là công ty game đầu tiên có được giấy phép, trò chơi ‘Trò Chơi Của Các Vị Thần’ này rõ ràng là muốn tiến vào thị trường Dolagon, mà trò chơi này lại lấy chủ đề về sự phát triển của nền văn minh, nếu không nắm bắt tốt, dẫm phải ranh giới của người người Dolagon, hoặc có người trong nhóm dự án lén lút làm gì đó mà Phương Diểu không phát hiện ra, đến lúc đó chẳng phải rất dễ xảy ra vấn đề sao.
Chúng tôi đã họp bàn với nhau và kiểm tra suốt đêm, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, vất vả một chút, mệt một chút cũng không sao, dù sao cũng là chia sẻ gánh nặng với lãnh đạo mà.”
“Ồ? Trong trò chơi có tuyến văn minh của người người Dolagon à?” Lâm Cảnh Trình vội hỏi.
“Không có nhưng...”
“Nhưng cái gì?” Lâm Cảnh Trình truy hỏi, chẳng lẽ thật sự có vấn đề?
“Nhưng chúng tôi cũng phải chơi rồi mới biết là không có.”
Lâm Cảnh Trình suýt nữa thì tức chết, vừa rồi có một giây anh ta gần như tin vào lời nói xạo của tên này, vừa định nổi giận mắng cho một trận thì đã bị tiếng chuông từ vòng tay của Tiểu Cao cắt ngang.
Tiểu Cao thấy Lâm Cảnh Trình nhìn sang thì giật mình, định ngắt cuộc gọi, kết quả trượt tay ấn nhầm vào chế độ mở loa ngoài.
Ngay sau đó, cả phòng nghe thấy một tiếng gào rú: “Giỏi lắm Cao Tín Lương, anh chưa chết mà lại dám cả đêm không về nhà à, anh có giỏi thì hôm nay...”
Chưa nói hết câu Tiểu Cao đã nhanh chóng nhấn nút tắt tiếng, ngượng ngùng nhìn Lâm Cảnh Trình.
Không ngờ Lâm Cảnh Trình lại không nói gì, ngược lại còn im lặng một lúc rồi vẫy tay: “Được rồi, anh đi làm việc của anh đi, không cần ở đây nghe mắng nữa.”
Tiểu Cao ngơ ngác, tại sao chứ, nghe giọng điệu cũng không giống như muốn đuổi việc anh ta.
“Tại sao ạ?” Có người hỏi.
Lâm Cảnh Trình nói một cách đương nhiên: “Anh ta chết chắc rồi, tôi có mắng thêm vài câu cũng chẳng ích gì, trước khi về nhà tối nay nhớ ăn uống cho tử tế vào.”
Người hỏi cùng các đồng nghiệp khác: “...”
Tiểu Cao: “...”
Lãnh đạo ơi, anh thật là chu đáo, em đội ơn anh!
...
Lần này, chuyện phòng xét duyệt tăng ca suốt đêm không bị lan truyền ra ngoài, công ty giải trí Tinh Không nhanh chóng nhận được biên lai xác nhận đã xét duyệt.
Đúng lúc Đa Oánh với sự giúp đỡ của Tiểu Thân đã hoàn thành công việc dịch thuật, Phương Diểu lập tức nộp văn bản ngôn ngữ Dolagon để xin xét duyệt, chỉ cần thông qua là có thể chuẩn bị phát hành.
Văn bản do liên hiệp Thâm Lam và người Dolagon cùng nhau xét duyệt nên hiệu suất khá thấp, Phương Diểu cũng không vội, tranh thủ thời gian này để học thêm về lịch sử người Dolagon với Đa Oánh, tìm hiểu văn hóa của họ, chuẩn bị cho DLC.
Anh đang nghiên cứu thì đột nhiên nhận được tin nhắn của Khương Thu Tự, biết được tàu vũ trụ cô ngồi đã vào sân bay Đông Hoàng, chuẩn bị đáp xuống mặt đất, Phương Diểu lập tức phóng vụt đi đón.
Khi Phương Diểu đến nơi, Khương Thu Tự vừa hay đi ra, hoàn toàn không có vẻ mệt mỏi vì đường xa mà vẫn xinh đẹp và rạng rỡ như thường lệ.
Chương 404 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]