Thấy Phương Diểu từ xa đã dang tay ra, như thể đang đợi cô chạy tới, Khương Thu Tự buồn cười lắm, cô không đi nữa mà đứng im, cũng dang tay ra, ra hiệu cho anh chạy về phía mình.
“Định chơi vậy à.” Phương Diểu buông tay chạy tới, cũng không ôm nữa mà cúi xuống bế thốc Khương Thu Tự lên theo kiểu công chúa rồi đi về phía bãi đỗ xe.
Xa mặt cách lòng, nỗi nhớ nhung hàng ngày đã sớm tụ thành sông, Khương Thu Tự không ngăn cản hành động của anh, chỉ nhỏ giọng oán trách một cách miễn cưỡng: “Anh làm gì thế, có bao nhiêu là người thế này.”
Phương Diểu: “Ai bảo cô chậm chạp, không chịu đến chỗ tôi.”
Khương Thu Tự thấy những người xung quanh nhìn về phía này thì giơ tay lên định che mặt nhưng rồi lại buông xuống, cứ nhìn đi, có gì mà phải để ý, cô tập trung vào Phương Diểu: “Nhớ tôi thế cơ à?”
Phương Diểu liếc cô: “Có thể đừng nói mấy lời nhảm nhí được không.”
Khương Thu Tự tò mò: “Vậy tôi phải nói gì?”
Phương Diểu rất bá đạo: “Nói là ‘hôn em’.”
Không ngờ Khương Thu Tự rất phối hợp, đôi mắt long lanh gợn sóng: “Nhanh lên, hôn tôi.”
Lúc này đã đến bãi đỗ xe, Phương Diểu lái chiếc xe PEAR “xa xỉ” mà anh đã mua tại triển lãm xe hơi trước đó, anh ôm Khương Thu Tự vào trong chiếc xe rộng rãi, bật chế độ lái tự động, sau khi đóng cửa sổ xe, anh nghiêng người hôn cô.
Ban đầu chỉ định có hôn một nụ hôn nồng nhiệt nhưng kiềm chế, về nhà rồi sẽ từ từ kể lể nỗi nhớ nhung trong hai tháng này nhưng tình cảm là thứ không thể kiềm chế được.
Xe bay đã hạ cánh xuống bãi đỗ nhưng mãi không thấy hai người ra ngoài.
PEAR không quảng cáo sai, nhìn từ bên ngoài thì chiếc xe rất yên tĩnh, giống như không có người bên trong.
...
...
...
“Trò Chơi Của Các Vị Thần đã làm xong chưa, khi nào phát hành?” Buổi tối, Khương Thu Tự tắm xong đã sốt ruột hỏi ngay.
Phương Diểu giải thích: “Phải đợi mấy ngày nữa, văn bản ngôn ngữ Dolagon xét duyệt quá chậm, hẳn là do có quá nhiều thứ cần xét duyệt nên phải xếp hàng, khắp nơi đều thiếu dịch giả, thật sự phải cảm ơn Đa Lý đã giới thiệu một người cho chúng ta đấy. Chuyến đi khảo sát Dolagon của em thế nào?”
Khương Thu Tự đáp: “Cũng ổn, sự khác biệt về văn hóa không lớn như tôi tưởng, tôi tin là cả hai bên cũng đã nghiên cứu và điều tra trong một thời gian dài mới xác định được cơ sở để giao lưu hợp tác.
Thế giới trò chơi hư cấu đầy trí tưởng tượng sẽ thu hẹp những khác biệt đó hơn nữa.
Người Dolagon rất tò mò về thế giới ảo, một số công ty được cấp phép phát triển không gian ảo đang thử nghiệm phát triển và sản xuất trò chơi.
Tôi đã đăng ký thành lập công ty con, nhưng tạm thời chưa tuyển người, cũng vì vấn đề thiếu nhân tài song ngữ.
Liên hiệp Thâm Lam chỉ bố trí ba phiên dịch viên trên tàu vũ trụ, tất cả bọn tôi đều phải dùng chung, bất đồng ngôn ngữ thật sự rất phiền phức, nếu không đã không mất nhiều thời gian như vậy.”
“Phương Diểu vừa nói vừa phát hiện Khương Thu Tự đã lấy thiết bị ảo ra, nóng lòng muốn đăng nhập thì vội hỏi: “Cô muốn chơi gì?”
Khương Thu Tự: “Toàn Chiến chứ gì.”
Phương Diểu vội ngăn cô lại, dụ dỗ: “Đừng vội, đừng vội, ‘Toàn Chiến’ gần đây không có bản cập nhật, cô không phải lo chậm tiến độ đâu, tôi mới phát hiện ra một trò chơi rất thú vị, cùng chơi nhé.”
Nghe nói có trò chơi mới, Khương Thu Tự lập tức hứng thú: “Trò gì thế?”
“Võ Đài Điên Cuồng của công ty Z, rất thú vị đấy, cô vào thử xem.” Phương Diểu vừa nói vừa đăng nhập vào nền tảng IW rồi mua một bản tặng gửi cho tài khoản của Khương Thu Tự.
Thấy anh nhiệt tình như vậy, Khương Thu Tự buồn cười nói: “Anh lại đang tính toán gì đây?”
“Hả? Tôi chẳng hiểu cô nói gì cả.” Phương Diểu giả vờ ngốc, giục: “Nhanh online rồi vào game nói chuyện đi.”
Khương Thu Tự vào game, xem qua thành tích chơi game của Phương Diểu, 198 trận đấu trường thắng 156 trận, tỷ lệ thắng 78,8%, đạt được một lần [Đai vàng].
“Đai vàng là gì?” Khương Thu Tự tò mò hỏi.
Phương Diểu giải thích: “Cuối tuần sẽ mở đấu võ đài, mỗi võ đài sẽ ngẫu nhiên ghép 128 người chơi, thắng đến cuối cùng thì nhận được [Đai vàng], trong vòng một tháng có thể đạt được bốn lần [Đai vàng], cuối tháng có thể tham gia đấu võ đài, thắng sẽ nhận được danh hiệu [Chủ nhân võ đài tháng XX], cuối năm các chủ nhân võ đài mỗi tháng sẽ có cuộc thi tranh ngôi bá vương, quyết định ra võ sĩ xuất sắc nhất cả năm.”
Khương Thu Tự có chút hứng thú: “Game này phát hành được bao lâu rồi?”
Phương Diểu:”Một tháng rồi.”
Vậy mà lại thấy Khương Thu Tự nói tiếp: “Một tháng mà anh mới đạt được một Đai vàng thôi á?”
Phương Diểu lập tức kêu lên: “Sao lại bảo là ‘mới’, cô tưởng dễ lắm đấy à!”
Khương Thu Tự suy nghĩ một lát, thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm của mình: “Với anh thì đúng là khá khó.”
Phương Diểu tức giận đáp: “Đừng có vênh váo quá, cô mau chạy cốt truyện đi rồi chúng ta đấu tay đôi!”
Chương 405 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]