Còn khi người chơi vào game lựa chọn, hoàn toàn không biết đối phương sẽ chọn nền văn minh nào nhưng cũng không phải là không có dấu vết để lại, điểm khác biệt lớn nhất so với bản gốc là người chơi không nhất thiết phải ở cạnh nhau, nếu chọn các chủng tộc khác nhau thì điểm xuất phát sẽ không nằm trên cùng một hành tinh, giai đoạn đầu phát triển sẽ được tăng tốc, trọng tâm của trò chơi sẽ được đặt vào thời đại tinh tế.
Người chơi có thể tùy theo sở thích mà lựa chọn trong hai phiên bản hoàn toàn khác nhau, nhìn chung, phiên bản trước là phiên bản nghiêm cẩn, thực tế hơn, phiên bản sau là phiên bản thoải mái hơn (Blind XX Play) bản cũ.
Phương Diểu sắp xếp xong nội dung phát triển DLC thì nhắn tin cho hai người Dolagon duy nhất mà mình quen biết: “Đã chơi thử ‘Trò Chơi Của Các Vị Thần’ chưa, thấy triển vọng thị trường ở bên đó thế nào?”
Đa Lý trả lời rất nhanh: “Trò chơi này của anh suýt chút nữa khiến tôi trễ giờ làm đấy!”
Tại tôi chắc!
Phương Diểu còn chưa kịp trả lời, tin nhắn của Đa Lý lại gửi đến: “Cá nhân tôi rất thích, có thể giúp tôi hiểu được quá trình phát triển của nền văn minh nhân loại, điều này có lợi cho việc giúp chúng ta hiểu biết lẫn nhau, tôi thấy đưa ‘Trò Chơi Của Các Vị Thần’ trở thành tác phẩm đầu tiên tiến vào thị trường Dolagon rất có ý nghĩa.
Thật đáng tiếc là giờ vẫn chưa thể chơi được phần nền văn minh Dolagon, tôi đã tìm hiểu một số nội dung từ Đa Oánh, rất mong chờ.”
Đa Lý nói xong, bên Đa Oánh cũng trả lời, rất ngắn gọn: “Trò chơi rất hay, có thể hoàn thành công việc dịch thuật văn bản cho dự án này khiến tôi cảm thấy rất vinh dự.”
Đa Lý nói không sai, chính là vì cân nhắc đến việc giao lưu văn hóa lịch sử nên Phương Diểu mới chọn ra mắt trò chơi này vào đầu năm, DLC nền văn minh Dolagon làm xong, có thể gửi sang bên phía Dolagon để xem phản ứng thế nào.
Điều duy nhất khiến Phương Diểu không vui là Khương Thu Tự dường như cũng rất hứng thú với trò chơi này, vốn định để cô ấy nghỉ ngơi vài ngày, hai người có thể có nhiều thời gian ngọt ngào bên nhau hơn, thế nhưng thời gian lại bị trò chơi chiếm hết.
“Cô đừng chơi nữa.” Phương Diểu rên lên.
“Tôi chơi thêm một ván nữa, chỉ một ván thôi, chơi xong sẽ ở bên anh.” Khương Thu Tự nói rất chân thành.
“Không được.” Phương Diểu kiên quyết từ chối, trò chơi này do tôi làm ra đấy, cô nghĩ tôi ngu hả, cô chơi một ván không biết chơi đến ngày nào mới xong.”
“Nhanh lắm á.”
“Không được.”
Khương Thu Tự nhìn Phương Diểu với vẻ oán trách, có một giây, dường như đang cân nhắc xem nếu đàm phán không giải quyết được vấn đề thì có nên dùng vũ lực để chấm dứt tranh chấp không, nhưng cuối cùng cô vẫn thở dài, từ bỏ: “Được rồi, ở bên anh vậy, anh muốn làm gì?”
Phương Diểu: “Đi hẹn hò.”
“Đi đâu?” Khương Thu Tự hỏi.
Phương Diểu suy nghĩ một lúc: “Đi cắm trại thì sao?”
“Được.” Khương Thu Tự nghe xong cũng rất mong chờ, sau đó hỏi: “Cô có thể đeo thiết bị ảo đi không?”
Phương Diểu tức giận: “Không được, đừng hòng!”
“Lắm chuyện!” Khương Thu Tự đá anh một cái.
“Tôi phát hiện ra là ngoài việc xây dựng đội ngũ hình như chúng ta chưa từng đi xa, càng đừng nói đến việc đi du lịch.” Ngồi trên xe bay, đột nhiên Khương Thu Tự nói.
“Tại ai?” Phương Diểu chất vấn.
Khương Thu Tự hừ một tiếng: “Tất nhiên là tại anh rồi!”
Phương Diểu cạn lời: “Cô nói vậy mà lương tâm không đau à?”
Khương Thu Tự đáp một cách gian xảo: “Không đau, ai bảo anh làm trò chơi hay hơn, hấp dẫn hơn, khiến tôi không muốn ra ngoài.”
Phương Diểu hơi ngớ người, vừa định trả lời thì đột nhiên tỉnh ngộ, đây là hố, mình mà trả lời thì chẳng phải là thừa nhận tại mình sao: “Cô đừng có đào hố cho tôi.”
“Hừ~” Khương Thu Tự quay đầu đi, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Địa điểm cắm trại do hai người cùng nhau chọn, ở một khu bảo tồn thiên nhiên có non có nước, trong khu bảo tồn có một đài phun nước tự nhiên hình trái tim, độ cao và tốc độ của đài phun nước sẽ có khác biệt vào các thời điểm khác nhau, trong đó vào lúc mặt trời mọc và hoàng hôn, độ cao thấp, tần suất đều rất giống nhịp tim, được du khách đến đây gọi là “khoảnh khắc rung động”, hai người rất muốn trải nghiệm thử.
Trên đường đi, hai người nói chuyện một lúc, chủ đề không thể tránh khỏi lại quay về trò chơi.
Khương Thu Tự: “DLC còn bao lâu nữa mới làm xong?”
Phương Diểu đáp: “DLC nền văn minh Dolagon thì nhanh thôi, phần nội dung này đã chuẩn bị từ lúc lập dự án, ‘Thời Đại Thần Thoại’ thì chậm hơn một chút nhưng phiên bản này không vội, đợi đến khi mọi người chơi bản gốc chán rồi sẽ tung ra để hâm nóng lại.”
“Sau khi về, căn cứ huấn luyện sẽ khai trương chứ?” Khương Thu Tự hỏi.
Phương Diểu gật đầu: “Ừ, giảng viên bình thường đã tuyển được gần đủ rồi, thời gian học của một khóa là nửa năm, tôi còn mời một số nhà sản xuất nổi tiếng, mỗi khóa dành ra một hoặc hai ngày, chính tôi cũng sẽ tranh thủ thời gian đến giảng bài một chút.”
“Họ sẽ đến sao?”
Chương 410 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]