Phương Diểu suy nghĩ một chút: “Những người không có quan hệ tốt thì chắc sẽ không đến, như công ty Internet Smecta ấy, nhưng Tưởng Tài Vanh chắc chắn phải nể mặt tôi, để Nhan Diên, Tiêu Vân Triết đến giảng đi, nếu anh ta không đồng ý, tôi sẽ đến tận công ty tìm anh ta!”
“Anh nghiêm túc chút đi.”
Phương Diểu: “Tôi rất nghiêm túc, ối, chắc chắn sẽ có người đến, dù sao chúng ta đào tạo cũng không phải để sử dụng hết tất cả học viên, cuối cùng vẫn phải đưa đưa ra ngoài.
Những người đồng ý đến giảng bài, một mặt có thể nâng cao danh tiếng, mặt khác có thể thiết lập mối quan hệ hợp tác tốt đẹp với chúng ta, sau khi khóa đào tạo kết thúc, đương nhiên chúng ta sẽ ưu tiên giới thiệu nhân tài đến công ty bọn họ, đôi bên cùng có lợi, tại sao lại không làm.”
Trong lúc nói chuyện xe bay đã đến khu danh lam thắng cảnh.
Phương Diểu và Khương Thu Tự không nói chuyện công việc nữa, xuống xe đi về phía đài phun nước.
Hiện giờ không cần Phương Diểu nhắc nhở, Khương Thu Tự sẽ rất tự nhiên ôm lấy cánh tay anh, cô rất thích cảm giác này.
Có không ít cặp đôi đến đài phun nước hình trái tim nhưng hai người thật sự quá nổi bật, trong biển người mênh mông vẫn rất bắt mắt, lập tức bị mọi người nhận ra.
Có một vài chàng trai đánh bạo chạy đến: “ Tổng giám đốc Khương, có thể chụp ảnh chung không?”
Khương Thu Tự cười nói: “Phải hỏi bạn trai tôi đã.”
Phương Diểu nhìn chằm chằm đám người này: “Không được, để tôi chụp với các người, khoan đã, sao các người lại có biểu cảm như vậy.”
Bên kia cũng khá thẳng thắn: “Chúng tôi chủ yếu là không biết nên ghét bỏ hay nên vui mừng.”
“Ghét bỏ?” Giọng điệu Phương Diểu kéo dài với vẻ nghi vấn khó nén: “Vậy thì không chụp chung nữa.”
Mấy người kia nghe vậy, vội vàng kéo anh lại: “Đừng đừng đừng, chụp chụp, đến đây nào.”
Khương Thu Tự thấy thế thì buồn cười lắm: “Vậy tôi cũng tham gia luôn.”
Lần này Phương Diểu không từ chối, mấy người kia mừng rơn, nhanh chóng chụp chung với hai người.
Đi đi dừng dừng, người hâm mộ rất đông, độ nổi tiếng của hai người ở bên ngoài thậm chí không kém gì các ngôi sao.
“Tổng giám đốc Khương, em yêu chị!” Đột nhiên có người hét lên.
Tai Phương Diểu dựng thẳng lên, định tìm tên to gan dám khiêu khích mình, nhưng anh nhanh chóng phản ứng lại, hình như là giọng nữ, vậy thì thôi đi.
Còn có người lưu giữ áp phích điện tử của “Hiệp Khách Hành” trong vòng tay, đến tìm Khương Thu Tự xin chữ ký: “Tổng giám đốc Khương, bản phim truyền hình của “Hiệp Khách Hành” đã phát sóng rồi, không hay bằng bản cắt ghép của cô đâu.”
“Phát sóng rồi à?” Khương Thu Tự vừa ký tên vừa hỏi Phương Diểu.
“Hình như là phát sóng rồi?” Phương Diểu cũng không rõ lắm, hiện giờ trong số các IP trò chơi của công ty giải trí Tinh Không, ngoài “Hiệp Khách Hành” đã bán đi từ lâu thì bản quyền chuyển thể thành phim của “Khủng Hoảng Tận Thế” cũng đã được đàm phán xong. Chỉ là anh không mấy quan tâm tới tiến độ quay phim sau khi bán đi thôi, trước khi Khương Thu Tự đi công tác có vẻ như nhân viên công ty đã nói với anh về chuyện này, ừm... hình như là thế!
Khương Thu Tự nhìn là biết anh quên chuyện này rồi, cô cũng không để ý, ký xong tên thì thêm một con dấu bảo vệ, đảm bảo chữ ký điện tử sẽ không bị sao chép, truyền bá, đánh cắp.
Người hâm mộ nhận được chữ ký vui vẻ rời đi.
Đi thêm một lúc nữa, hai người cuối cùng cũng nhìn thấy đài phun nước ở đằng xa, bọt nước bắn tung tóe, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
“Cảnh này không tệ, có thể đưa vào một trò chơi nào đó, chỉ là hơi ô nhiễm ánh sáng, hơi chói mắt.” Phương Diểu không biết từ lúc nào đã nhập tâm vào công việc, bắt đầu suy nghĩ.
Khương Thu Tự buồn cười nhắc anh: “Tỉnh lại đi, không phải mình đến đây hẹn hò à.”
Phương Diểu hoàn hồn, đột nhiên kêu lên: “Toi rồi.”
Khương Thu Tự giật mình: “Sao thế?”
Phương Diểu kêu lên: “Tôi mắc bệnh nghề nghiệp nghiêm trọng như vậy từ bao giờ thế này, nghĩ lại thì trước đây tôi vẫn là một thiếu niên ngây thơ trong sáng có thể tách biệt hoàn toàn cuộc sống và công việc cơ mà.”
“Anh đừng có nói bậy!” Khương Thu Tự đấm anh một cái: “Nhanh xem đi, chọn vị trí nào đây?”
Điểm cắm trại là cố định, không thể tùy tiện dựng lều để tránh làm hỏng cảnh quan môi trường, còn việc vứt rác thì càng không cần phải nói, xung quanh có rất nhiều robot tuần tra trên không giám sát, bị bắt được là trọng tội.
Phương Diểu chọn một vị trí hơi xa, bởi ở gần quá thì tiếng nước hơi ồn.
Khương Thu Tự ngồi xuống, mở vòng tay tìm kiếm bộ phim truyền hình “Hiệp Khách Hành” mà người hâm mộ vừa đề cập, Phương Diểu cũng ghé lại xem cùng.
Mở loa ngoài thì sẽ rất ngại, Khương Thu Tự lấy tai nghe ra, cũng đeo cho Phương Diểu, lúc bán bản quyền, để không phá hỏng tác phẩm kinh điển, cô đã đặc biệt chọn một công ty điện ảnh có uy tín, giờ xem lại, thật ra phim quay rất ổn nhưng trong phần bình luận lại có không ít lời nhắn kiểu “Không bằng Tổng giám đốc Khương”.
Chương 411 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]