Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 460: CHƯƠNG 460: ANH BỎ CUỘC RỒI SAO?

"Chết rồi!"

"Đợi đã, lỡ như còn giai đoạn thứ tư thì sao."

Khán giả nín thở, một lần nữa suy đoán về giới hạn của Phương Diểu.

Nhưng màn thứ tư không xuất hiện, trò chơi chuyển sang giai đoạn CG, xác của [Thú Dục Niệm] biến thành một đám sương mù màu đen.

Giọng nói của Vô Thiên vang vọng trong Thiên cung: "Ngươi tưởng mình đã đánh bại ta sao, dục vọng là bất diệt!"

Trong sương đen tan biến, có một ngọn lửa màu vàng, nó có thể mang lại bình minh mới cho trời đất.

Khương Thu Tự nhặt ngọn lửa, đi ra ngoài cửa Thiên Môn, cô đẩy ngọn lửa lên trời.

Trên vùng đất đen tối, những người sống sót cảm nhận được ánh sáng từ trên trời, bọn họ ngẩng đầu lên, bọn họ nhìn thấy một tia sáng nhỏ bé xuyên qua bóng tối.

Bóng tối xung quanh ánh sáng dần dần tan biến, khi mọi người đang reo hò thì gần đó lại vang lên tiếng gầm của hung thú, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, chỉ là lần này, mọi người không còn sợ hãi nữa, vì bọn họ đã nhìn thấy hy vọng.

Trên trời, Khương Thu Tự đang nhìn xuống mặt đất, một giọng nói xa xăm vang lên bên tai cô: "Ngươi muốn thành tiên không?"

Nhưng không có bất kỳ lựa chọn nào xuất hiện, nhiệm vụ chính tuyến đến đây là kết thúc, hệ thống nhắc nhở cô có thể chọn tiếp tục chơi hoặc vào vòng hai.

Khán giả phản ứng nhanh nhất.

"Thắng rồi, này là thắng rồi!"

"Haha, Tổng giám đốc Khương ra tay, một ngày là hạ gục, tôi vừa đi xem, tên [Tất của tất sát] kia mới đánh đến 79%."

"Mặc dù còn thiếu rất nhiều thông tin văn bản, nhưng chỉ nhìn từ cốt truyện chính thì trò chơi vẫn khá sâu sắc."

"Nhân vật chính đánh bại Ma Thần, trở thành tiên nhân được chúng sinh tôn thờ, nhưng nhân vật chính không phải là người vô dục vô cầu, cuối cùng có thể lại là một vòng luân hồi, cho nên Vô Thiên mới nói hắn là bất diệt, chỉ là chờ đợi cơ hội tái sinh lần sau."

"Thành tiên chỉ là một giấc mơ."

"Người phàm đừng nên gửi gắm hy vọng vào tiên nhân, dục vọng xuất phát từ con người, thành tiên cũng là con người, đánh bại Ma Thần cũng là con người!"

"Thành tiên không phải còn có yêu quái, còn có tộc Rồng sao."

"Anh nghĩ xem, tại sao sau khi chúng nó thành tiên lại hóa hình thành người, cuối cùng vẫn bị dục vọng của con người chi phối."

Cuộc thảo luận về kết thúc ngày càng sôi nổi.

Người chơi Dolagon nhìn Khương Thu Tự phá đảo mà ngây người, một số người chơi thậm chí còn nghi ngờ Khương Thu Tự đã nhờ AI gian lận để thắng bọn họ.

Những người chơi loài người nóng tính đã cãi với đối phương ngay tại chỗ, những người thân thiện hơn thì giải thích các quy định của ngành công nghiệp trò chơi, và cung cấp video phá đảo trò chơi trước đây của Khương Thu Tự làm bằng chứng.

Tiếng nghi ngờ không lớn, đông đảo người chơi Dolagon vẫn rất sẵn lòng tham gia vào cuộc thảo luận về cốt truyện trò chơi.

Mọi người chỉ nhớ người đứng thứ nhất quả không sai, độ hot của [Vui quá hóa buồn], [Tất của tất sát] và những streamer khác vẫn đang vật lộn hăng say giảm thẳng một nửa.

Phương Diểu thở dài, anh cũng hơi bất lực, bạn gái quá mạnh thì phải làm sao đây?

Cuối cùng thì trò chơi do công ty giải trí Tinh Không phát triển vẫn phải hướng đến nhóm người chơi đại chúng, “Linh Hồn Thượng Cổ” đã đủ làm khó người chơi bình thường rồi, độ khó cơ bản đã đạt đến mức giới hạn, nếu cao hơn nữa thì người chơi bình thường đừng chơi nữa, chi bằng làm riêng cho Khương Thu Tự một trò chơi.

Chẳng ngờ xem rồi lại xem, sắc trời đã tối, chương trình đào tạo trong ngày cũng đã kết thúc, Phương Diểu khá cạn lời, sớm biết vậy thì anh không đến, ở văn phòng xem cũng như vậy.

Người phụ trách cũng có chút lo lắng, Phương Diểu sẽ không tỉnh táo lại rồi hỏi tội anh ta chứ.

"Thôi vậy, lần sau tôi lại tới." Phương Diểu không có ý làm khó anh ta, nói một tiếng rồi đi, trở về công ty đón Khương Thu Tự.

Nhận được tin nhắn của Phương Diểu, Khương Thu Tự đợi ở công ty không đi, gặp mặt liền hỏi anh: "Bên trung tâm huấn luyện thế nào?"

Phương Diểu: "Mọi thứ bình thường."

Khương Thu Tự: "Tôi phá đảo rồi!"

"Tôi biết, ở bên đó xem rồi." Phương Diểu tỏ vẻ không quan tâm.

Khương Thu Tự tiến lên khoác tay anh, nói một câu khiến Phương Diểu phá vỡ phòng tuyến: "Thật sự không thể khó hơn nữa sao?"

Phương Diểu bất lực: "Cô không định kiếm tiền nữa à, đợi tôi mở một dự án làm riêng cho cô!"

Khương Thu Tự: "Ồ… Anh bỏ cuộc rồi sao?"

Phương Diểu nghĩ một lúc, đúng vậy, nếu làm riêng cho cô ấy thì làm cho boss vô địch hoặc toàn bản đồ không góc chết giết chết rất dễ, nhưng cũng chẳng khác gì bỏ cuộc.

Không được, không thể bỏ cuộc, bây giờ anh cái gì cũng không thiếu, mục tiêu theo đuổi trong cuộc sống của anh đã không có nhiều, nếu lại từ bỏ chấp niệm này thì cuộc sống cũng quá vô vị.

"Không, sao tôi có thể bỏ cuộc được!" Phương Diểu lập tức kêu lên.

Khương Thu Tự trả lời trước: "Được thôi, vậy tôi chờ."

"Đúng, cô chờ..." Phương Diểu nói rồi đột nhiên phát hiện không đúng, ngay cả việc kêu gào cũng là bị dắt mũi, nhưng nghĩ lại thì hình như anh cũng không có gì khác để nói, cuối cùng vẫn chọn nói hết câu: "Cô chờ đấy!"

Chương 460 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!