Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 461: CHƯƠNG 461: ANH BỎ CUỘC RỒI SAO? (2)

Hai người cãi nhau, đến bãi đậu xe, phát hiện trên nóc xe có một con chim đang ngồi xổm, hơi béo, lông rất đẹp, nhìn thì thấy móng vuốt và cánh bị thương nhẹ, không biết là bị xe bay quệt phải hay bị chim dữ bắt.

Phương Diểu rất nhanh đã nhận ra con chim này, lúc thiết kế “Săn Thú Dị Tinh”, anh đã cùng nhóm nghiên cứu rất nhiều tài liệu, màu sắc trên người [Vẹt mỏ nhọn sặc sỡ] được tham khảo từ con chim này.

"Tên là gì nhỉ?" Phương Diểu có chút không nhớ rõ, may là cũng không cần nhớ, quét vòng tay một cái là có ngay câu trả lời.

Con chim này tên là “Sáo Sặc Sỡ" nhưng dựa theo màu sắc trên người thì chia thành "sáo ngũ sắc", "sáo thất sắc", v.. v..

Khương Thu Tự nhìn vết thương của nó, quay đầu hỏi Phương Diểu: "Mang về không?"

Phương Diểu: "Cô nấu được à? Ăn ngon không?"

Khương Thu Tự sửng sốt một chút, sau đó trừng mắt nhìn anh: "Tôi nói là mang về tìm bác sĩ thú y chữa trị."

Không biết có phải là Sáo Sặc Sỡ hiểu lời Phương Diểu không, nó vỗ cánh định chạy trốn, kết quả trượt khỏi nóc xe bay, suýt nữa thì cắm đầu xuống đất.

Phương Diểu thực sự hơi lười: "Phiền phức quá, hay là nướng luôn đi."

"Nướng anh đi!" Khương Thu Tự đi đến nhặt Sáo Sặc Sỡ lên, có vẻ như bị hoảng sợ trước khí thế của cô, Sáo Sặc Sỡ không phản kháng: "Tra cứu bệnh viện thú y gần đây."

"Được." Phương Diểu lên xe, tra cứu trên bản đồ, so với việc tra cứu bệnh viện thú y, anh muốn tìm kiếm phương pháp nấu Sáo Sặc Sỡ hơn.

Gần đó có bệnh viện thú y, Sáo Sặc Sỡ không phải là loài hiếm, có khá nhiều người nuôi, nhưng nuôi thú cưng cần phải đăng ký và có sự quản lý nghiêm ngặt, mỗi vật cưng đều có thể tra ra được chủ nuôi trong hệ thống.

Bác sĩ thú y tra cứu một chút, phát hiện đây là một con Sáo Sặc Sỡ hoang dã, không phải thú cưng của bọn họ, biết được hai người không muốn nuôi, bác sĩ trực tiếp đưa đi, sau khi chữa trị sẽ thả về tự nhiên.

Ra khỏi bệnh viện thú y, Phương Diểu không khỏi cảm thán: "Tôi muốn ăn chim cút nướng rồi."

Khương Thu Tự đá anh một cái: "Tôi thấy anh giống chim cút hơn, đi thôi."

Hai người về nhà, rất nhanh đã quên mất chuyện này.

Vài ngày tiếp theo, Phương Diểu theo dõi sát sao phản hồi của “Linh Hồn Thượng Cổ”, sau khi Khương Thu Tự phá đảo game, các game thủ như [Vui quá hóa buồn] và [Tất của tất sát] cũng không mất quá nhiều thời gian, lần lượt đều phá đảo.

Sau khi sàng lọc một số người chơi thực sự không phù hợp với loại trò chơi này, tiếng nói "Quá khó" gần như hoàn toàn biến mất, doanh số và đánh giá một lần nữa hướng đến đỉnh cao.

Sau khi điểm đánh giá tối đa mới nhất của truyền thông được đưa ra, Phương Diểu chuẩn bị đi tìm Khương Thu Tự để chia sẻ niềm vui. Kết quả, vừa vào văn phòng, anh đã nhìn thấy một con chim béo đang ngồi xổm bên cửa sổ, Khương Thu Tự đang trêu chọc nó.

Khương Thu Tự: "Anh xem, nó bay về rồi."

Phương Diểu xoa xoa tay: "Tốt quá, đợi đấy, tôi đi lấy lò nướng."

"Anh quay lại đây!" Khương Thu Tự gọi Phương Diểu lại: "Có phải nó nhớ là chúng ta đã giúp nó, đến để cảm ơn không?"

Phương Diểu nhìn con chim Sáo Sặc Sỡ trước mặt, nhắc nhở: "Cẩn thận bị nó lừa đấy."

Khương Thu Tự: "Lừa?"

Phương Diểu: "Cạnh tranh trong tự nhiên khắc nghiệt lắm, giờ trong lòng nó chắc chắn đang nghĩ 'chị ơi em không muốn cố gắng nữa'."

"Tôi thấy là anh mới đúng." Khương Thu Tự liếc anh một cái.

"Tôi thì không cần cố gắng nữa rồi." Phương Diểu vừa sửa lại vừa ôm Khương Thu Tự từ phía sau, hôn mạnh lên má cô.

Khi anh hôn Khương Thu Tự, con chim Sáo Sặc Sỡ rất linh hoạt dang cánh che mắt.

Khương Thu Tự đưa tay lau mặt, sau đó lại cọ cọ lên người Phương Diểu, hỏi: "Anh đến tìm tôi làm gì?"

Phương Diểu lúc này mới nhớ ra mình lên lầu để làm gì: "Báo tin vui nè, “Linh Hồn Thượng Cổ” được các phương tiện truyền thông lớn chấm mười điểm, doanh số cũng đã vượt mốc ba mươi triệu bản rồi."

Khương Thu Tự: "Ồ."

Phương Diểu ngẩn ra: "Hết rồi?"

Khương Thu Tự nghi hoặc: "Không thì sao, hình như cũng không có gì bất ngờ."

Phương Diểu tức điên lên: "Cô bị tôi chiều hư rồi, cô hỏi Tưởng Tài Vanh xem, xem anh ta có ghen tị không, anh ta còn chưa có một tác phẩm nào được các phương tiện truyền thông chấm điểm tuyệt đối."

"Vậy anh muốn thế nào?" Khương Thu Tự hỏi.

Phương Diểu: "Tiệc ăn mừng."

Khương Thu Tự: "Tiệc ăn mừng thì chắc chắn sẽ có."

"Ý anh là tiệc ăn mừng riêng của hai chúng ta." Phương Diểu nói, vừa nói vừa ngước mắt nhìn con chim béo vẫn chưa bay đi, suy nghĩ xem nó có thích hợp để lên bàn không.

Thấy ánh mắt của anh, con chim Sáo Sặc Sỡ vỗ cánh nhảy lùi lại mấy bước, sau đó nhanh chóng chuồn mất.

"Được thôi, anh chuẩn bị đi." Khương Thu Tự vui vẻ đồng ý.

"Không vấn đề." Phương Diểu nói, rõ ràng xung quanh không có ai nhưng anh vẫn cố tình thì thầm một cách bí ẩn, "Đến lúc đó cô mặc đẹp vào nhé."

Chương 461 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!