“Đến rồi.” Đa Duệ hét lên, đột nhiên ngây người, xung quanh sao lại đột nhiên xuất hiện những bức tường dày, không đúng, đây là thành miệng phải không, anh ta sợ đến phát khóc: “Chết tiệt, bị nuốt rồi sao, tôi sai rồi, cho tôi quay lại được không?”
Câu trả lời là không.
Đa Duệ vội vàng tấn công nhưng sinh vật biển trong trò chơi sẽ không hiển thị thanh máu, vì vậy anh ta cũng không biết cuộc tấn công có hiệu quả hay không, chỉ biết rằng vừa mới tấn công xong tàu ngầm đã bị cuốn vào bụng.
“Đến lúc đó tấn công trong bụng, mổ bụng nó ra.” Tim Đa Duệ đập thình thịch, lần này còn ổn, chưa đến mức bị đá logout.
Nhưng rất nhanh anh ta đã biết mình quá ngây thơ rồi, trong bụng Leviathan đầy xương cá trôi nổi, mỗi cái đều giống như cột đá, tàu ngầm bị cuốn vào chỉ va chạm vài lần là bị đâm vỡ, anh ta cũng bị đưa về điểm hồi sinh.
...
Khương Thu Tự và Phương Diểu đi dạo, trải nghiệm văn hóa, ẩm thực địa phương, đi được một lúc, đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô, hai người nhìn nhau, tiến lại gần định xem thử, kết quả đến gần mới phát hiện, một nhóm người tụ tập trong cửa hàng xem livestream trò chơi, đang phát chính là “Biển Sâu Bí Ẩn.”
Streamer không phải Đa Duệ, mà là một người Dolagon khác, vừa rồi trong di tích kích hoạt cơ quan bị bắn thành tổ ong, thế nên mới khiến mọi người kinh hô.
Phương Diểu nhìn Khương Thu Tự bên cạnh: “Hay là về thôi?”
Khương Thu Tự nhìn lại anh: “Không đi dạo nữa à?”
Phương Diểu cười: “Về chơi game với em cũng khá thú vị.”
“Anh nói đấy nhé.” Khương Thu Tự nắm chặt tay anh: “Vậy còn chờ gì nữa, nhanh lên.”
Những năm gần đây vì đấu trí đấu dũng với Phương Diểu, bất tri bất giác Khương Thu Tự cũng đã hình thành thói quen, trò chơi của công ty giải trí Tinh Không, sao cô có thể chịu được việc người khác phá đảo trước mình được.
Trở về khách sạn, cô vội vã đăng nhập vào trò chơi, Phương Diểu vừa lướt mạng vừa ở bên cạnh cô.
Trong khu trò chơi có người đăng bài viết rất thú vị, thảo luận về việc “Khủng Hoảng Tận Thế” và “Biển Sâu Bí Ẩn” cái nào kinh dị hơn, hai bên người chơi tranh cãi mặt đỏ tía tai, không phân thắng bại.
“Em thấy sao?” Phương Diểu hỏi.
Khương Thu Tự đang thu thập vật liệu, thuận miệng trả lời: “Đều không kinh dị lắm.”
Phương Diểu hết nói nổi: “Trò chơi kinh dị nhất mà em từng chơi là gì?”
Khương Thu Tự suy nghĩ một lúc: “Hình như không có.”
Phương Diểu cũng hết cách, nghĩ thầm chắc chắn phải tìm cơ hội đưa Khương Thu Tự đi kiểm tra thử, nhưng nhà Khương Thu Tự làm trong ngành y, chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn không ai phát hiện ra đứa trẻ này có vấn đề gì sao, mà nghĩ lại thì không sợ thây ma không sợ biển sâu hình như cũng không có gì lạ.
“Cũng có thể liên quan đến thuộc tính tinh thần, dù không gian ảo có độ chân thực từ 95% trở lên nhưng ý thức của cô ấy có thể phân biệt rõ ràng trò chơi và thực tế, tương đương với việc đã dựng lên một bức tường bảo vệ, bất kể trò chơi có đáng sợ đến đâu thì ý thức của cô ấy đều truyền đạt tín hiệu rằng đây là giả, vì vậy cô ấy sẽ không sợ.”
Phương Diểu tự mình phân tích, coi Khương Thu Tự như đối tượng nghiên cứu: “Vậy nếu dọa cô ấy trong thực tế thì sao, liệu có hiệu quả không?”
Phương Diểu là người thuộc phái hành động, anh nói với Khương Thu Tự mình cần đi “ngồi bô”, sau đó logout trước.
Khương Thu Tự cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục chơi game, chơi một lúc không thấy anh quay lại, cũng không sợ Phương Diểu rơi vào bồn cầu không ra được, cô chỉ cho rằng đột nhiên anh có linh cảm nên đang viết ghi chú hay gì đó, dù sao ở nhà bình thường cũng vậy.
Lại chơi một lúc vẫn không thấy Phương Diểu lên mạng, Khương Thu Tự mới có chút tò mò, vừa lúc cô định đi vệ sinh, thế là thoát khỏi trò chơi, tháo thiết bị xuống.
Lúc này đã vào đêm, đèn đã bật trước đó nhưng giờ trong phòng lại tối đen như mực, không thấy bóng dáng Phương Diểu xung quanh.
“Người đâu rồi?” Khương Thu Tự gọi một tiếng, không biết tên này lại muốn giở trò gì, nghĩ đến trước đó hỏi cô “Trò chơi nào kinh dị hơn” thì Phương Diểu tỏ vẻ không phục, cô có chút buồn cười, không phải là muốn dọa cô đấy chứ.
Khương Thu Tự thấy thú vị, định phối hợp một chút, xem tên này có thể bày trò gì.
Cô đứng dậy thử bật đèn, phát hiện đèn không sáng, sau đó đi về phía nhà vệ sinh, dù sao đây là nơi dễ xảy ra chuyện nhất, nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra.
“Người đâu rồi?” Khương Thu Tự đẩy cửa phòng, đi ra ngoài phòng khách.
Phòng khách cũng không có đèn nhưng cửa sổ sáng choang, ánh đèn thành phố rực rỡ bên ngoài khách sạn chiếu qua khung cửa sổ vào phòng, ánh sáng chiếu xuống mặt đất, có một người nằm im ở đó.
Phương Diểu ngã gục bên bàn ăn, trên bàn đặt một bát mì, vòng tay đeo ở phía sau bát, phát video, trên mặt anh ta không có vẻ gì là dữ tợn, mọi thứ đều bình thường, giống như đang chuẩn bị ăn gì đó, kết quả xảy ra chuyện ngoài ý muốn.Trong thời đại y học phát triển vượt bậc con người vẫn sẽ chết, nếu không thì không gian ảo cũng sẽ không có trợ lý sức khỏe, chính là để phòng ngừa những chuyện như đột tử xảy ra.
Chương 540 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]