Vòng tay cũng có chức năng phát hiện tương tự, nếu phát hiện ra điều bất thường sẽ tự động gọi cấp cứu nhưng đúng lúc này Phương Diểu lại không đeo vòng tay.
Khương Thu Tự vốn luôn bình tĩnh thản nhiên cảm thấy ngực mình bị thứ gì đó đè nặng đến nỗi khó thở, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, cô cảm thấy cơ thể mình bị đóng băng, không thể cử động, không biết phải làm sao, cho đến khi cô cắn vào đầu lưỡi, mới lấy lại được lý trí, nhanh chóng lao về phía Phương Diểu.
Khi cô cúi xuống, hai tay run rẩy chuẩn bị kiểm tra thì Phương Diểu trên mặt đất đột nhiên mở mắt, ngồi bật dậy: “Oa!”
Khương Thu Tự ngây người nhìn anh.
Phương Diểu còn chưa biết mình đã gây họa: “Có sợ không?”
Khương Thu Tự cảm thấy hốc mắt mình hơi ướt, cảm giác này chỉ có một lần trước đây khi được cầu hôn.
“Anh chết đi.” Khương Thu Tự hoàn hồn, trực tiếp đẩy Phương Diểu xuống đất rồi giơ chân đạp loạn xạ.
“Á!!!” Phương Diểu vội vàng cầu xin tha thứ: “Chết rồi chết rồi, thật sự chết rồi.”
Khương Thu Tự trút giận xong mới kéo Phương Diểu dậy, vùi đầu vào lòng anh.
Phương Diểu ngơ ngác, ban đầu anh nghĩ thủ đoạn nhỏ như giả ma chắc chắn không dọa được cô, thường những gì chân thật mới đáng sợ nhất, vốn anh định diễn cảnh bị người đột nhập ám sát hay gì đó nhưng không biết trang điểm nên mới quyết định làm gì đơn giản hơn như diễn cảnh đột tử, dù sao thì anh cũng quen rồi, không ngờ...
Cảm thấy mảng áo trước ngực dường như bị thứ gì đó làm ướt, lúc này Phương Diểu mới phát hoảng, nhận ra mình đã làm lố rồi: “Cái đó...”
Lời còn chưa dứt, anh thấy Khương Thu Tự ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vừa tức giận vừa oán trách khiến anh không khỏi chột dạ.
“Sao không nói nữa, nói đi!” Khương Thu Tự nghiến răng gắt.
Phương Diểu: “Anh sai rồi, hay là em đánh anh thêm một trận nữa nhé?”
Khương Thu Tự: “Được.”
Phương Diểu: “Được?”
Khương Thu Tự giận dữ: “Anh định đổi ý à?”
“Không có không có.” Phương Diểu vội vàng lắc đầu.
Nói là đánh thêm một trận nhưng Khương Thu Tự lại không ra tay, cô vòng tay ôm lấy cổ Phương Diểu, nằm trên vai anh: “Dọa chết em rồi, em đã nói vẫn có thứ khiến em sợ rồi mà anh còn dọa em như vậy.”
Phương Diểu: “Em có nói em sợ cái gì đâu.”
Khương Thu Tự trừng mắt nhìn anh: “Anh là heo à, còn phải nghĩ sao.”
Phương Diểu khôn ngoan ngậm miệng, lúc này tốt nhất là ít tranh cãi thôi.
Đợi một lúc, Phương Diểu nhỏ giọng hỏi: “Còn khóc nữa không?”
“Khóc cái gì mà khóc, ai khóc.” Khương Thu Tự ngẩng đầu lên, vẻ mặt cô như thường, giơ nắm đấm lên đe dọa: “Nếu còn dọa em như vậy nữa em sẽ thành toàn cho anh đấy!”
“Sẽ không sẽ không.” Phương Diểu vội vàng đảm bảo.
“Chi tiết làm không tệ.” Tâm trạng Khương Thu Tự đã ổn định lại.
“Đúng đúng đúng, anh cũng thấy vậy.” Phương Diểu nói, thấy Khương Thu Tự liếc mình thì vội vàng đổi giọng ngay: “Hay là em bình phẩm, em bình phẩm đi.”
Khương Thu Tự khẽ hừ một tiếng: “Tắt đèn, chỉ dựa vào ánh sáng từ đường phố bên ngoài nên rất khó để thấy anh còn thở hay không, khiến em không kịp suy nghĩ, nếu thật sự là tai nạn thì sao hệ thống chiếu sáng trong phòng lại bị tắt.”
Phương Diểu gật đầu: “Thời gian chuẩn bị không nhiều lắm, quả nhiên đèn là sơ suất.”
“Anh còn nói!” Khương Thu Tự đấm anh một cái.
Phương Diểu: “Em nói gì anh nói theo thôi mà.”
Khương Thu Tự: “Vậy cũng không được.”
Phương Diểu: “Được được được.”
Khương Thu Tự dựa vào lòng anh, nói tiếp: “Từ giờ trở đi, không được nói chuyện.”
Phương Diểu: “Được.”
Khương Thu Tự thầm đếm trong lòng: “1,2,3...”
Phương Diểu nhịn một lúc thì không nhịn được nữa: “Em cho anh nói thêm một câu nữa được không?”
Khương Thu Tự ngẩng đầu nhìn anh.
Phương Diểu: “Cái kia, mì nhão rồi, hay là ăn đi nhỉ? Đừng lãng phí!”
Khương Thu Tự “Phụt” một tiếng bật cười: “Anh phiền thật đấy, ăn đi ăn đi, anh mau đi ăn đi.”
“Em ăn không?” Phương Diểu hỏi.
“Em không ăn.” Khương Thu Tự lắc đầu, cô đứng dậy, vốn tưởng rằng đã hết giận nhưng không nhịn được lại giẫm anh thêm một cái.
Phương Diểu bò dậy khỏi mặt đất ăn mì, Khương Thu Tự đứng bên cạnh nhìn anh, có vẻ như sợ anh lại làm ra chuyện gì đó kỳ quái rồi chết thật.
Phương Diểu hơi chột dạ, vội vàng ăn xong bát mì rồi quay lại vừa dỗ vừa ôm cô: “Đừng giận đừng giận, em xem giờ cũng không còn sớm nữa, không phải đã nói từ hôm nay sẽ tăng cường rèn luyện sức khỏe, ngày nào cũng không được bỏ sao!”
“Ai đồng ý với anh.” Khương Thu Tự vùng khỏi vòng tay anh, quay về phòng tiếp tục chơi game.
Phương Diểu vội vàng đi theo, đeo thiết bị vào chơi cùng cô.
...
“Biển Sâu Bí Ẩn” được quảng bá thành công ở Dolagon, ngày đầu tiên đã bán được 5,5 triệu bản tại khu vực Dolagon, tương đương với thị trường loài người của hai hành tinh Đông Hoàng + Brice.
Nhưng thời gian chơi trung bình của người dùng không cao lắm, không phải vì không hay, mà là sau khi vào vùng biển sâu, bầu không khí chung quá đỗi áp lực, chơi lâu không chịu nổi, vậy nên mọi người chỉ có thể chơi từ từ.
Trên diễn đàn, người chơi rất tích cực thảo luận về những trải nghiệm chơi game khiến họ ấn tượng sâu sắc.
Chương 541 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]