“Không biết Phương Diểu có cố ý không, lúc lặn xuống, rõ ràng là radar không có nguy hiểm nhưng ở cuối ánh sáng của tàu ngầm thỉnh thoảng lại có bóng đen khổng lồ bơi qua.”
“Đúng đúng đúng, đôi khi còn không chỉ một bóng đen và không phải bơi ngang qua mà là bơi thẳng về phía tàu ngầm, giống như một đàn quái vật dưới đáy biển đang nhìn một con tôm nhỏ bơi lung tung ấy.”
“Bây giờ tôi thà khám phá di tích còn hơn là lái tàu ngầm đi lung tung.”
“Đúng vậy, so với Leviathan và các sinh vật biển sâu khác, khi tìm thấy di tích chẳng khác nào được trở về nhà, cảm thấy rất thân thiết.”
“Hôm qua có mấy streamer Dolagon khoác lác, kết quả sau đó đều sợ đến mức không chịu được, tôi cười chết mất.”
“Tôi cũng xem rồi, có một streamer sống ở thành phố biển nửa đêm thu dọn hành lý chuyển nhà luôn, hiệu ứng game quá tuyệt vời!”
“Không biết Khương tổng có chơi không.”
“Cô ấy đang cùng Phương Diểu đi quảng bá ở Dolagon, chắc không có thời gian.”
“Biết đâu Khương tổng cũng sợ.”
“Không thể nào!”
Sáng sớm, Phương Diểu và Khương Thu Tự được mời đến Hiệp hội ngành game Dolagon, bên kia cũng muốn họ đưa ra thêm ý kiến, chia sẻ thêm kinh nghiệm, dù sao thì bài phát biểu của Phương Diểu tại triển lãm cũng khá chân thành nhưng có hơi qua loa.
Phương Diểu không tiện từ chối, thế là lại mất thêm một ngày, sau đó họ tranh thủ lúc rảnh rỗi đi tham quan một vài thành phố và danh lam thắng cảnh đặc sắc rồi lên đường về.
“Haizz~” Sau khi lên tàu vũ trụ, Phương Diểu bắt đầu than thở.
“Sao thế?” Khương Thu Tự hỏi: “Chưa chơi đủ à?”
“Đúng vậy, ở đây có nhiều người hâm mộ yêu mến anh như vậy, còn có nhiều cảnh đẹp đáng xem như vậy.” Phương Diểu nói, không đợi Khương Thu Tự lên tiếng, anh đã tự nói tiếp: “Tất nhiên anh cũng hiểu, công ty không thể thiếu anh được, không có anh dự án sẽ phải dừng lại, đông đảo người chơi sẽ không có game hay để chơi, trách nhiệm của anh rất lớn.”
Phương Diểu nói xong một hơi còn thấy ngạc nhiên, như lúc trước Khương Thu Tự đã sớm ngắt lời anh hoặc thậm chí động thủ rồi, sao giờ lại không có động tĩnh gì, kết quả quay đầu lại mới phát hiện cô đã đeo thiết bị ảo vào chơi game từ bao giờ.
Phương Diểu: “...”
Khương Thu Tự chơi game, Phương Diểu dùng vòng tay xem tiến độ chơi game của người chơi trong “Biển Sâu Bí Ẩn”.
Hầu hết người chơi đều chơi rất chậm, dù sao thì ngoài phiêu lưu, cải tạo sinh tồn cũng là một trong những cách chơi cốt lõi của trò chơi, nhiều người chơi tạm thời không dám hoặc không muốn vào vùng biển sâu nên tập trung vào việc cải tạo tàu vũ trụ, họ đã biến vùng biển lân cận trở nên khá thích hợp để sinh sống.
Chỉ là giống như nhiệm vụ phiêu lưu tuyến chính, nhu cầu cải tạo sau này sẽ liên quan đến rất nhiều vật liệu ở vùng biển sâu, nói một cách đơn giản, không muốn đi cũng phải đi, trừ khi không chơi nữa.
Còn những streamer chuyên về nhiệm vụ tuyến chính, vội vàng phá đảo làm hướng dẫn thì hầu như đều đã chơi đến giai đoạn sau rồi, nhưng một vài di tích ở giai đoạn sau khá khó và muốn mở được đền thờ cuối cùng cần phải thắp sáng bàn thờ thánh ở bốn di tích dưới đáy biển, mà muốn thắp sáng bàn thờ thánh tích thì phải lấy được tim của bốn con Leviathan tương ứng.
Sau đó, những streamer này phát hiện ra rằng, muốn giết chết Leviathan cần phải cải tạo nâng cấp tàu ngầm, toàn bộ yếu tố sinh tồn nuôi dưỡng và phiêu lưu là tương hỗ lẫn nhau, không thể thiếu một yếu tố nào và ngay từ đầu hệ thống cũng đã hướng dẫn và nhắc nhở những điều liên quan, phát hiện ra rằng không thể đi đường tắt, các streamer cũng không có gì để phàn nàn hết.
Nếu vùng biển sâu chỉ có bóng tối và quái vật thì hầu hết người chơi sẽ nhanh chóng cảm thấy mệt mỏi, ngoài di tích vùng biển sâu sẽ làm phong phú trải nghiệm chơi game của người chơi, khi khám phá còn có thể gặp một số cảnh đẹp kỳ thú dưới đáy biển, như rạn san hô dưới đáy biển tự phát sáng, những cảnh đẹp này giống như ốc đảo giữa sa mạc, khiến những người chơi cảm thấy áp lực tinh thần tăng lên.
“Đi thôi, ăn cơm.” Phương Diểu gọi Khương Thu Tự ra khỏi trò chơi.
Tàu vũ trụ chở khách rất lớn, dù có thể tiến hành với tốc độ cong vênh nhưng hành trình vẫn không ngắn, vì vậy trên tàu vũ trụ có bố trí nhà hàng, phòng nghỉ lớn vân vân.
Phòng nghỉ có thể tập thể dục, trò chuyện, đánh bài vân vân, Phương Diểu và Khương Thu Tự đi ngang qua, thấy bên trong có một nhóm người vây quanh, có vẻ như đang xem náo nhiệt.Phương Diểu có chút tò mò nên tiến lại gần hơn.
Khương Thu Tự buồn cười: “Không phải đi ăn sao, anh không đói à?”
“Đói chứ nên phải ăn dưa.” Phương Diểu lý lẽ hùng hồn.
Khương Thu Tự rất muốn đá anh hai phát nhưng vẫn cùng anh tiến lại gần hơn xem họ đang làm gì, kết quả phát hiện ra rằng một nhóm người đang đánh bài, lý do có nhiều người vây xem như vậy có vẻ như là vì đánh tới điên rồi, bắt đầu chơi bằng tiền thật và số tiền ngày càng lớn.
Chương 542 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]