Giai đoạn hiện tại, rất nhiều người đi lại giữa Liên hiệp Thâm Lam và hành tinh Dolagon đều là thương nhân di cư đến hành tinh mới, các ngành nghề toàn diện phục hồi mới được mấy năm nên đừng mong những thương nhân này có nhân phẩm tốt đẹp.
Nếu chỉ ném tiền thì Phương Diểu thấy thật chẳng có ý nghĩa gì nên chuẩn bị rời đi, không ngờ mấy người trên bàn càng chơi càng nóng nảy, nói chuyện cũng không khách sáo lắm, có ý định cãi nhau.
Lúc này Phương Diểu lại thấy hứng thú, anh quay đầu nói với Khương Thu Tự: “Em nói xem có đánh nhau không?”
“Em biết sao được.” Khương Thu Tự nói xong cũng không đi nữa, rõ ràng cả hai đều là người thích hóng hớt.
Không lâu sau, cuộc cãi vã tiếp tục leo thang, những từ như “Thằng nghèo kiết xác mà không chịu thua”, “Mẹ kiếp” đều được bung ra, những người hóng hớt khác thấy tình hình không ổn đã vội vàng gọi cảnh sát và robot tuần tra trên tàu.
Phương Diểu thì rất phấn khích nói: “Lật bàn đi, đánh nhau đi.”
Thực ra giọng anh không lớn nhưng vừa vặn rơi vào lúc đôi bên ngừng cãi nhau ầm ĩ nên nghe rất rõ ràng.
Phương Diểu thấy một đống người quay đầu nhìn mình, ngay cả cảnh sát và robot tuần tra chạy đến cũng quay sang anh.
“Ờ... Tôi nói đây là hiểu lầm, không biết các anh có tin không?” Phương Diểu vội vàng giải thích, trong lòng thầm kêu “Cuối cùng người bị bắt không phải mình đấy chứ.”
May mắn thay, cảnh sát chỉ tra hỏi anh chứ không bắt giữ, đám người cãi nhau cũng im lặng nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp.
“Không ngờ cuối cùng người xấu hổ lại là mình.” Phương Diểu quay đầu định nói chuyện với Khương Thu Tự, kết quả phát hiện cô ra vẻ “Tôi không quen anh” rồi đi xa từ bao giờ.
“Em quay lại đây.” Phương Diểu đuổi theo Khương Thu Tự.
Khương Thu Tự liếc anh một cái, mở miệng nói: “Em muốn hủy hôn.”
“Không đến nỗi thế chứ.” Phương Diểu vội vàng nắm tay cô, chuyển chủ đề: “Em nói xem sau này luật pháp có thể quy định, tranh chấp phải dùng trò chơi để giải quyết không, không được PK ngoài đời thực.”
Khương Thu Tự bực bội nói: “Vốn dĩ đã không được PK ngoài đời thực rồi.”
“Cũng đúng.” Phương Diểu bĩu môi.
Bất kể quy định thế nào thì tất cả mọi người phải chấp nhận tuân thủ mới được, nhưng trừ khi là quy tắc do chính Thần linh ban hành mới có một chút khả năng này.
“Sau này nếu tranh chấp liên sao được giải quyết thông qua quốc chiến trong trò chơi thì có phải sẽ không cần chết người nữa không.” Phương Diểu suy nghĩ.
Khương Thu Tự nói thẳng: “Trong mơ sẽ có tất cả.”
“Trong trò chơi cũng có tất cả.” Phương Diểu hừ một tiếng: “Tất cả tranh chấp trong ‘Ngôi Sao Tinh Linh’ đều chỉ có thể dùng tinh linh để giải quyết, đây chính là quy tắc do vị Thần là anh ban hành.”
Khương Thu Tự: “Anh giỏi thật.”
Phương Diểu: “Đừng tưởng anh không nghe ra em đang nói móc anh.”
Khương Thu Tự: “Anh thông minh thật.”
Phương Diểu: “...”
Đột nhiên anh có chút cảm giác khủng hoảng, đánh nhau thì có thể thua nhưng sau này sẽ không thua cả lúc cãi nhau chứ, không thể nào, tuyệt đối không thể.
Ăn cơm xong, khi đi ngang qua phòng nghỉ, bên trong đã tan hết rồi, không thấy cảnh lật bàn đúng là hơi tiếc.
Quãng đường trở về còn lại bình yên vô sự, sau khi đến nơi, hai người đến công ty trước.
Bên phía công ty giải trí Tinh Không vẫn ổn, nhóm dự án độc lập đang chuẩn bị phát triển dự án tiếp theo là ‘Vô Hạn’, các bộ phận khác cũng đang bận rộn theo đúng trình tự.
Tin tức của cư dân mạng rất nhanh nhạy, hai người về Đông Hoàng chưa được hai tiếng tin tức đã lan truyền trên mạng, một nhóm người kiến nghị trên trang web chính thức, muốn Khương Thu Tự mở phát sóng trực tiếp.
“Tổng giám đốc Khương phát sóng trực tiếp đi nào, không thể bỏ truyền thống khi ra mắt tác phẩm mới được.”
“Không phải tổng giám đốc Khương đã phá đảo rồi chứ.”
“Đều tại Phương Diểu, không có việc gì lại đến Dolagon làm gì không biết.”
Phương Diểu biết Khương Thu Tự vẫn chưa phá đảo, cách chơi thu thập + cải tạo lần này đã hạn chế tốc độ phá đảo của cô rất nhiều, không còn cách nào khác, dù có mạnh đến đâu cũng không thể phá vỡ thiết lập của hệ thống được.
Điều này cũng khiến Phương Diểu tìm ra một hướng suy nghĩ mới để hạn chế Khương Thu Tự, đây cũng là cuộc đấu trí giữa nhà thiết kế và người chơi, trong trường hợp không bên nào gian lận, vừa phải đảm bảo sự thú vị của trò chơi vừa phải làm khó đối phương, đây là một thử thách rất thú vị.
“Có phát sóng trực tiếp không?” Phương Diểu đi “kiến nghị vì nhân dân”.
“Chờ em giải quyết công việc xong có thể phát một lúc.” Khương Thu Tự đáp, dù đã sắp xếp trước khi đi nhưng vẫn có một số việc phải xử lý.
“Được, em bận trước đi.” Phương Diểu về tầng dưới huấn luyện Tiện Tiện.
Công việc phát triển game ‘Bí Ẩn Biển Sâu’ đã hoàn thành vào thời điểm phát hành, tạm thời không có kế hoạch sản xuất DLC, tiếp theo anh sẽ dồn toàn bộ sức lực vào ‘Ngôi Sao Tinh Linh’.
Phương Diểu đến trước mặt Tiện Tiện: “Đã đến lúc quyết định số phận của mày rồi, giờ nói tao đẹp trai thì mày sẽ là logo của ‘Ngôi Sao Tinh Linh’, nếu nói gì khác, hừ hừ!”
Chương 543 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]