"Không được, cái này quá có tính đối kháng rồi, chúng ta đổi sang loại khác." Phương Diểu kêu lên, ném vợt, cầm gậy, kéo Khương Thu Tự chơi bi-a.
Bi-a mỗi người chơi một lượt, nếu nói đến đối kháng thì cũng chỉ là đối kháng về trí tuệ, không giống như bóng bàn, đánh mãi đánh mãi, anh cảm thấy mình không phải tiếp bóng, mà là tiếp đạn, là tiếp ánh sáng!
Phương Diểu vốn không phải là người an phận, không nhịn được lại bắt đầu la hét: "Anh nói cho em biết, hồi nhỏ ngày nào anh cũng chơi trong căn nhà ba phòng một ngủ, anh chơi cái này còn giỏi hơn bóng bàn vừa nãy nhiều."
"Nhà ba phòng một ngủ là gì?" Khương Thu Tự hỏi.
"Không có gì, anh nói bừa thôi." Phương Diểu chuyển chủ đề: "Quy tắc cũng rất đơn giản, đánh bi cái, đưa các bi có màu sắc khác vào các lỗ theo thứ tự rồi có thể tiếp tục đánh, không vào thì đổi người, ai đánh hết trước thì thắng."
"Ồ, vậy anh đánh trước đi." Khương Thu Tự nói.
"Anh đánh trước? Được, đừng trách anh không cho em cơ hội!" Phương Diểu cũng không khách sáo, đánh một cú phát bi thật mạnh, có một viên bi vào lỗ.
"Bi vào lỗ là bi màu, vậy tiếp theo anh đánh bi mài, em đánh một màu khác, anh tiếp nhé."
Chơi bi-a, Phương Diểu thực sự không phải là nói khoác, có bản lĩnh, vận may lần này cũng khá, anh thế mà đánh hết bi.
Bản thân Phương Diểu cũng ngẩn người trong chốc lát, sau đó ném gậy bi-a, hát "we are the champion" chạy một vòng trong nhà, cuối cùng chạy đến trước mặt Khương Thu Tự thì trượt chân, dang rộng hai tay trượt đến trước mặt cô, ôm lấy chân cô cọ xát.
Khương Thu Tự không nhịn được, đè anh xuống đánh một trận.
Phương Diểu kêu lên: "Em làm gì thế, em không chịu nhận thua sao!"
Khương Thu Tự coi như không nghe thấy, không liên quan đến việc thắng thua, người bình thường đều không thể chịu đựng được!
Lần này Phương Diểu thực sự chọn đúng rồi, loại bi-a này không đối kháng, lại không phức tạp như bi-a snooker, Khương Thu Tự không thể độc chiếm chiến thắng.
Thắng được vài lần, nếu Phương Diểu có đuôi thì lúc này đuôi của anh có lẽ đã biến thành cánh quạt đưa anh lên trời: "Ha ha ha, a ha ha ha, có cảm giác mát mày mát mặt!"
"Xì." Khương Thu Tự buồn cười, không hề tức giận, để anh vui vẻ một chút đi.
"Những thứ này đều là môn thể thao trước đây sao?" Khương Thu Tự tò mò hỏi.
"Ừ." Phương Diểu gật đầu: "Em thấy thế nào?"
"Rất thú vị." Khương Thu Tự nói: "Nếu chỉ lấy ra một hạng mục thì có thể tương đối kén người chơi nhưng càng bao quát nhiều môn thể thao thì đối tượng người chơi càng lớn, em rất mong chờ vào ‘Liên Minh Thể Thao Lớn’."
"Đúng vậy." Phương Diểu cũng cảm thấy triển vọng khá tốt.
Khương Thu Tự vắt khăn trên cô, cô ngồi vào bàn, thuận miệng nói: "Em thấy anh rất thích lịch sử văn hóa."
"Đúng vậy, đúng vậy." Phương Diểu gật đầu.
Thấy anh tương đối qua loa, Khương Thu Tự trừng mắt nhìn, phát hiện tên này đang nhìn mình với biểu cảm không có ý tốt.
Mặc dù chơi bóng bàn, lại là đối phó với Phương Diểu, cơ bản không đổ mồ hôi, nhưng vận động mà, cô cố ý mặc mát mẻ và bó sát một chút.
"Nhìn gì thế." Khương Thu Tự ném khăn vào mặt Phương Diểu, chuẩn bị đi tắm rửa.
Phương Diểu giữ cô lại: "Thực ra hai cái bàn này không nhất thiết phải dùng để chơi bóng với bi."
Khương Thu Tự nhìn anh: "Anh chắc chứ?"
Phương Diểu lập tức nói: "Rất chắc chắn."
"Được rồi, chiều theo anh!" Khương Thu Tự mím môi, gật đầu.
Phương Diểu mừng rỡ, vừa định có hành động thì bị Khương Thu Tự đè xuống bàn đánh một trận: "Quả thực, không chơi bóng thì dùng để đánh người cũng không tệ."
Phương Diểu giống như con cá trên thớt, giãy giụa hấp hối, cố gắng vùng vẫy: "Anh không có ý đó!"
Khương Thu Tự: "Không, anh nhất định là có ý đó!"
Nói là đánh nhưng chỉ là đùa giỡn thôi, thu dọn Phương Diểu xong, Khương Thu Tự đi tắm.
"Âm mưu" của Phương Diểu không thành công, anh thấy khá đáng tiếc.
Khương Thu Tự tắm rửa xong, thấy Phương Diểu vẫn cầm gậy bi-a đánh, cô đi tới: "Mê thế cơ à."
Phương Diểu nhìn cô, nói: "Luyện tập một chút, nếu không sau này bị em đánh cho tơi bời, vậy còn có ý nghĩa gì nữa. Anh đột nhiên hiểu được tại sao em thích chơi game khó rồi, cuộc sống đều là chế độ dễ, không có tính thách thức, ngay cả người đối đâu cũng không có, chắc chắn rất nhàm chán."
"Không nhàm chán đâu."
Phương Diểu nghiêm túc: "Sao lại không, tin anh đi, anh có thể hiểu cảm giác của em, trong lĩnh vực sản xuất trò chơi, mỗi ngày anh đều có tâm trạng giống em."
Cô còn tưởng là đa sầu đa cảm gì, hóa ra là đang tự khen mình, Khương Thu Tự đá anh một cái, cũng không an ủi nữa: "Phiền phức, anh có luyện mấy luyện nữa cũng vô dụng."
Phương Diểu buông gậy bi-a: "Vậy sau này để con chơi cùng em, xem là tài năng của em mạnh hơn, hay là tài năng của đứa con kết hợp bộ gen của chúng ta mạnh hơn."
"Anh nói vậy làm đột nhiên em cũng có chút tò mò." Khương Thu Tự tiến lên, ôm lấy anh: "Hôm nay chắc hẳn là ngày lành, có muốn thử không?"
Chương 639 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]