Phương Diểu vừa nghe, lập tức bế cô lên, còn có thể từ chối sao?
"Anh đi đâu thế?"
"Phòng ngủ chứ?"
"Anh vừa nãy không phải nói..."
Phương Diểu hiểu ngay.
... … …
... …
...
Một đêm ân ái hoang đàn của hai vợ chồng diễn ra sau cánh cửa đóng kín, dù sao cũng sẽ không có ai biết.
Ngày hôm sau, nhận được lời nhắc xem thi đấu, Phương Diểu mới nhớ đến chuyện cuộc thi đấu xương ngoài, may là thông báo nhắc trước một ngày, anh có đủ thời gian chuẩn bị.
Hai người nghỉ ngơi đủ rồi, dậy dọn đồ lên đường đến thành phố bên cạnh.
"Em nói xem tối qua có thành công không?" Phương Diểu không nhịn được hỏi.
Khương Thu Tự nhẹ nhàng đấm anh một cái: "Em biết sao được, xem anh có cố gắng không thôi."
Phương Diểu: "Em nói vậy, đột nhiên anh thấy áp lực quá."
Khương Thu Tự nhìn anh, mặc dù biết anh chỉ nói suông nhưng vẫn an ủi: "Cũng chưa chắc, tình hình của em đặc biệt, vốn dĩ không dễ dàng."
Phương Diểu vui vẻ: "Sao nghe giống tình trạng của gấu trúc vậy."
"Anh phiền chết đi được." Khương Thu Tự lại đấm anh một cái: "Cái gì nên đến sẽ đến thôi."
"Cũng đúng." Phương Diểu không bận tâm.
"Vậy nếu..." Ngược lại, Khương Thu Tự lại hơi băn khoăn, dù sao thì nỗi lo của Khương Quốc Thanh không phải là vô lý, nếu vì tình hình của cô mà hai người không thể có con thì...
Phương Diểu mỉm cười nói: "Thì hai chúng ta cũng sẽ rất hạnh phúc, không phải sao?"
Khương Thu Tự nhìn vào mắt anh, đầy chân thành, cô có chút cảm động, gật đầu: "Ừ, anh nói đúng."
Cuộc thi được tổ chức ở thành phố bên cạnh, với giao thông hiện tại, hai người hoàn toàn có thể đi về trong ngày, nhưng Phương Diểu và Khương Thu Tự vẫn đến sớm hơn một ngày.
Sau khi nhận phòng khách sạn, hai người cùng nhau ra ngoài dạo phố, không ngờ lại phát hiện ra một cửa hàng quần áo thương hiệu cá nhân "A&Z" quen thuộc.
"Em còn nhớ không?" Phương Diểu chỉ vào biển hiệu cửa hàng và hỏi Khương Thu Tự.
Khương Thu Tự nhớ lại một chút, rồi nhớ ra: "Là cửa hàng mà hai cô gái đã mở trong trò chơi "Ngôi Sao Tinh Linh"?"
"Đúng vậy." Phương Diểu gật đầu: "Không ngờ lại mở cửa hàng ngoại tuyến, vào xem thử không?"
"Được." Khương Thu Tự đẩy cửa bước vào, phát hiện cách bày trí trong cửa hàng rất mới, nhìn là biết mới khai trương chưa lâu.
Trong cửa hàng không có nhiều người, thông qua việc xây dựng phòng thử đồ ảo trực tuyến, cửa hàng quần áo hoàn toàn có thể đáp ứng nhu cầu thử đồ của người dùng, không chỉ "A&Z" mà các cửa hàng quần áo khác cũng không có nhiều khách hàng ngoại tuyến.
Nhưng dù vậy, một thương hiệu xuất sắc vẫn phải có cửa hàng ngoại tuyến. Những ngày này, Ngải Nhàn và Chúc Văn Tuyên rất phấn khích khi có cửa hàng thực thể cho thương hiệu của riêng mình.
Hai người vẫn chưa tốt nghiệp, chẳng qua chỉ còn lại đồ án tốt nghiệp, để kinh doanh tốt hơn, bọn họ cũng đã chuyển ra khỏi ký túc xá.
Phát hiện có khách vào cửa hàng, hai người vội vàng tiến lên đón, sau khi nhìn rõ người đến, cải hai đều khá là ngơ ngác.
"Không ngờ ở đây cũng có thể gặp nhau." Phương Diểu cười nói.
"A!" Chúc Văn Tuyên nhanh chóng nói: "Anh đã để lại lời nhắn 'cố lên' trong nhật ký cửa hàng của chúng em, chúng em vẫn nhớ!"
Phương Diểu: "Cũng không cần vậy đâu."
Ngải Nhàn ở bên cạnh hỏi: "Anh và Tổng giám đốc Khương đến xem quần áo sao?"
"Ừ, có đồ đôi nào kín đáo không, phù hợp để đi xem thi đấu?" Phương Diểu hỏi.
"Đồ đôi" và "kín đáo" nghe có vẻ hơi không ăn nhập nhưng Ngải Nhàn vẫn nhanh chóng hiểu ý anh, bàn bạc với Chúc Văn Tuyên xong, cô ta lấy một chiếc áo hoodie có mũ ra cho bọn họ xem.
Màu áo hoodie là màu xám kín đáo, chất liệu áo mềm mại trông rất ấm áp, mặt trước áo hoodie có hình rất dễ thương, các cặp đôi mặc áo đứng cạnh nhau ghép lại, đại khái là như thế này.
( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄ 皿  ̄///)
Khương Thu Tự rất thích hình ảnh này.
"Mặc thử xem không?" Phương Diểu hỏi.
"Ừ." Khương Thu Tự gật đầu, hai người đến phòng thử đồ thay bộ quần áo đang mặc ra, đứng cạnh nhau, dứt khoát không cởi ra nữa.
Ngải Nhàn và Chúc Văn Tuyên nhìn nhau, biết rằng nếu không lấy tiền của Phương Diểu và Khương Thu Tự chắc chắn bọn họ sẽ không đồng ý, vì vậy cả hai đã âm thầm giảm giá.
Nghe hai người báo giá, Phương Diểu và Khương Thu Tự cũng đoán được, vui vẻ chấp nhận.
Rời khỏi cửa hàng quần áo, Khương Thu Tự nhìn vị trí đứng của hai người, cô kéo Phương Diểu từ bên phải sang bên trái, nhất định phải giữ nguyên hình ảnh!
Phương Diểu nhìn lại, mặc dù hình ảnh là mình bị đánh vào mặt nhưng anh cũng không mất mát gì, để ghép được hình ảnh này, Khương Thu Tự phải khoác tay anh chặt hơn bình thường, anh cũng rất thoải mái.
Dạo chơi ăn uống, vui chơi cả một ngày, đợi đến tối hôm sau, hai người đến hội trường xem thi đấu.
Sân vận động tương đối sôi động, đèn tụ quang chiếu vào sân khấu, xung quanh hơi tối.
Hai người đội mũ trùm đầu, rất kín đáo, Phương Diểu còn cố ý mua một xô bỏng ngô, xem người ta đánh nhau mà không ăn bỏng ngô thì sao được.
Chương 640 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]