Khương Thu Tự trong trận đấu ghép đội mới mở hoàn toàn là bắt cá trong ao, cô cầm súng bắn tỉa, ba phát năm phát đã giải quyết xong kẻ địch đang lén tấn công họ.
Khi Phương Diểu chạy đến, hai người đồng đội vẫn chưa chết hẳn mà đang nằm chờ cứu.
Phương Diểu rất ấm ức, vừa cứu họ vừa lẩm bẩm: “Ôi, tôi thèm cái mũ cấp ba này lâu lắm rồi.”
Đồng đội: “...”
Ý là gì, ý là gì vậy!
Khán giả sắp cười chết rồi, quá bỉ ổi, thật sự quá bỉ ổi, thậm chí anh còn nhắm cả vào đồng đội luôn.
Cứ thế miễn cưỡng cứu hai người đồng đội trở về, bốn người tiếp tục di chuyển đến điểm quyết chiến.
Khu vực bức xạ ngày càng lớn, khu vực sinh tồn ngày càng nhỏ, Phương Diểu nhìn số người, hiện còn 25 người sống sót.
“Chúng ta ẩn núp để họ đánh nhau trước, sau đó chúng ta...” Người bình thường đều làm động tác cắt cổ, kết quả là Phương Diểu lại làm động tác “thiên niên sát”.
(*千年杀 thiên niên sát: một chiêu thức thể thuật đơn giản trong Naruto. Cách thi triển chỉ cần đánh lạc hướng để tuồn ra sau đối phương, đan tay theo thủ ấn Dần, nạp chakra vào tay rồi chọc dứt khoát vào mông đối phương)
Khán giả lại một lần nữa không nói nên lời, chẳng lẽ “bỉ ổi” cũng là một loại thiên phú? Phương Diểu và những người khác là những người đầu tiên đến vòng chung kết, chưa đến một nửa trong số 21 người còn lại đến được đây, trên đường đi còn đang giao tranh, để họ ngồi chờ bắt thỏ, không tốn sức gì đã giành được chiến thắng cuối cùng.
Đại cát đại lợi, trăm dặm mới tìm được một!
Tối nay có thể ăn một bữa ngon rồi! Sau khi trò chơi kết thúc, Phương Diểu thoát khỏi trận đấu, miệng thì nói cảm ơn nhưng lại nhanh chóng đá hai người đồng đội ra rồi gọi người khác vào.
“Giá mà có thể thiết lập phòng chỉ cho phép các cô gái xinh đẹp vào thì tốt.” Phương Diểu lẩm bẩm.
Tai Khương Thu Tự động đậy: “Anh lẩm bẩm gì thế?”
“Hả? Anh có nói gì sao?” Phương Diểu giả vờ ngây ngốc.
Vừa lúc này Khương Đông Chính cũng lên mạng, Phương Diểu lập tức gửi lời mời cho anh ta.
Khương Đông Chính cũng chỉ rảnh rỗi lên trải nghiệm một chút, thấy Phương Diểu mời, anh ta do dự một lúc mới đồng ý, quả nhiên vừa vào phòng đã thấy Khương Thu Tự cũng ở đó.
“Chị, anh rể.” Khương Đông Chính chào hỏi.
Phương Diểu và Khương Thu Tự đang phát trực tiếp, lời chào hỏi này của anh ta thật không thể tuyệt hơn.
Khán giả lập tức ồn ào.
“Đây là em trai của tổng giám đốc Khương à? Sao trước đây chưa từng thấy bao giờ nhỉ?”
“Woa, cảm giác thật manly, nhìn dáng người kia kìa.”
“Cũng rất đẹp trai, mà không phải kiểu đẹp trai bình thường, có cảm giác như tượng điêu khắc với các góc cạnh rõ ràng, quả nhiên không phải một nhà thì không vào cùng một cửa.”
“Còn độc thân không, có bạn gái chưa? Tôi có thể!”
Phương Diểu nhìn kỹ người dùng vừa hô “Tôi có thể”, ID là [Mèo Càn Quấy]: “Người vừa hô 'Tôi có thể' kia, nam hay nữ, bao nhiêu tuổi rồi?”
Chỉ thấy [Mèo Càn Quấy] gửi một tin nhắn “Bất nam bất nữ được không”, Phương Diểu lập tức chặn kẻ này 24 giờ, không có chuyện gì lại tới quấy rối hả, lãng phí thời gian của người ta.
Khương Đông Chính: “Anh đang phát trực tiếp à?”
“Đúng vậy.” Phương Diểu thấy Khương Đông Chính đến thì hô hào: “Quanh đây có cô gái xinh đẹp nào không, ba chờ một!”
Khương Đông Chính: “Anh định làm gì đấy?”
Phương Diểu: “Cậu nói xem, biết đâu lại gặp được duyên phận, anh rể đối xử với cậu tốt không.”
Khương Đông Chính: “Cút!”
Khương Thu Tự tức giận: “Nói chuyện kiểu gì thế, ăn đòn bây giờ.”
Khương Đông Chính vô cùng hối hận khi nhận lời mời của Phương Diểu: “Em không chơi nữa, đột nhiên em nhớ ra mình còn có việc phải làm.”
Khương Thu Tự: “Cậu dám out thử xem!”
Khương Đông Chính: “...”
Khán giả cũng thấy buồn cười, hóa ra người em trai uy phong lẫm liệt thế này cũng sợ chị gái một phép.
Phương Diểu vừa công bố mật khẩu đã có một đống người xông vào phòng.
Phương Diểu thấy người đầu tiên vào là nam thì trực tiếp đá ra không cần nói nhiều: “Hẹn hò mà các anh cũng chen vào làm gì.”
Người chơi vừa bị đá kêu gào trong khu bình luận: “Nam thì sao chứ, biết đâu lại là tình yêu đích thực.”
Phương Diểu quay sang hỏi Khương Đông Chính thật: “Nam được không?”
Lần này đến lượt anh bị Khương Thu Tự đánh: “Đừng có đùa lố.”
Cuối cùng, một nữ game thủ đã thành công xông vào phòng, có vẻ như cô cũng không ngờ mình có thể thành công nên vẫn hơi bất ngờ, sau một lát cô bình tĩnh chào hỏi: “Chào mọi người.”
Phương Diểu liếc nhìn ID của cô, [Bản Giao Hưởng Tinh Linh], trông rất xinh đẹp.
“Bắt đầu nào.” Phương Diểu ra hiệu cho Khương Thu Tự.
Khương Thu Tự không cần anh nhắc nhở đã bắt đầu ghép đội.
Phương Diểu giúp tạo chủ đề: “Nhìn ID của cô thì có vẻ cô thích âm nhạc phải không?”
“Vâng.” Cô gái gật đầu: “Tôi đặc biệt thích nhạc trong game của các anh, tôi còn đi xem buổi hòa nhạc của cô Trì Mạn nữa đấy.”
“Học nhạc à?” Phương Diểu hỏi.
“Không phải.” Cô gái lắc đầu cười: “Tôi học tâm lý học nhưng không giỏi lắm.”
Chương 652 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]