Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 653: CHƯƠNG 653: CUỘC HẸN NHỎ (2)

Có vẻ tính cách rất cởi mở, Phương Diểu hào hứng hỏi tiếp: “Tâm lý học à, thế cô có biết thôi miên không? Khiến người ta nhắm mắt mở mắt là nghe lời mình ấy.”

Cô gái lắc đầu: “Không khoa trương đến thế đâu.”

“Tâm lý học có tính là phạm trù y học không, cậu ấy cũng học y.” Phương Diểu chỉ sang bên cạnh.

“Không tính nhưng một nhánh của tâm lý học là nghiên cứu sức khỏe tâm lý, có thể ứng dụng vào y học lâm sàng.” Cô gái trả lời xong nhìn về phía Khương Đông Chính: “Anh học chuyên ngành gì?”

Khương Đông Chính: “Kỹ thuật y học, nhưng tôi không giỏi nghiên cứu...”

Phương Diểu ghé sát Khương Thu Tự hỏi: “Không phải là có chuyện thật chứ, có cần tắt livestream không?”

Khán giả nghe thế đều không thể chấp nhận được.

“Không được, không được tắt, chúng tôi muốn xem tiếp!”

“Nếu anh dám tắt livestream chúng tôi sẽ hủy theo dõi!”

“Đúng vậy, dám tắt livestream chúng tôi sẽ tố cáo anh!”

Phương Diểu thắc mắc: “Tố cáo tôi cái gì?”

Khán giả bị anh hỏi vặn lại, tố cáo anh cái gì nhỉ, không ra dáng con người à? Không biết không ra dáng con người có phạm pháp không.

Lúc này họ đã vào game, Phương Diểu hô to với Khương Đông Chính: “Lát nữa nhảy dù, chăm sóc nhau chút nhé.”

Khương Đông Chính cũng là người thật thà: “Đây là lần đầu em chơi, chưa biết ai chăm sóc ai đâu.”

Phương Diểu hận không thể rèn sắt thành thép, quay sang than thở với Khương Thu Tự: “Cậu ấy ngốc quá.”

Khương Thu Tự: “Vốn dĩ đã là đồ bỏ đi rồi.”

Khương Đông Chính phản đối: “Hai người tưởng em điếc à!”

Cô gái bên cạnh không nhịn được bật cười: “Tôi chơi game khá ổn, tôi sẽ bảo vệ anh.”

Khương Đông Chính cảm động, Phương Diểu ở bên cạnh vội nói: “Xong rồi xong rồi, anh thấy cậu ấy sắp sa vào lưới tình vì câu nói này rồi.”

“Anh im miệng đi.” Khương Đông Chính không nhịn được.

Khương Thu Tự mắng luôn: “Nói chuyện với anh rể thế à, tôi nhịn cậu lâu lắm rồi đấy nhé.”

Khán giả đã chuẩn bị sẵn bỏng ngô, thật thú vị, đây là cuộc sống thường ngày của gia đình tổng giám đốc Khương sao, cậu em trai này thật đáng thương, ha ha ha.

“Ghét chúng tôi phiền phức thì lát nữa nhớ giữ khoảng cách với chúng tôi.” Phương Diểu nói: “Nhảy dù nào, đi thôi đi thôi.”

Ba người nghe vậy, lập tức cùng Phương Diểu nhảy xuống từ tàu vận tải.

Lần này Phương Diểu chọn một nơi khá xa, cũng là để tránh vừa đáp đất đã phải giao chiến, tạo không gian trò chuyện cho hai người, khán giả thích xem, tất nhiên quan trọng nhất là chính anh cũng thích xem.

Dù sau khi đáp đất, Phương Diểu và Khương Thu Tự một nhóm, Khương Đông Chính và [Bản Giao Hưởng Tinh Linh] một nhóm, không nhìn thấy hình ảnh nhưng mic vẫn mở, có thể nghe thấy tiếng trò chuyện.

Phương Diểu và Khương Thu Tự một nửa chú ý vào việc thu thập, một nửa chú ý vào việc theo dõi nên không trò chuyện nhiều.

Hai người không nói chuyện, có thể khiến Khương Đông Chính quên mất chuyện đã mở voice, anh ta hỏi cô gái: “Cô có muốn phân tích thử xem sao anh rể tôi lại đê tiện như vậy không!”

Lúc này đột nhiên Phương Diểu thốt lên: “Tôi đang nghe đây.”

Khương Thu Tự hiếm khi không phản ứng, không biết có phải cũng muốn nghe hay không.

“Ha ha.” Cô gái trả lời rất thoải mái: “Tính cách được hình thành bởi nhiều nguyên nhân, có thể là một loại lạc quan bẩm sinh, có tinh thần giải trí đại chúng, cũng có thể là một loại cơ chế phòng vệ, dùng cách thể hiện và giao tiếp khoa trương để chống lại thế giới lạnh lẽo thiếu tình cảm xung quanh.”

Nói như vậy, khán giả thật sự suy nghĩ kỹ một chút, mọi người dường như thật sự thường bỏ qua sự thật Phương Diểu đã mất người thân trong chiến tranh, còn có chuyện anh bị bắt nạt khi còn nhỏ, trên mạng cũng có tin đồn, chỉ là chưa được Phương Diểu xác nhận.

Có lẽ cô gái học tâm lý này nói đúng, Phương Diểu đê tiện như vậy chỉ là cơ chế phòng vệ của anh thôi.

Trong phần bình luận không thiếu những lời thông cảm, thấu hiểu.

Mọi người đang nghĩ ngợi đã nghe Phương Diểu kêu lên: “Chết tiệt, cô gái này chắc chắn phải theo đuổi, một câu đã khiến danh tiếng của tôi tốt lên không ít!”

Khán giả cạn lời.

“Chết tiệt, vẫn đê tiện như vậy.”

“Không cần phải thương hại anh ta đâu, nói gì thì nói, người ta có theo đuổi hay không thì liên quan gì đến danh tiếng tốt xấu của anh hả!”

Lúc này trong game, cô gái hét lên: “Bên chúng tôi nhìn thấy người rồi.”

Khương Thu Tự và Phương Diểu nghe vậy vội vàng chạy đến hỗ trợ.

Không ngờ cô gái này lại là một cao thủ, tìm chỗ ẩn núp, bắn súng đều có bài bản, khi hai người đến nơi, cô và Khương Đông Chính đang vòng từ hai bên, chuẩn bị giải quyết nốt kẻ địch cuối cùng.

“Tôi vào trước.” Khương Đông Chính xông vào phòng trước, đấu súng với đối phương, có lẽ vận may hơi kém, không đấu lại được nên bị bắn hạ.

Nhưng may là cô gái kia bọc hậu nhanh, bổ sung thêm một phát, sau đó ngồi xổm trước mặt Khương Đông Chính, chuẩn bị kéo anh ta dậy.

Khi Phương Diểu đến nơi chỉ thấy Khương Đông Chính nằm dài trên đất và ngẩng đầu nhìn người ta.

Chương 653 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!