Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 657: CHƯƠNG 657: NĂNG LỰC CÀNG NHỎ TRÁCH NHIỆM CÀNG NHỎ

Tần Chi Từ cũng giống như một nhà chiến lược, đưa tay chỉ vào một chỗ: “Vậy thì họ hẳn sẽ đi theo lộ trình này, ý của anh là phục kích họ à?”

Vu Miểu: “Đúng vậy, đánh úp bất ngờ, xuất kỳ bất ý!”

Tần Chi Từ nhìn một vùng đất cao, trông giống như vị trí kho lương: “Vậy chúng ta đến đây, ở trên cao nhìn xuống, dù họ đi đường vòng cũng có thể phát hiện ra ngay.”

“Được, đi thôi!”

Hai đội nói xong nhanh chóng lên đường, vốn dĩ họ không ở xa nhau, chẳng mấy chốc đã đến được kho lương, Tần Chi Từ trèo lên trên bằng thang, dùng ống ngắm tầm xa quan sát, những người khác cũng chuẩn bị cho cuộc phục kích.

Không lâu sau họ thấy một chiếc xe chạy tới.

Vu Miểu hỏi: “Có phải bọn họ không?”

Tần Chi Từ đưa ống ngắm tầm xa cho Vu Miểu: “Không biết, chỉ thấy được hình dạng chứ không nhìn rõ.”

Vu Miểu dí mắt vào ống ngắm tầm xa, một lúc sau mới nói: “Mặc kệ, không thể để họ đi qua được.”

Tần Chi Từ: “Cũng đúng.”

Chiếc xe đang đến thật sự là của Phương Diểu, anh nhìn về phía kho lương trên vùng đất cao cách đó không xa: “Chắc chắn có người canh ở chỗ đó.”

Lời còn chưa dứt, tiếng súng dày đặc đã vang lên, rõ ràng là nhắm vào họ.

“Có phục kích.” Phương Diểu vội vàng lái xe chạy theo hình chữ S.

Vu Miểu hét lên: “Lái xe còn đê tiện như vậy, chắc chắn là Phương Diểu rồi!”

Khán giả cũng phải thán phục, cháy nhà ra mặt chuột rồi, chúng tôi không thể đen hơn anh được! Hai đội nhắm vào chiếc xe bắn liên hồi, Phương Diểu né trái né phải rồi lái xe đến một góc chết, tạm thời tránh được làn đạn.

Tần Chi Từ rất phấn khích: “Không cần lo nữa, họ xong đời rồi, chặn anh ta lại, lát nữa thu hẹp vòng tròn, tất cả bọn họ đều phải chết ở bên trong.”

Chỉ là họ không biết, trên xe chỉ có ba người, Phương Diểu ngồi trong xe, thoải mái mở nhạc nghe, tiếc là không thể vắt chéo chân thôi, anh hỏi Lộ Phi Phi và Lục Thao: “Hai người nói xem, bao lâu nữa thì kết thúc trận chiến?”

Lộ Phi Phi: “Anh đúng là đáng khinh, vậy mà lại để chị Thu Tự chiến đấu một mình.”

Phương Diểu: “Thế sao cô không đi theo.”

Lộ Phi Phi: “Tôi là gà mờ, tôi sợ kéo chân mọi người.”

Phương Diểu: “Nhưng cô có thể đỡ đạn mà.”

Lộ Phi Phi: “Sao anh không đi mà đỡ?”

Phương Diểu đáp một cách hùng hồn: “Cô ấy không nỡ để tôi đi đỡ! Hơn nữa có một câu nói là năng lực càng nhỏ trách nhiệm càng nhỏ, cô từng nghe chưa, năng lực của tôi nhỏ nên trách nhiệm phù hợp nhất chính là làm mồi nhử, cô xem bây giờ không phải tôi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo rồi sao!”

Lộ Phi Phi giật mình, thật là quá trơ trẽn, đến cô cũng phải chịu thua.

Lục Thao chắc chắn sẽ không tham gia vào cuộc cãi vã này, anh ta chỉ cười nhìn hai người họ.

Hai người cũng không có ý định kéo anh ta tham gia, đều biết Lục Thao là người nghiêm túc, cãi nhau không phải sở trường của anh ta.

Tám người chặn ở vị trí của Phương Diểu, hệ thống nhắc nhở, sắp tới lúc bắt đầu thu hẹp vòng tròn.

Vu Miểu nghi ngờ: “Sao lại không có động tĩnh gì, họ không định liều mạng xông ra à?”

Tần Chi Từ cũng nhận ra có điều không ổn, nếu Khương Thu Tự ở đây sao có thể không làm gì mà cứ đứng đó chờ chết được, có vấn đề, có vấn đề lớn.

Không một ai chú ý, Khương Thu Tự mặc đồ ngụy trang đã lén tới gần đó.

Tôn Thiên không trèo lên kho lương mà ở trong căn nhà nhỏ bên dưới, đứng ở cửa sổ ngắm bắn, anh ta hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân, cũng không nhìn thấy bóng người thì đột nhiên bị đâm, thậm chí còn không có cơ hội để được kéo dậy.

Tôn Thiên ngây người nhưng cũng chỉ có thể thầm kêu “A a a”.

Trên nóc nhà, thấy đồng đội đột nhiên chết, Tần Chi Từ và Vu Miểu sửng sốt, chuyện gì thế này, họ không nghe thấy tiếng súng.

Sau khi chết trong trò chơi, mic sẽ bị tắt một lúc để tránh gian lận bằng góc nhìn thượng đế.

Nhưng Vu Miểu và Tần Chi Từ có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.

“Cẩn thận.” Tần Chi Từ vội nói: “Tôi và Vu Miểu tiếp tục chặn Phương Diểu ở trên, vòng tròn bức xạ đã gần lắm rồi, các cậu tới tập hợp dưới chỗ chúng tôi, tôi không tin bên đó có thể giết sạch chúng ta.”

Anh ta còn đang chỉ huy thì rất nhiều lựu đạn khói đã được ném ra, không lâu sau, khói dày đặc bao trùm toàn bộ kho lương.

Ba người Phương Diểu nghe Khương Thu Tự nói qua mic: “Mọi người có thể đi về phía này rồi.”

Ba người lập tức bỏ xe, Phương Diểu nhìn ra từ góc chết, phát hiện kho lương bên kia khói mù cuồn cuộn.

Nếu không khởi động xe, từ xa như vậy, Tần Chi Từ và Vu Miểu không nhìn thấy cũng không nghe thấy, hoàn toàn không biết ba người họ đã bỏ xe mà chạy.

Phương Diểu vừa chạy vừa hét: “Giờ ngọ đã đến, thời khắc săn giết tới rồi!”

Thấy Lộ Phi Phi nhìn mình, anh hiên ngang nói: “Tôi thay vợ mình hét một tiếng cũng không được à!”

Chương 657 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!