Sau khi Phương Diểu lẻn ra ngoài còn cố ý bắn vài phát về phía kho lương, cố ý để Tần Chi Từ biết rằng mình đã chạy trốn.
Quả nhiên, nghe thấy tiếng súng, Tần Chi Từ lập tức nhận ra mình không chặn người được.
Vu Miểu kêu lên: “Ai chọn lính trinh sát, mở chế độ nhìn xuyên thấu xem.”
Vì họ không bắn nhiều người nên năng lượng để sử dụng kỹ năng không đầy, người chơi chọn nghề trinh sát chỉ có thể uống một lọ thuốc bổ sung năng lượng, mở chế độ nhìn xuyên thấu.
“Thấy người chưa?” Vu Miểu hỏi.
“Chưa thấy.” Người chơi trinh sát này nhìn xung quanh, vừa quay người lại đã phát hiện một bóng người ngay trước mắt, chưa kịp nói gì thì đã bị đâm chết.
“Chưa thấy?” Vu Miểu đang truy hỏi thì phát hiện thanh máu của đồng đội đã cạn, ảnh đại diện cũng xám đi: “...”
Năm giây sau, một đồng đội khác bị giết, toàn bộ quá trình đều không nghe thấy tiếng súng.
Vu Miểu quay đầu nhìn Tần Chi Từ: “Không phải chúng ta đang chơi trò chơi kinh dị chứ.”
Phải nói rằng, anh ta nhắc đến điều này khiến Tần Chi Từ nhớ đến trò chơi kinh dị “Đô Thị Sương Mù” của Thiên Mã Hành Không trước đây, nhìn vào kho lương bị bao phủ bởi lựu đạn khói, Tần Chi Từ có cảm giác như đang nhìn thấy lại trò đó.
Anh ta đang cảm thán thì một đồng đội khác lại “logout”.
Không chỉ có anh ta, ngay cả khán giả cũng bắt đầu bình luận.
“Đây là chơi trò bắn súng à?”
“Hơi giống ‘Đô Thị Sương Mù’, lúc tôi chơi thì cũng vậy, hễ không để ý là bị kéo vào sương mù rồi bị giết chết.”
“Có cảm giác như đi rừng ấy, đột nhiên bị thú dữ tấn công, lúc đó rất hoảng sợ và bất lực.”
“Con trăn lớn bất ngờ lao ra?”
“Trăn chậm rãi siết và nuốt, tổng giám đốc Khương rõ ràng là hổ, một cái tát là chết ngay.”
Vu Miểu không nói nên lời, họ đang chơi “Chiến Trường Tuyệt Vọng” cơ mà, sao fan của mình lại nói đến thế giới động vật rồi.
Anh ta không nhịn được phàn nàn: “Không phải giờ các bạn nên cổ vũ cho tôi sao?”
Không ngờ đại ca đứng đầu bảng xếp hạng trực tiếp nạp tiền và gửi một bình luận bằng giọng nói đầy cảm tính: “Tổng giám đốc Khương đã muốn giết anh mà tôi còn cổ vũ cho anh thì chúng tôi sẽ trông rất ngu ngốc.”
Những người hâm mộ khác nghe vậy đều thấy có lý và bắt đầu an ủi anh ta.
“Nằm im đi.”
“Đúng vậy, đừng giãy giụa nữa.”
“Tôi chỉ có một yêu cầu nhỏ, khi tổng giám đốc Khương giết anh hãy để chúng tôi nhìn rõ người ở đâu, nếu không tôi còn phải chuyển sang góc nhìn toàn cảnh để xem lại.”
Vu Miểu: “&*&%¥”
Anh ta thầm chửi thề trong lòng, chỉ là lúc anh ta chửi thề, đồng đội của anh ta và đồng đội của Tần Chi Từ đã bị diệt sạch.
Anh ta và Tần Chi Từ canh giữ trên kho lương không khỏi hoảng sợ.
“Làm sao đây?” Vu Miểu hỏi.
Tần Chi Từ đột nhiên đứng phắt dậy: “Liều thôi.”
Vu Miểu: “Có liều được không?”
Tần Chi Từ nhắc nhở anh ta: “Anh nghĩ kỹ đi, giờ làm liều, cùng lắm là đánh không lại rồi bị Khương Thu Tự giết nhưng nếu đợi Phương Diểu đến...”
Không chỉ có anh ta, ngay cả khán giả cũng bắt đầu hình dung trong đầu, khi Phương Diểu đến, hai người này sẽ phải đối mặt với sự sỉ nhục và tra tấn thế nào, phải chịu sự đả kích tinh thần phi nhân tính thế nào, chơi một trò chơi mà còn phải chịu tổn thương như vậy thì không đáng.
Nghĩ vậy, Vu Miểu vội bật dậy: “Đúng, liều thôi, nhất định không thể chết dưới tay Phương Diểu!”
Lúc này khói đã tan, kho lương chỉ có một cái thang, Khương Thu Tự không vội lên, còn Phương Diểu cũng nói qua mic: “Để lại cho anh hai người, đừng vội ra tay.”
Phương Diểu vừa xông lên vừa cầm chảo chống dính trên tay, anh đã nghĩ xong, lát nữa vừa dùng chảo chống dính đập vào họ vừa hát “Đây chính là tình yêu~”.
Kết quả anh còn chưa đến nơi thì Vu Miểu và Tần Chi Từ đã nhảy xuống, đối phương đã xuống liều mạng rồi, Khương Thu Tự còn khách sáo gì nữa, cô chỉ cần vài phát súng là hạ gục được cả hai người.
Đồng đội chết hết cũng không có ai cứu, Tần Chi Từ và Vu Miểu thấy Khương Thu Tự không ra tay, biết là đang đợi Phương Diểu nên nhanh chóng trao đổi với nhau.
“Rút lui đi”
“Rút lui, rút lui, rút lui.”
Khán giả thấy vậy vội vàng kêu lên: “Không được rút lui, rút lui là hủy theo dõi.”
Tần Chi Từ không quan tâm nhiều như vậy, nhanh chóng thoát ra, Vu Miểu cân nhắc đến cảm xúc của người hâm mộ, còn đang do dự thì thấy Phương Diểu cầm chảo chống dính xông lên, sau khi nhìn thấy anh ta, mắt Phương Diểu lập tức sáng lên.
Anh ta chỉ muốn tự tát cho mình một cái vì lúc nãy đã do dự, đừng nói là hủy theo dõi, dù là hủy dung anh ta cũng phải nhanh chóng chuồn đi.
“Anh không chịu thua à.” Phương Diểu đã xông đến trước mặt, đáng tiếc là chảo chống dính chưa có cơ hội đập xuống đã thấy Vu Miểu thoát ra.
Phương Diểu vội kêu lên: “Anh sẽ quay lại chứ!”
“Anh diễn nhiều quá, vòng bo thu hẹp rồi, đi thôi.” Khương Thu Tự đi tới, cô đá anh một cái, nhìn chảo chống dính trong tay anh: “Cái này có thể làm vũ khí sao?”
Chương 658 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]