Lần này chắc chắn phải khiến Phương Diểu chịu một tổn thất lớn, Tưởng Tài Vanh cảm thấy chưa bao giờ có cơ hội tốt như vậy, anh ta hít một hơi thật sâu: “Anh là đồ ngốc, không phân biệt được đông tây nam bắc, chân anh ngắn ngủn, một bước chỉ có thể đi được hai cm, anh bị mù, cách một mét nhìn ai cũng thành tranh trừu tượng.”
Phương Diểu thấy Tưởng Tài Vanh hít vào là biết tên này không nhịn được nữa rồi, bình thường tên này quá kiêu ngạo, vốn không hiểu thế nào là tập kích, dù anh ta cố gắng che giấu nhưng động tác chuẩn bị vẫn quá rõ ràng, sao có thể lừa được anh cơ chứ.
Phương Diểu cũng không quan tâm Tưởng Tài Vanh sẽ sử dụng năng lực gì, cứ trực tiếp hô: “Phản đòn, phản đòn, phản đòn, phản đòn, phản đòn...”
Tưởng Tài Vanh mắng một tràng, mắng xong mới phát hiện...
Phụt!!! Tất cả debuff đều bị phản đòn vào đầu anh ta, trí lực -100, tốc độ di chuyển -100, tầm nhìn -100.
Tưởng Tài Vanh: “...”
Cảm giác cận thị cực nặng khiến anh ta nhìn thấy một bóng đen trừu tượng ở đằng xa có vẻ đang vặn vẹo một cách rất phấn khích.
Phương Diểu thật sự rất phấn khích, năng lực của Tưởng Tài Vanh gặp phải anh đúng là tuyệt phối.
Anh chạy tới gần, vòng quanh Tưởng Tài Vanh chậm rì rì như ốc sên, cảm thán: “Hồi nhỏ cãi nhau mà phản đòn cũng hữu dụng như vậy thì tốt rồi.”
Lúc này, Tưởng Tài Vanh cũng hiểu được siêu năng lực gốc của Phương Diểu là gì, anh ta hận chết được, đây không phải là khắc chế bẩm sinh sao, ông trời phái Phương Diểu đến để hành hạ anh ta đấy à!
“Ôi chao, ôi chao.” Phương Diểu đi vòng quanh Tưởng Tài Vanh: “Anh nói xem, anh nói thử xem, anh tưởng không trả lời tin nhắn của tôi là có thể thoát khỏi tôi sao? Ông trời đã định sẵn anh sẽ phải đến trước mặt tôi rồi nhé.”
Tưởng Tài Vanh vẫn có thể nói nhưng trí tuệ -100 khiến anh ta rơi vào trạng thái hỗn loạn, anh ta muốn sử dụng năng lực ngôn linh nhưng khi nói ra lời nói sẽ tự động biến thành tiếng ư ử không rõ ràng như người thiểu năng.
Phương Diểu thấy vậy lại đổ thêm dầu vào lửa: “Anh muốn nói gì cơ, tôi nghe không rõ, anh nói to lên chút!”
Tưởng Tài Vanh tức đến nghẹn họng nhưng không có cách nào lật ngược tình thế, anh ta rất hối hận lúc tấn công vừa nãy sao không thêm một câu “Điếc” nữa, như vậy dù có bị phản đòn trở lại anh ta cũng không phải nghe Phương Diểu nói nhảm.
Rút lui, rút lui, rút lui!
Thấy Phương Diểu vẫn chưa ra tay, Tưởng Tài Vanh vội vàng thoát khỏi trò chơi, không cho tên này cơ hội hưởng thụ tinh thần.
Phương Diểu vẫn đang lải nhải thì đột nhiên thấy Tưởng Tài Vanh biến mất, anh giật mình, suýt nữa tưởng rằng phản diện sắp chết vì nói nhiều, kết quả hệ thống nhắc nhở, Tưởng Tài Vanh đã đăng xuất, anh được tính là đã ra “Đòn kết liễu”, hoàn thành việc đánh bại đối phương nên nhận được năng lực mới [Ngôn linh].
“Thì ra là chạy mất rồi.” Trái tim nhỏ bé căng thẳng của Phương Diểu lập tức bình tĩnh lại: “Quả nhiên mình không phải là phản diện!”
Tưởng Tài Vanh sau khi thoát khỏi trò chơi tuy rất muốn lật bàn nhưng vẫn kìm chế được, anh ta mở phát trực tiếp, phát hiện Phương Diểu không phát sóng vì vậy lại đăng nhập vào trò chơi, thông qua chức năng bạn bè để xin xem.
Yêu cầu được chấp nhận rất nhanh, Tưởng Tài Vanh vừa vào xem đã thấy Phương Diểu đang thử nghiệm hiệu quả của [Ngôn linh].
“Để [Phản đòn] trở thành bị động, không hồi chiêu!”
“Để tôi bất khả chiến bại.”
“Để tôi siêu tốc độ ánh sáng.”
“Để những người chơi khác đều mất đi năng lực.”
“Chết tiệt, sao cái gì cũng không được.” Phương Diểu lẩm bẩm một hồi phát hiện tất cả đều vô hiệu thì quay sang phàn nàn với Tưởng Tài Vanh.
Tưởng Tài Vanh rất muốn chửi người, tên này rõ ràng là cố tình mà, năng lực ngôn linh ảnh hưởng đến tính giải trí như vậy sao có thể có hiệu lực được chứ.
Thấy anh ta không nói gì, Phương Diểu đe dọa: “Không nói là không cho xem nữa đấy.”
Tưởng Tài Vanh: “Hừ, tôi chỉ muốn xem một lát nữa anh sẽ bị xử lý thế nào thôi.”
Phương Diểu ngẩng đầu: “Đùa gì thế, có hai năng lực [Ngôn linh] + [Phản đòn] này trong tay, lát kiếm thêm một cái nữa, tôi thua được chắc?”
Tưởng Tài Vanh: “Anh thắng rồi hãy nói.”
“Chờ đấy.” Giống như Tưởng Tài Vanh đã nghĩ trước đó, Phương Diểu cảm thấy có hai năng lực này trong tay, chắc chắn anh có cơ hội thắng Khương Thu Tự.
Nhưng nghĩ đến việc đánh bại vợ trong trò chơi không phải do mình làm mà là trò chơi của người khác là Phương Diểu lại rất không vui, muốn từ bỏ cơ hội này.
Thấy Phương Diểu mặt mày đăm chiêu, Tưởng Tài Vanh thắc mắc: “Anh đang nghĩ gì đấy?”
“Lão Tưởng à...” Phương Diểu nói như vậy.
Tưởng Tài Vanh chỉ thấy ê cả răng: “Có phải anh nghĩ nhiều quá rồi không.”
“Không thể nào.” Phương Diểu kêu lên, vừa lúc có người chơi xông vào, toàn thân lấp lánh ánh kim loại, trông có vẻ giống năng lực cường hóa cơ thể.
Đối phương nhìn thấy anh, lập tức lao tới như một chiếc xe tăng, vì ngôn linh không thể tước đoạt siêu năng lực của đối phương, Phương Diểu chỉ có thể thử từ cường độ thấp trước: “Phản đòn gấp đôi!”
Chương 666 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]