Một tiếng động trầm đục vang lên, người tấn công anh lập tức ngất xỉu.
Phương Diểu rất đắc ý lắc đầu, anh nói với Tưởng Tài Vanh: “Thấy chưa, thấy năng lực của tôi mạnh đến mức nào chưa.”
Tưởng Tài Vanh: “...”
Sao năng lực gì đến tay anh ta cũng đều vô dụng thế.
“Phản đòn gấp đôi.”
“Phản đòn gấp ba.”
“Phản đòn phản đòn phản đòn...”
Phương Diểu dễ dàng ra khỏi cửa, hạ gục tất cả những người chơi anh gặp, chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn [Hóa linh thể] làm siêu năng lực cuối cùng.
[Hóa linh thể] có thể cho phép người chơi chuyển đổi giữa thực thể và linh thể, linh thể có thể né tránh mọi đòn tấn công vật lý.
Như vậy, dù không phản đòn thành công cũng có thể dựa vào trạng thái linh thể để né tránh đòn tấn công chí mạng, kéo dài thời gian cho đến khi năng lực phản đòn hồi chiêu.
“Các anh thiết kế tổng cộng bao nhiêu loại siêu năng lực vậy, có [May mắn] với [Bất tử] không?” Phương Diểu tùy tiện trò chuyện với Tưởng Tài Vanh.
Tưởng Tài Vanh: “Hơn một nghìn loại, hầu hết những gì có thể nghĩ đến đều có nhưng những loại quá mạnh sẽ có rất nhiều hạn chế.”
Phương Diểu suy nghĩ một lát: “Phiền thật, loại siêu năng lực chiến đấu này nếu không thêm hạn chế thì hoàn toàn không có tính cân bằng nhưng nếu thêm quá nhiều hạn chế lại ảnh hưởng đến cảm giác lúc chơi.”
Tưởng Tài Vanh gật đầu: “Cứ coi như luyện tay vậy, tôi mới mua lại xưởng làm việc này, những trò chơi trước đó đều có ý tưởng không tệ, là một nhóm có ý tưởng và khá năng động.”
Phương Diểu: “Chậc chậc, khu công nghiệp vừa mới xây xong đã vội vàng mở rộng rồi, cũng không mời tôi đến ngồi chơi một chút.”
Tưởng Tài Vanh kiên quyết từ chối: “Anh đừng đến.”
Phương Diểu: “Sao thế, coi tôi là quái vật sao.”
Tưởng Tài Vanh: “Tôi thà mời quái vật còn hơn, với lại trước đó anh không xem bản vẽ à, trong《Thành Phố Tội Ác》đấy, cũng coi như anh đã đến rồi.”
“Hừ hừ, không được, tôi chắc chắn phải đến.” Phương Diểu nói xong mới phát hiện số lượng người chơi chỉ còn 2 người.
“Nói chuyện với ai thế.” Giọng nói của Khương Thu Tự vang lên từ phía sau anh.
Phương Diểu quay đầu lại: “Với lão Tưởng, đến nào, quyết chiến thôi, hôm nay chắc chắn anh phải thắng.”
Khương Thu Tự: “Được thôi.”
Thấy cô định cử động, Phương Diểu vội nói: “Chờ đã.”
Trên thực tế, lúc này anh đã kích hoạt hiệu ứng ngôn linh nhưng Khương Thu Tự cũng không mắc lừa, đột nhiên biến mất tại chỗ, vừa nãy còn cách anh mười mấy mét nhưng giây tiếp theo đã đến sau lưng Phương Diểu.
“Dịch chuyển tức thời?” Phương Diểu không sợ, trong lòng thầm cười “Hì hì”, bất kể Khương Thu Tự có tung ra đòn tấn công gì thì anh chỉ cần một chiêu: “Phản đòn, phản đòn, phản đòn” là đủ.
Anh đang lẩm bẩm thì đã thấy Khương Thu Tự tặng cho mình một cú bạt tai, trực tiếp khiến anh nổi một cục u, mất gần một nửa thanh máu, người cũng sắp ngất xỉu tới nơi.
Phương Diểu ngơ ngác: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Tưởng Tài Vanh: “Anh đang hỏi tôi à?”
“Bug à?” Phương Diểu đang nghi ngờ thì đã thấy Khương Thu Tự ra tay tiếp, anh vội vàng hóa linh thể đồng thời hét lên: “Phản đòn phản đòn, gấp đôi, gấp ba, gấp ban phản đòn.”
Kết quả vẫn vô dụng, Khương Thu Tự lại tặng cho anh một cú bạt tai, trực tiếp khiến anh từ trạng thái linh thể trở về, cú đấm này cô đã nương tay, vẫn để lại cho anh một chút máu.
“Hừ hừ.” Khương Thu Tự khẽ hừ một tiếng.
Phương Diểu kêu lên: “Sao lại thế này? Em có năng lực gì?”
Khương Thu Tự lắc lắc nắm đấm, giải thích: “Em có một siêu năng lực, hình như gọi là [Vô hiệu hóa], có thể phù phép lên bất kỳ vật thể nào, khiến vật thể đó vô hiệu hóa mọi siêu năng lực, em trực tiếp phù phép lên nắm đấm rồi.”
“...” Phương Diểu im lặng một lúc rồi quay sang mắng Tưởng Tài Vanh: “Anh là heo à, có biết thiết kế không hả, không biết thì để tôi chỉ cho.”
Tưởng Tài Vanh rất vui vẻ, vừa nãy anh ta cứ tưởng Phương Diểu sắp thắng thật rồi nhưng giờ anh ta tin rằng, trên thế giới này, giữa người với người chắc chắn có sự khắc chế lẫn nhau.
Nhìn Phương Diểu ăn quả đắng, Tưởng Tài Vanh còn sướng hơn được ăn một bát bún to: “Ôi chao, tôi đi đây, tôi đi phát tiền thưởng cho người lập kế hoạch đây.”
Phương Diểu: “Hả? Anh có ý gì, anh quay lại đây xem tôi có xử lý anh không.”
Khương Thu Tự thấy anh lải nhải không ngừng nên đấm một phát tiễn anh đi luôn, thế giới trong nháy mắt trở nên thanh tịnh.
Trận đấu kết thúc, Khương Thu Tự hỏi Phương Diểu: “Vừa nãy Tưởng Tài Vanh có xem không?”
“Ừ, anh đã...” Phương Diểu mô tả lại quá trình anh chế ngự Tưởng Tài Vanh một cách đầy màu sắc, sau đó lại buồn bã nói: “Sao vẫn không thắng được em chứ?”
“Em làm anh mất mặt à?” Khương Thu Tự cười hỏi.
Phương Diểu: “Không đâu, anh có cần mặt mũi bao giờ đâu.”
Khương Thu Tự suy nghĩ một lúc: “Anh cũng không phải chưa từng thắng em mà.”
Phương Diểu nghe vậy nhanh chóng nhớ lại: “Lúc nào?”
Chương 667 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]