Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 669: CHƯƠNG 669: TÔI CHỈ MUỐN CHƠI MỘT VÁN GAME THÔI MÀ, TÔI SỐNG CÓ DỄ DÀNG KHÔNG HẢ? (2)

“Thật phấn khích.” Nhìn sân bóng rộng lớn, Phương Diểu vừa vui mừng vừa không khỏi lè lưỡi, phải dùng lực lớn đến mức nào mới có thể đánh bóng ra khỏi sân đây.

Cầu thủ ném bóng AI thông minh đứng trên gò ném bóng, chờ tín hiệu của người bắt bóng, sau khi hai người giao tiếp một lát, cầu thủ ném bóng gật đầu, chuẩn bị ném bóng.

Cách đó 18,44 mét, nhìn thấy một quả bóng với tốc độ 130 km/h bay về phía mình, Phương Diểu không thấy nhanh chút nào, vung gậy bóng chày: “Bap” một tiếng, bóng bị đánh bay đi, cảm giác từ cán gậy bóng chày truyền đến ngón tay, lòng bàn tay, cánh tay khiến người ta cực kỳ phấn khích.

Quả bóng bay vút lên trời, Phương Diểu ngẩng đầu nhìn: “Chẳng lẽ mình là một vận động viên thiên tài đấy nhỉ?”

Nhưng rất nhanh anh phát hiện ra rằng quả bóng này có vẻ như bay thẳng lên rồi lại dội xuống, anh vội né tránh, người bắt bóng lúc này cũng đã đứng dậy, chạy đến bắt bóng, khiến anh bị loại.

Dù vậy, Phương Diểu vẫn rất vui, lần đầu tiên có thể nhìn rõ một đường bóng thẳng với tốc độ trên 130 km/h và đánh trúng, anh cảm thấy mình như vậy đã rất lợi hại rồi.

“Mình bị Khương Khương rèn luyện ra tài năng à?” Phương Diểu đang suy nghĩ thì Khương Thu Tự nhắn tin cho anh: “Đang làm gì thế?”

Phương Diểu: “Đang nhớ em.”

Khương Thu Tự: “Xì.”

Phương Diểu: “Thật mà, không lừa em đâu, anh cảm thấy phản xạ của mình được em rèn luyện rồi, tốc độ phản ứng nhanh hơn.”

Khương Thu Tự buồn cười: “Vậy sao, anh bị em rèn luyện thế nào, anh nhận ra cái gì nào?”

Phương Diểu: “Anh đang ở máy chủ thử nghiệm của ‘Liên Minh Thể Thao Lớn’, em vào đi.”

Một lát sau Khương Thu Tự vào game, cô phàn nàn: “Đây là môn thể thao gì thế, sao anh không gọi em cùng chơi?”

Phương Diểu liếc cô một cái, sau chuyện lần trước, anh có điên mới tìm cô cùng chơi bóng chày, như thế chẳng khác nào tìm chết.

“Em cứ xem đi.” Phương Diểu một lần nữa đứng vào khu vực đánh bóng.

Lần này anh vẫn phải đối mặt với một đường bóng thẳng, Phương Diểu nhìn rõ, vung gậy thật mạnh làm bóng bay cao lên.

Phương Diểu ném gậy bóng chày, chạy về phía gôn một, đáng tiếc bóng bị cầu thủ ngoài sân bắt được, khiến anh bị loại một lần nữa.

“Thế nào?” Bị loại hay không cũng không sao, Phương Diểu vẫn đắm chìm trong niềm vui đánh bóng.

Khương Thu Tự không thể nhịn được: “Luật chơi thế nào, em cũng muốn chơi!”

Phương Diểu suy nghĩ một chút, đúng là không thể để cô cứ đứng nhìn mãi được, nhưng cũng không thể để cô cầm gậy bóng chày, anh cảm thấy gậy bóng chày rơi trong tay cô sẽ trở thành hung khí.

“Hay là em ném bóng?” Phương Diểu hỏi.

Khương Thu Tự: “Được, để em thử xem.”

“Không được ném bóng thẳng vào người!” Phương Diểu nhấn mạnh, chỉ cần không ném bóng thẳng vào người, với năng lực của Khương Thu Tự, cùng lắm là anh không đánh được bóng chứ không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng.

Nghĩ đến đây Phương Diểu cũng muốn xem Khương Thu Tự có thể ném một đường bóng thẳng với tốc độ bao nhiêu: “Bắt đầu đi.”

Khương Thu Tự vừa xem trận đấu vừa xem hướng dẫn luật chơi, gật đầu: “Ừm, vậy em ném đây.”

Chỉ thấy cô nhấc chân vung tay, tư thế tao nhã, vừa phóng khoáng vừa gợi cảm, ngắm nhìn mỹ nữ vận động khiến người ta sảng khoái nhất, tuy trong lòng Phương Diểu nghĩ vậy nhưng anh thề, anh không hề lơ là, vậy mà anh vẫn không nhìn thấy bóng, cầm gậy bóng chày mà cảm thấy một cơn gió suýt nữa thổi bay anh, sau đó anh chậm rãi quay đầu nhìn người bắt bóng phía sau.

Ơ... sao màn hình lại bị làm mờ?

Hệ thống nhắc nhở: Người bắt bóng tử vong, trận đấu kết thúc.

Phương Diểu ngây người, sau đó hét lên với Khương Thu Tự: “Anh chỉ muốn chơi một ván bóng chày thôi mà, anh cầu xin em làm người đi!”

Phương Diểu không chơi game nữa mà chạy đến văn phòng của Khương Thu Tự để hỏi tội.

“Em làm sao thế!” Phương Diểu rất tức giận, anh cảm thấy Khương Thu Tự sắp đến mức không cần chẻ củi mà có thể xé bằng tay không rồi.

Nghĩ đến đây, anh liếc nhìn quả đào tiên sau lưng vợ mình, chắc chắn là căng hơn rồi!

“Anh nhìn gì đấy.” Nhận ra ánh mắt của đối phương, Khương Thu Tự đưa tay véo mũi anh: “Em không cố ý mà.”

“Bình thường lực của em không phải vừa vặn lắm à.” Phương Diểu nói.

Khương Thu Tự đáp lại hùng hồn: “Nhưng thi đấu thể thao chẳng phải là phát huy hết sức, theo đuổi giới hạn sao, ‘cao hơn, nhanh hơn, mạnh hơn’, theo đuổi giới hạn như anh viết trong game đấy.”

Phương Diểu: “...”

Sao anh cảm thấy ngay cả cãi nhau cũng không cãi thắng cô được thế này.

Anh nghiêm mặt, quở trách: “Em muốn sau khi phát hành sẽ vào game làm sát thủ, đi khắp nơi giết người chơi à?”

Khương Thu Tự quay đầu đi, hiếm khi mới thấy cô chột dạ: “Thế anh chơi với em trong máy chủ thử nghiệm nhiều hơn đi, để em luyện tập.”

Phương Diểu: “Em tự tạo trận đấu rồi chơi với AI thông minh đi.”

Khương Thu Tự không hài lòng: “Anh chê em à?”

Phương Diểu: “Không, anh chỉ không muốn chết!”

Khương Thu Tự kéo tay anh: “Thôi nào, chơi với em đi, em sẽ chú ý mà.”

Chương 669 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!