Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 670: CHƯƠNG 670: ANH CÓ LIÊM SỈ KHÔNG?!

“Vậy em...” Phương Diểu còn chưa nói xong Khương Thu Tự đã hôn anh một cái: “Được rồi.”

Bạn gái đáng yêu như vậy, sao anh có thể từ chối được.

Phương Diểu lập tức đồng ý: “Được rồi, chơi thôi.”

Năm phút sau, Phương Diểu mèo mù vớ cá chết, vung gậy đánh trúng bóng, anh còn chưa kịp vui mừng thì hệ thống đã nhắc nhở: [Gãy cổ tay].

Phương Diểu: “...”

Khương Thu Tự: “Lần này em kiểm soát lực khá tốt đấy chứ.”

Phương Diểu thầm nghĩ: “Á á á!!!”

Khương Thu Tự rất đam mê thể thao, trò chơi kết hợp với thể thao, hơn nữa lại là rất nhiều môn thể thao mà cô chưa từng tiếp xúc đã khiến cô vô cùng thích thú.

Nhưng Phương Diểu kiên quyết không chơi cùng cô nữa, giai đoạn thử nghiệm kết thúc, bắt đầu chuẩn bị cho việc phát hành.

Hai ngày trước khi phát hành, Phương Diểu nhắc nhở cô: “Đến lúc đó em phải cẩn thận, đừng vào game làm sát thủ đấy.”

Khương Thu Tự: “Biết rồi, em đã có chừng mực.”

“Đúng rồi, em thích môn thể thao nào nhất?” Phương Diểu tò mò hỏi.

“Em à.” Khương Thu Tự suy nghĩ một lát: “Quần vợt, trượt băng, đấu kiếm các kiểu, anh thích môn thể thao nào nhất?”

“Bóng đá, bóng rổ.” Phương Diểu nói xong, không đợi Khương Thu Tự nói gì đã vội bổ sung: “Anh nói thích ở đây là thích xem!”

Khương Thu Tự dùng vẻ mặt “Em biết ngay mà” liếc xéo anh một cái.

Phương Diểu cảm thán: “Đi bộ và ngủ thích hợp với anh hơn, nếu nhất định phải vận động thì anh thích đạp xe, vừa đạp xe vừa rèn luyện cơ thể, vừa có thể ngắm cảnh ven đường.”

Nhưng nói đến đây anh lại tự phủ định: “Nhưng vận động cần phải kiên trì, bảo anh đạp xe mỗi ngày anh cũng chịu không nổi.”

Nói đến đây anh giơ tay nhìn thời gian: “Chỉ có một môn thể thao có thể khiến anh kiên trì lâu dài thôi.”

Khương Thu Tự: “Gì thế?”

Phương Diểu đột nhiên giật chăn, đè cô xuống đồng thời trùm chăn lên cả hai người, trong chăn cười hì hì: “Em nói xem.”

...

...

...

Vận động khiến người ta sảng khoái, sau khi tắm xong rõ ràng đã rất muộn nhưng Phương Diểu lại không ngủ được, anh dựa vào đầu giường ngẩn người.

Khương Thu Tự tò mò hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”

“Anh đang nghĩ về chế độ thu phí của ‘Liên Minh Thể Thao Lớn’.” Phương Diểu giải thích: “Hiện giờ anh có hai phương án, một là mua đứt, trả phí một lần để mở khóa tất cả các môn thể thao cho chế độ chơi đơn và online.

Một cách khác là chơi đơn miễn phí, tương đương với việc cho phép người chơi dùng thử miễn phí tất cả các môn thể thao, nếu có môn nào hứng thú, muốn tham gia chế độ online và cạnh tranh với những người chơi khác thì có thể mua riêng để mở khóa.

Ví dụ như có hơn một trăm môn thể thao nhưng em chỉ muốn chơi trượt băng vậy thì có thể dùng một mức giá thấp hơn để mở khóa riêng chế độ online của môn trượt băng chẳng hạn.

Nhưng với chế độ này, để đảm bảo lợi nhuận thì chế độ trực tuyến vẫn sẽ thêm một số nội dung trả phí khác.”

Nói xong, Phương Diểu hỏi: “Em thấy sao?”

Khương Thu Tự: “Theo em thì chế độ chơi đơn + online đều để miễn phí đi, tùy tiện thêm một số nội dung trả phí để những người chơi có tiền nuôi server là được, như vậy mới có thể thu hút được nhiều người chơi nhất đến trải nghiệm sức hấp dẫn của trò chơi thể thao, tạo sức ảnh hưởng đến nhiều người chơi hơn để họ yêu thích thể thao trong thực tế.”

Phương Diểu: “Cũng được, dù sao thì kiểu gì cũng kiếm được thôi, không lỗ.”

Khương Thu Tự: “Đúng vậy, kiếm được chút ít là được rồi, dạo này tiền để trong tài khoản nhiều quá, ngày nào cũng nghĩ xem nên đầu tư vào đâu mới không lãng phí, phiền lắm.”

Phương Diểu: “Cô nói chuyện kiểu gì vậy?!”

Khương Thu Tự liếc anh một cái: “Tích trữ một lượng lớn tiền mặt không phải là chuyện tốt, xét về mặt vĩ mô, tiền chỉ lưu thông mới có thể thúc đẩy tiêu dùng, thúc đẩy nâng cấp phát triển ngành công nghiệp, hiện tại tiền mặt của chúng ta...”

Cô đang nói thì cảm thấy hơi thở đều đều của Phương Diểu, có tiếng ngáy nhẹ, ngẩng đầu lên đã thấy tên này đã ngủ mất tiêu rồi.

Ngồi mà cũng ngủ được à?!

Khương Thu Tự giơ tay lên, búng vào cằm anh.

Phương Diểu ngẩng đầu, mở mắt: “Á, sao thế, em nói đến đâu rồi? Vừa nãy anh nghe em nói về vĩ mô, tiêu dùng gì đó nên buồn ngủ quá.”

Phương Diểu nói xong thì tắt đèn nằm xuống: “Em nói thêm vài câu nữa đi, anh đang buồn ngủ đây.”

“Buồn ngủ đúng không, vậy thì đừng ngủ nữa.” Khương Thu Tự tức giận chui vào chăn cho anh một trận.

Nhưng ầm ĩ một lúc hai người lại ôm nhau ngủ thiếp đi.

...

Hôm sau Phương Diểu đến công ty, đã xác định chế độ thu phí của ‘Liên Minh Thể Thao Lớn’ là miễn phí, chế độ chơi đơn và nhiều người đều miễn phí, chế độ nhiều người sẽ thêm một số dịch vụ mua trong ứng dụng.

Giờ anh cũng không thèm dùng đủ mọi cách để moi tiền người chơi trong một trò chơi nữa, nếu kế hoạch của anh có thể thực hiện được thì trong tương lai, thế giới ảo rộng lớn có lẽ sẽ phải dùng các chỉ số như GDP để tính toán.

Chương 670 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!