Đáng tiếc là người chơi không biết suy nghĩ của anh, một nhóm người chơi đã sớm bị Phương Diểu tạo ra bóng ma tâm lý, khi nghe đến hai từ miễn phí họ đều run rẩy.
“Lại miễn phí nữa, không thể nào, anh tha cho tôi đi Phương Diểu.”
“Nào nào nào, mọi người đoán xem sẽ có những nội dung trả phí nào.”
“Trang phục thể thao chắc chắn phải tốn tiền rồi, kiểu như vợt bóng, giày bóng phiên bản giới hạn.”
“Biết đâu còn có cả đồ uống tăng lực, ba tệ một chai, năm tệ hai chai, uống vào thì tốc độ hồi phục thể lực trong trận đấu tăng 50%.”
“Còn nữa còn nữa, kiểu tóc quyến rũ, tiếng hò reo tăng 50%, như thế sẽ có không khí sân nhà hơn.”
“Nếu các ông nói vậy thì liệu hội viên Tinh Duyệt cấp cao có ảnh hưởng đến xu hướng phán quyết của trọng tài không.”
“Xem nhiều bình luận như vậy, bình luận của ông là vô lý nhất đấy.”
Phương Diểu vốn chỉ lướt mạng xem một chút nhưng thấy thế không nhịn được phải lên tiếng: “Đậu má, các người đang nghi ngờ liêm sỉ của tôi đấy à!”
Đã lâu anh không lên tiếng, mọi người thấy vậy nhanh chóng kéo đến tụ tập, câu trả lời đều như nhau.
“Anh còn có liêm sỉ à?!”
Chưa đầy nửa tiếng, câu nói này đã được đăng lại hơn 1000 lần.
Phương Diểu: “...”
Phương Diểu rất tức giận, rất muốn đáp lại một câu “Không thèm tranh cãi với kẻ ngu” nhưng nghĩ rồi lại thôi, dạo này anh hơi bận, đợi khi rảnh rỗi sẽ tranh luận với cư dân mạng sau!
Bên này đã xác định giá cả, trò chơi cũng đã hoàn thành nhưng Phương Diểu không lập tức phát hành luôn.
“Chiến Trường Tuyệt Vọng” và “Liên Minh Thể Thao Lớn” đều được sản xuất rất thuận lợi, mới nửa năm đầu năm mà đã hoàn thành hai dự án liên tiếp nhưng “Mô Virtual Life” vẫn còn xa vời lắm.
Hiện tại “Chiến Trường Tuyệt Vọng” vẫn rất hot, là trò chơi hot nhất nửa đầu năm nay, xét đến nhịp độ phát hành trò chơi mới, anh thấy “Liên Minh Thể Thao Lớn” nên tuyên truyền thêm một thời gian nữa, ngày phát hành chính thức nên kéo dài đến nửa cuối năm thì tốt hơn.
“Em thấy sao?” Phương Diểu đi tìm Khương Thu Tự, hỏi ý kiến của cô.
Khương Thu Tự suy nghĩ một lát rồi nói: “Không kéo dài nữa, phát hành luôn đi.”
Phương Diểu tò mò: “Lý do?”
Khương Thu Tự đáp rất hùng hồn: “Em muốn chơi!”
Phương Diểu hết nói nổi, đưa tay cầm lấy con búp bê bình thường Khương Thu Tự hay dùng để ném anh trên bàn, ném về phía cô.
Khương Thu Tự kinh ngạc, nhanh tay bắt lấy con búp bê, cô nhảy dựng lên khỏi ghế: “Anh phản hả?”
Phương Diểu vừa chạy quanh bàn vừa kêu: “Giờ em chẳng có chút tinh thần chuyên nghiệp nào, hoàn toàn không cân nhắc đến việc tối đa hóa lợi nhuận, công ty không thiếu tiền rồi thì lười biếng, anh nói cho em biết, thương trường như chiến trường, em chính là võ thánh, mất cảnh giác sẽ mất Kinh Châu... á!!!”
Khương Thu Tự thấy anh nói vòng quanh thì trực tiếp nhào qua bàn ấn anh xuống ghế, không cho anh tiếp tục lải nhải, cô cưỡi lên người anh, hừ một tiếng: “Giờ anh dám ném đồ vào em rồi hả!”
Phương Diểu chớp chớp mắt: “Trước đây anh cũng dám mà!”
Khương Thu Tự đưa tay véo mặt anh: “Em không quan tâm, dạo này em bận việc đầu tư sắp chết rồi, em muốn chơi game mới.”
Những trò chơi mua đứt trước đây thì không nói, Khương Thu Tự đều phá đảo lúc phát hành.
Những trò chơi trực tuyến nhiều người chơi đó, giờ cô hoặc là hoàn thành hoặc là đánh đến level cao nhất, đối với cô mà nói, ít nhất phải có một trong hai thứ sự mới mẻ hoặc tính thử thách, nếu không lúc chơi sẽ mất đi sự thú vị, cô không phải là kiểu người chơi chỉ chơi một trò chơi mười năm như một.
Mặt Phương Diểu bị véo đến biến dạng nhưng anh vẫn không chịu khuất phục: “Không được, anh là người ăn mềm không ăn cứng, không thể bị đe dọa bằng bạo lực, em cầu xin anh thì anh sẽ đồng ý.”
Khương Thu Tự buồn cười: “Bây giờ anh cứng rắn lắm à.”
“Đương nhiên rồi.” Phương Diểu ngẩng đầu lên, anh đã đúc kết được kinh nghiệm, trước đây tại anh thỏa hiệp quá sớm, dù sao Khương Thu Tự đánh anh cũng chỉ là tượng trưng, đánh là thương mắng là yêu, cô sẽ không thật sự làm gì anh, thế nên chỉ cần kiên trì một chút là có thể hưởng được phúc lợi rồi.
Nhưng tâm tư của anh quá dễ đoán, Khương Thu Tự khẽ hừ một tiếng: “Anh chắc chắn không đồng ý sao?”
Phương Diểu: “Đúng!”
Khương Thu Tự: “Vậy tối nay anh không được lên...”
Thậm chí còn chưa kịp nói hết chữ “giường” thì Phương Diểu đã vội hô lên: “Em mau xuống khỏi người anh đi, anh đi sắp xếp công việc phát hành ngay đây.”
Khương Thu Tự không khỏi buồn cười: “Sao anh lắm chuyện thế nhỉ.”
...
Nhịp độ phát hành trò chơi như vậy rõ ràng không thể tối đa hóa lợi nhuận nhưng thật ra mục đích ban đầu của Khương Thu Tự khi thành lập công ty giải trí Tinh Không không phải là để kiếm tiền, bản chất cô không phải là một thương nhân.
Vợ không quan tâm, Phương Diểu càng không để ý, ở văn phòng với Khương Thu Tự một lúc anh mới xuống lầu sắp xếp việc tuyên truyền.
Chương 671 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]