Phương Diểu bận rộn, một ngày nọ về nhà, đột nhiên phát hiện hai đứa bé chập chững chạy về phía anh.
"Ba ơi!"
Hai đứa vừa gọi vừa chạy đua, xem ai có thể giành được vòng tay của ba trước.
Phương Diểu vô thức ngồi xổm xuống dang rộng vòng tay, nhưng tinh thần lại hoảng hốt, các con đã biết chạy rồi sao, nhanh quá.
Tính thời gian mới phát hiện, các con sắp tròn một tuổi rồi.
Chạy được nửa đường, chị gái thấy em trai không tụt lại phía sau, hơi ngạc nhiên, thế là giơ chân nhỏ ra.
Bẹp...
Em trai ngã xuống đất, may là gần đây trong nhà đã trải thảm dày để hai bé tập đi, ngã một cái cũng không sao.
Phương Diểu tưởng em trai sẽ khóc, kết quả em trai nhăn mặt bò dậy, xông tới định đánh nhau với chị gái.
"Không được đánh nhau!" Phương Diểu giơ tay cản hai đứa lại, quay qua dạy dỗ chị gái: "Là chị thì không được bắt nạt em!"
Chị gái không biết có hiểu không, đại khái là không hiểu, giơ hai tay lên, vung vẩy như chú mèo con với em trai, rất náo nhiệt.
Buổi tối, Phương Diểu và Khương Thu Tự chuẩn bị tổ chức tiệc sinh nhật tròn một tuổi cho các con, nhưng lần này không định làm phiền bạn bè, chỉ tổ chức người nhà với nhau là được.
Hai người đang bàn bạc thì đột nhiên Khương Thu Tự nhận được tin nhắn của Khương Đông Chính.
"Chị ơi, em muốn bàn với chị một chuyện, liên quan đến Kỳ Duyệt." Giọng điệu của Khương Đông Chính rất yếu ớt.
Khương Thu Tự nghe xong: "Em phạm lỗi gì rồi? Chưa kết hôn đã có bầu?"
"Phụt..." Khương Đông Chính suýt chút nữa thì hộc máu, rất cạn lời: "Chị nghĩ gì vậy, em chỉ muốn dẫn Kỳ Duyệt về nhà ra mắt ba mẹ nhân lúc Mặc Ngư và Nghiên Vân tròn một tuổi, bọn em cũng coi như chính thức xác định quan hệ rồi."
Khương Thu Tự: "Được đấy, cuối cùng cũng xác định quan hệ rồi, còn tưởng em định lừa con gái nhà lành... Không đúng, với cái vẻ ngu ngốc của em thì cũng chỉ có thể bị người ta lừa."
Khương Đông Chính tức giận: "Em đang bàn chuyện nghiêm túc với chị đấy."
Khương Thu Tự: "Không sao, đến lúc đó đưa về nhà, em muốn chị báo trước với ba mẹ không, hay là em tự nói?"
Khương Đông Chính suy nghĩ một lát: "Để em tự nói đi."
Khương Thu Tự: "Được, vậy chị không quản em nữa."
Sau khi kết thúc liên lạc, Phương Diểu nói: "Chuyện tốt, chắc ba mẹ sẽ rất vui."
Khương Thu Tự gật đầu: "Cuối cùng cũng lớn rồi, không cần chị chăm sóc nữa."
Phương Diểu chế giễu: "Đó gọi là chăm sóc sao?"
Khương Thu Tự: "Sao lại không phải chứ!"
...
Tiệc sinh nhật sắp đến, hai đứa bé rõ ràng khác hẳn những đứa trẻ bình thường, mới một tuổi mà đã đi rất vững, mặc dù chạy nhảy hơi loạng choạng nhưng không thành vấn đề.
Khương Thu Tự rất hài lòng: "Mặc dù kém hơn em lúc nhỏ chút xíu, nhưng cũng được rồi."
Phương Diểu liếc cô. Em lấy bản thân làm chuẩn mực có phải hơi quá không.
Hai người đang chơi đùa với các con thì Khương Đông Chính dẫn Kỳ Duyệt về, không giống với lúc gặp Khương Thu Tự và Phương Diểu, lúc gặp phụ huynh, Kỳ Duyệt vẫn hơi căng thẳng, tay xách quà, còn chưa kịp mở lời thì Tô Vân Hoàn đã lao đến trước mặt như một cơn gió, nắm lấy tay của cô, vô cùng nhiệt tình: "Mau vào đi, mau vào đi."
Phương Diểu ghé tai nói với Khương Thu Tự: "Hồi anh đến nhà, hình như không nhiệt tình như vậy."
Khương Thu Tự nhìn anh: "Anh có thể giống sao, cô ấy là con gái, hơn nữa em trai em không có bản lĩnh, bà ấy sợ con gái nhà người ta chạy mất. Nhưng anh thì khác, mẹ em biết em sẽ không để anh thoát khỏi lòng bàn tay của em."
Phương Diểu ôm cô, gật đầu: "Ừ, cũng đúng."
Chỉ có người nhà, thêm cả Kỳ Duyệt và Trì Mạn, bầu không khí rất thoải mái.
Sinh nhật, hai đứa bé lại nhận được một đống quà nhưng chúng có vẻ không hứng thú mấy.
Thấy Kỳ Duyệt và Trì Mạn, em trai lập tức chạy quanh hai chị gái xinh đẹp, chị gái có vẻ không chịu được nữa, tiến tới túm cổ áo em trai định lôi đi.
Thấy cảnh này, mọi người không khỏi bàn tán về vấn đề hai chị em giống ai.
Trì Mạn nhìn Phương Diểu: "Từ nhỏ đã thích chị gái xinh đẹp, giống ai nhỉ?"
Phương Diểu kêu lên: "Cô nói thế là sao, ai mà chẳng thích gái xinh, đây là bản tính của con người, liên quan gì đến giống ai? Nếu nhất định phải nói thì chắc chắn không giống tôi, tôi có mục tiêu rõ ràng, tình cảm chung thủy."
Khương Thu Tự hừ lạnh: "Đây là lần đầu tiên em nghe thấy người làm ba vội vàng tuyên bố con cái không giống bản thân đấy."
Phương Diểu: "À cái này..."
Đúng là hơi thiếu suy nghĩ.
Hai đứa bé còn quá nhỏ, không biết phân bổ sức lực và tinh lực, chơi đùa một lúc đã nhanh chóng mệt mỏi, ngã đầu ra ngủ.
Bế hai đứa bé lên giường, Khương Thu Tự đi nói chuyện ba mẹ cùng Kỳ Duyệt, để cho cô không quá căng thẳng.
Kỳ Duyệt không căng thẳng, ngược lại Khương Đông Chính bên cạnh thì lại có đôi chút.
Nhân vật chính không phải mình, Phương Diểu không đi hóng hớt, nhắn tin cho Tưởng Tài Vanh: "Chú Tưởng, cháu là con trai của ba Phương Nghiên Vân, hôm nay cháu tròn một tuổi, nghe nói chú là bạn thân nhất của ba cháu, ba cháu bảo cháu nói với chú, chúc chú phát tài, chìa lì xì ra."
Chương 760 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]