Tưởng Tài Vanh đọc nửa câu đầu còn hơi ngơ ngác, chưa phản ứng kịp, không biết phải làm sao, nên giao tiếp với đứa trẻ một tuổi thế nào? Kết quả nghĩ đến một tuổi mới hiểu ra, lại nhìn nửa câu sau, anh ta càng chắc chắn hơn, đứa trẻ một tuổi nhà ai lại có thể làm chuyện này chứ: "Anh đúng là không biết xấu hổ."
Phương Diểu gửi một biểu tượng cảm xúc "giận dữ", đó là ảnh anh chụp hai đứa bé, tấm này hình như là hôm em trai bị chị gái bắt nạt.
Thấy biểu tượng cảm xúc, Tưởng Tài Vanh tức cười, tên này đúng là rất vô sỉ, nhưng nghĩ đến hôm nay đúng là sinh nhật của bọn trẻ, anh ta vẫn gửi lì xì, nhấn mạnh: "Không phải cho anh!"
Phương Diểu vẫn tiếp tục diễn: "Cảm ơn chú, ba cháu nói không sai, chú là người ngoài lạnh trong nóng."
Tưởng Tài Vanh: "Cút!!!"
Chơi xong, thấy Trì Mạn vừa ăn hoa quả vừa xem phim, anh tới gần: "Lần trước không phải cô giới thiệu bạn bè hay đối tượng cho Jed à, tiến triển thế nào rồi?"
Trì Mạn lắc đầu: "Không có tiến triển, tôi sẽ cố gắng thêm, ơ, đúng lúc nhắc đến anh ta."
Phương Diểu: "Sao thế?"
Trì Mạn xem tin nhắn: "Anh ta hỏi tôi hôm nay có phải sinh nhật con của anh không?"
Phương Diểu ngạc nhiên: "Anh ta lại nhớ chuyện này sao? Thay đổi lớn thế à? Đợi đã, anh ta không nên hỏi trực tiếp tôi hả? Tại sao lại hỏi cô trước, bây giờ hai người thân thiết thế? Ồ~ tôi hiểu rồi."
Trì Mạn: "Anh hiểu cái gì rồi?"
Phương Diểu: "Cô giới thiệu người này người kia, có phải đang giúp anh ta luyện cấp không? Đợi anh ta lên cấp rồi cô mới ra tay hạ gục, cô đây là thả dây dài câu cá lớn nha."
Trì Mạn cười ra nước mắt: "Anh tránh ra."
Phương Diểu: "Ha ha, bị tôi nhìn thấu rồi."
Trì Mạn quay đầu lại: "Khương Khương, qua đây quản chồng chị đi."
Thấy vợ nhìn sang, Phương Diểu vội vàng thanh minh: "Anh không làm gì cả!"
Anh đang nói thì Jed gửi tin nhắn đến sau khi nhận được tin trả lời của Trì Mạn, chúc hai bé sinh nhật một tuổi vui vẻ.
Phương Diểu rất cảm động, thề rằng nếu Jed không tìm được bạn gái phù hợp ngoài đời thực, anh nhất định sẽ sắp xếp cho anh ta một người trong thế giới ảo, tùy chỉnh riêng, muốn lớn cỡ nào cũng được!
...
Sinh nhật tròn một tuổi của hai đứa bé rất vui vẻ, sau khi đi làm trở lại, Phương Diểu đi kiểm tra tiến độ của hai tổ dự án.
Tiến độ của tổ năm nhanh hơn chút, đã có thể tiến hành thử nghiệm trải nghiệm sơ bộ.
Những trò chơi khác thì thôi, trò chơi này đương nhiên Phương Diểu không thể nhường cho người khác, chuyện tốt như vậy sao có thể để người khác hưởng lợi.
"A Tổ tôi đến đây." Phương Diểu hô to một câu khiến mọi người gãi đầu khó hiểu, anh đeo thiết bị ảo và vào game.
Trò chơi không phải là quy trình tuyến tính, khung tổng thể giống với "Virtual Life", bắt đầu từ xuất thân, mỗi lựa chọn đưa ra đều có thể dẫn đến kết quả khác nhau.
Phương Diểu xem qua lựa chọn xuất thân, có gia đình bình thường, có sản phẩm của phòng thí nghiệm, còn có đứa trẻ mồ côi ngoài hành tinh v.v.
Tất nhiên anh sẽ không do dự, trực tiếp chọn người ngoài hành tinh, chọn xong thì vào game.
Nhưng người ngoài hành tinh cũng có rất nhiều loại, nơi xuất thân và năng lực cụ thể sẽ được tạo ngẫu nhiên.
Phương Diểu: "Krypton... Krypton... Krypton..."
Hệ thống nhắc nhở: Xuất thân của bạn là Asgard, bạn đã đến Đông Hoàng được 16 năm, sau khi được nhặt về đã đưa đến trại trẻ mồ côi, sau đó được một gia đình bình thường nhận nuôi.
"Ồ, cũng không tệ." Phương Diểu hơi ngạc nhiên, sau đó quyết định vào game nhất định phải trở thành một sứ giả công lý, ít nhất phải kiên trì một tuần!
Ở trong game, Phương Diểu vẫn là một học sinh trung học, sáng đeo cặp đi học, vừa ra khỏi cửa đã thấy có người dắt chó không xích, không xích thì thôi đi, con chó đen to lớn này còn đi vệ sinh bừa bãi, xong xuôi thì bỏ đi cùng với chủ nhân không thèm quay đầu nhìn lại.
Phương Diểu: "Tôi nhịn."
Đi thêm vài bước nữa, đột nhiên thấy bên đường có tiếng cãi nhau, anh bước tới gần thì thấy một chiếc xe bị xước sơn tùm lum, chủ xe đang túm lấy một đứa trẻ chờ phụ huynh đến.
Một lúc sau, phụ huynh đến, thấy chủ xe túm lấy đứa trẻ, lập tức xông tới: "Anh làm gì vậy, anh túm con tôi làm gì?"
"Nó làm xước xe tôi."
"Nó còn là một đứa trẻ, sao anh có thể so đo với một đứa trẻ?"
Phương Diểu: "Phụt... Tôi nhịn, tôi là siêu anh hùng, là người làm việc lớn, là sứ giả công lý, những chuyện vặt vãnh này không nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi, mau xảy ra một chuyện nào đó cần tôi thể hiện đi."
Trong lòng thầm nghĩ, Phương Diểu đến ga tàu điện ngầm, chuẩn bị đi tàu điện ngầm đến trường, vừa mới lên tàu, anh đã nghe thấy có người hét lên: "A, anh có phải đang chụp trộm tôi không? Đưa điện thoại của anh ra đây, nếu không anh xong đời rồi."
Phương Diểu vội vàng nhảy xuống khỏi tàu điện ngầm, anh sợ bản thân ở trên tàu điện ngầm thêm một lúc nữa thì sẽ không nhịn được.
"Chạy bộ đi học thôi, tôi còn cần ngồi tàu điện ngầm sao?" Phương Diểu chạy một mạch đến trường.
Chương 761 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]