Hội bạn thân của nhạc mẫu ngồi một bàn, thực ra trong mắt Hứa Bân hoàn toàn chính là hậu cung đoàn, hắn cười xấu xa một cái cụng ly muốn uống với các nàng một chén.
Dương Yên Nhiên khởi xướng ồn ào: "Ta đã bao lâu không uống rồi, hôm nay phá giới, ngươi không biết xấu hổ mà cầm cái ly có tí tẹo đó đến kính bọn ta à."
Từ Ngọc Yến cũng bĩu môi liếc mắt hờn dỗi: "Chính là, còn chưa đầy bằng ly của ta nữa, đâu ra cái mặt dày thế."
Một đám thiếu phụ đang lúc trời không sợ đất không sợ, duy nhất Tiêu Diệu Diệu không uống rượu nhìn các nàng ồn ào một trận, liền rót nửa ly cho Hứa Bân.
Hứa Bân cười hì hì uống một hơi cạn sạch, các nàng mới coi như hài lòng buông tha.
Người của Tam Hoa truyền thông không ít, ngoại trừ bốn vị đại mỹ nữ ra, các nhân viên khác cộng lại chiếm vừa đúng hai bàn.
"Ta thao..."
Từ Tiểu Mạn cũng là mặt đỏ bừng vì rượu, quay đầu nhìn lại buông lời thô tục: "Vừa rồi ta thấy rồi, ngươi ở bên kia uống một cái là nửa ly, đến chỗ bọn ta thì chỉ có chút xíu này, ngươi là muốn gây sự hả."
Cũng chỉ có Lâm Tuyết Giai phải trông con là không uống, những người khác đều là mặt đỏ bừng.
Tuy rằng ngày mai không phải cuối tuần, nhưng Giang Đồng Nhi tuyên bố ngày mai nghỉ ngơi một ngày, gần đây tăng ca đều mệt muốn chết mọi người đương nhiên hoan hô.
Sát ngày cuối tuần, còn có thể làm việc tại nhà, trực tiếp thương nghị tiến độ công việc trong nhóm công ty, đối với bọn họ mà nói tự nhiên là chuyện tốt rồi.
Hôm nay bọn họ ăn uống thả cửa, Hứa Bân lập tức hào sảng rót nửa ly rượu, cười hì hì nói: "Ba Ba đồng chí nói phải, đây đều là lỗi của ta, ta sẽ mưa móc đều dính yên tâm đi."
Lời này có ẩn ý, người có tâm vừa nghe trong lòng liền biết chuyện gì xảy ra, Hứa Bân tự nhiên thu hoạch được một đống cái trừng mắt.
Kính xong hai bàn, Hứa Bân cũng hơi choáng rồi, hoãn một chút lại cùng thân thích nâng ly cạn chén, nói thật náo nhiệt như vậy đúng là hiếm thấy.
Ăn uống mãi đến chín giờ, tân khách ăn no uống say lục tục rời tiệc.
Diêu Bách Xuyên lo trước khỏi hoạ, đã tìm mười tài xế lái xe thuê tới, dù sao ngày mai còn phải đi làm đi học, cho dù có phòng khách cũng không mấy người rảnh rỗi thật sự ở lại đây qua đêm.
Ba chị em Diêu gia thương nghị một chút cũng chuẩn bị về rồi, dù sao Diêu Nhạc Nhi sáng sớm mai phải về đi học.
Trường chuyên cấp ba dạy học nghiêm khắc, trong tình huống không ốm đau bị thương mà có thể xin nghỉ đã là không tệ rồi, sắp đến kỳ thi cuối kỳ cô bé thực sự không dám ở lâu.
Tiêu Lôi không hiểu thế nào gọi là dẫn sói vào nhà, cười nói: "Nhạc Nhi tối nay qua nhà dì ngủ, vừa khéo sáng mai dì đưa con và Diêu Diệu cùng về trường."
"Được ạ!"
Diêu Nhạc Nhi uống đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bộ dáng đáp ứng rất ngoan ngoãn.
Hôm nay cô bé nảy sinh lòng ham muốn với em gái ruột, nghĩ ắt hẳn là trạng thái rất hưng phấn, không cần nói buổi tối khẳng định sẽ phấn khích vươn ma trảo về phía Tiêu Diệu Diệu.
Cả nhà đứng ở cửa tiễn khách, gia đình ba người Trương Đức Thuận cũng gọi tài xế lái xe thuê về, nhiệt tình giữ lại cũng vô dụng, người ta hai vợ chồng là thật sự bận.
Trương Tân Đạt có chút lòng ham muốn không giả, nhưng dục tốc bất đạt, cộng thêm hiện tại là lúc quán rượu đang bận rộn gã cũng không yên tâm.
Lục tục tiễn khách đi, đầu bếp hỏi thăm một chút, Hứa Bân lắc đầu nói: "Không cần đâu, thức ăn các anh cứ mang về hết đi."
Vừa nói thế bọn họ làm việc càng thêm ra sức, thông thường mà nói thức ăn yến tiệc càng cao cấp, thì chủ nhà sẽ thu gom lại những đồ ăn thừa, dù sao đây cũng đều là tiền tươi thóc thật cả.
Rất nhiều món ngay cả một miếng cũng chưa động tới, đặc biệt là bàn uống rượu nhiều thì càng còn nguyên xi.
Hôm nay tiền thức ăn một bàn này là 2000, hai mươi bàn chính là bốn vạn, dựa theo quy tắc ở đây là đưa trước một nửa tiền cọc, xác định món ăn không vấn đề gì mới đưa nốt nửa còn lại.
Đầu bếp tỏ vẻ rất khó xử, bởi vì Diêu Bách Xuyên đã ngủ say trên sô pha, tình huống này bình thường là đợi sau này mới đòi.
Hứa Bân trực tiếp đưa nốt hai vạn còn lại, sau đó nói: "Đại ca, phiền dọn dẹp sạch sẽ một chút."
"Nhất định nhất định!"
Chủ nhà sảng khoái như vậy ông ta cũng vui vẻ, lập tức gọi người dọn dẹp nhanh nhẹn một chút.
Bọn họ bận rộn thu dọn đồ vật, Hứa Bân đi về phòng khách nhìn thấy khăn trải bàn đã được dọn đi, trên mặt đất rõ ràng đã quét qua và lau một chút rất sạch sẽ.
Diêu nãi nãi vốn quen ngủ sớm dậy sớm, hôm nay uống rượu với mấy bà bạn già, đã sớm về căn phòng nghỉ ngơi rồi.
Đêm nay người ở lại chỉ có Thẩm Như Ngọc, bà ấy ôm tâm tư gì Hứa Bân rất rõ ràng, cho nên Hứa Bân cũng tự nhiên mà ở lại.
Dù sao nhạc phụ đại nhân uống say rồi, tổng phải có một người đàn ông ở lại xử lý sự việc chứ, cái cớ này vô cùng chính đáng lại quang minh chính đại.
Trừ cái đó ra, Diêu Văn Hiên xin nghỉ khá dài, Diêu Tư Tư nhỏ hơn Diêu Nhạc Nhi ba tháng, năm nay cũng vừa thi xong đang trong trạng thái nghỉ hè, bọn họ cũng đều ở lại.
Bất quá cặp chị em này tương đối rụt rè, bọn họ tiệc còn chưa kết thúc đã chui về trong căn phòng, cũng không biết đã ngủ chưa.
Hứa Bân vẫn luôn ở trong sân, nhìn bọn họ thu dọn bàn ghế lên xe, quét dọn xong dùng nước rửa sân một lượt.
Mãi đến khi đoàn nấu cỗ rời đi, mới bảo tài xế lái chiếc Mercedes C mới và xe bán tải vào trong sân đậu cho tốt.
Một ngày náo nhiệt triệt để kết thúc, lúc này xấp xỉ mười một giờ rồi.
Hứa Bân lúc này mới đi về phòng khách, trong phòng khách nhạc phụ Diêu Bách Xuyên đang nằm trên sô pha, ngáy vang như sấm cứ như đang lái máy cày vậy.
"Lão Diêu, mẹ kiếp say như lợn chết."
Thẩm Như Ngọc đẩy vài cái, không kìm được mắng mỏ: "Ông với ông ta rốt cuộc ngủ thế nào, cái tiếng ngáy này, quỷ đến cũng không được yên thân."
"Không uống rượu thì sẽ không, bình thường uống xong ông ấy tự ngủ sô pha rồi."
Tô Tú Vân lúc nói chuyện, cũng là có chút líu lưỡi.
Người bình thường đều có thể nhìn ra, đây là say rồi chỉ là chưa triệt để gục mà thôi, ở vào một loại trạng thái phản ứng khá chậm chạp, cách lúc say gục chỉ là khoảng cách một lằn ranh đỏ mà thôi.
Cửa đã khóa kỹ, nhà cổ ở nông thôn rất thanh tĩnh, Thẩm Như Ngọc không kiên nhẫn nói: "Lấy cái chăn cái gối, vứt ông ta ở đây là được, trong lòng không có chút tự trọng nào uống thành cái dạng này."
Tô Tú Vân vừa nghe thoáng do dự, Hứa Bân đi lên trước, khẽ nói: "Mẹ, ngủ bên ngoài không thoải mái, con đưa ba về căn phòng là được rồi."
Thẩm Như Ngọc quan tâm hỏi: "Con buổi tối cũng uống không ít, không sao chứ."