Hứa Bân cười hì hì nói: "Không sao, ít nhất vẫn chưa say!!!"
Nói xong, Hứa Bân vươn vai hoạt động gân cốt một chút, tiến lên nhìn nhạc phụ đại nhân đã say như lợn chết, tay vừa vớt vừa phát lực vững vàng vác ông ta lên vai.
Tại sao là vác, bởi vì bế kiểu công chúa một người đàn ông khá là ghê tởm, ít nhất đối với Hứa Bân là như vậy.
Hành lang bên phải, cuối hành lang là phòng người già Diêu nãi nãi ở, tuy nói phòng ngủ chính chỉ có một gian nhưng gian đầu tiên bọn họ ở cũng không tệ.
Đặt Diêu Bách Xuyên lên giường, Hứa Bân mệt đến thở dốc một cái, tình huống bình thường còn đỡ, uống nhiều rượu như vậy thì có chút mất sức.
Vừa đặt ông ta xuống, lại lấy mấy chai nước khoáng đặt ở tủ đầu giường, Tô Tú Vân cảm động nói: "Thảo nào cứ nói vợ con có phúc khí, trong đám đàn ông không mấy người tỉ mỉ như con."
Hứa Bân chỉ cười ôn tồn không nói gì, Thẩm Như Ngọc đứng ngay cửa phòng, nói: "Ta cũng không có hứng thú hầu hạ ông ta."
"Tú Vân, lát nữa rửa ráy xong qua đây một chút, ta còn có lời muốn nói chuyện với cô."
Nói xong, nhạc mẫu đại nhân liền đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng.
Tô Tú Vân ngẩn ra một lúc, hồi thần lại Thẩm Như Ngọc đã rời đi rồi, Hứa Bân lập tức tiến lên giúp cởi quần áo cho Diêu Bách Xuyên.
Người say mềm như bùn, bình thường lay động họ đều sẽ cảm thấy thân thể rất nặng, nếu không có Hứa Bân ở đây một mình bà ấy khẳng định không làm được.
Tô Tú Vân lộ ra thần sắc cảm kích, nói: "Cảm ơn con nhé!"
Thấy men say của bà ấy đã rất nồng đậm, Hứa Bân quan tâm nói: "Tô a di, dì cũng rất mệt rồi, con cũng không biết mẹ con tìm dì có việc gì, hay là con đi nói một tiếng để mai hẵng nói."
"Không không, Như Ngọc tỷ đều mở miệng rồi, dì khẳng định phải đi."
"Đầu hơi choáng, dì rửa ráy qua loa một chút rồi qua đó."
Tô Tú Vân lần nữa ôn tồn cảm tạ, Hứa Bân cười cười xoay người rời đi, hắn cũng mặt đỏ bừng vì rượu đóng cửa phòng lại.
Hứa Bân đi thẳng đến bên phòng ngủ chính, nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc cũng đang lấy quần áo để thay, một thân toàn mồ hôi và mùi rượu rất khó chịu.
Thấy con rể thứ hai đến bà ấy cười ám muội một cái, nói: "Thằng nhóc con, ta gửi cho con một cái tài khoản mật mã, con về căn phòng của con đăng nhập trước đi."
"Mẹ, cùng tắm đi!"
Hứa Bân cười ổi tỏa.
"Tắm cái đầu con ấy, mau cút qua đó!!!"
Thẩm Như Ngọc vươn vai nói: "Lát nữa Tô Tú Vân khẳng định qua đây, đến lúc đó con xem mẹ biểu diễn thế nào."
Được rồi, bà ấy đều nói như vậy rồi, Hứa Bân đang ngứa ngáy trong lòng tự nhiên là tràn đầy mong chờ.
Ngoan ngoãn trở về căn phòng, vừa nhìn nhạc mẫu gửi một đường link và tài khoản mật mã, chính là xem trực tuyến của một bộ hệ thống giám sát.
Cái này Hứa Bân trước kia chơi rất thạo, tuy rằng không để ý lắm chuyện ở quê, nhưng cũng chán ghét người khác tùy tiện vào căn phòng.
Cho dù chìa khóa chỉ có mình hắn giữ cũng vậy, nhạc mẫu đại nhân rất để ý cái này, cho nên bà ấy liền lắp một cái camera trong phòng mình.
Cũng không phải đặt quang minh chính đại, mà là giấu trong một vật trang trí đối diện giường, nói thật nếu bà ấy không gửi tài khoản mật mã thì Hứa Bân không biết.
Hứa Bân lập tức hưng phấn đăng nhập vào, không thể không nói camera giá cao đúng là tốt, chiếu vào giường một điểm chết cũng không có, chức năng thu âm còn đặc biệt tốt.
Trong màn hình là hoàn cảnh phòng ngủ chính, trên giường không một bóng người, bất quá có thể nghe thấy tiếng nước chảy ào ào truyền đến từ phòng vệ sinh.
Không bao lâu, nhạc mẫu đại nhân liền tắm xong, bình thường bà ấy tắm rửa cũng không nhanh như vậy.
Buổi tối không gội đầu, cứ thế vừa lau bọt nước vừa đi ra, hạ thân chỉ mặc một chiếc quần lót ren rỗng màu tím gợi cảm.
Nửa người trên chỉ có một chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình, đối với người sở hữu bộ ngực khủng như bà ấy mà nói, cách ăn mặc như vậy có đôi khi thậm chí so với trần truồng càng thêm dụ hoặc.
Vừa đi ngực liền lắc lư, rõ ràng là trạng thái thả rông, hình ảnh sóng to gió lớn kia có cảm giác chấn động cực đoan.
Hứa Bân nhìn đến nuốt nước miếng ừng ực, hận không thể qua đó đè bà ấy xuống hảo hảo địt một trận, bất quá lúc này bên kia vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
"Như Ngọc tỷ!"
Giọng nói của Tô Tú Vân ôn nhu mà lại nhẹ nhàng, cho dù mang theo sự chậm chạp do hơi say, nhưng vừa nghe vẫn thoải mái như vậy.
Thẩm Như Ngọc dựa vào giường lau da đầu cười khanh khách, nói: "Cửa không khóa, vào đi!"
Động tác mở cửa của Tô Tú Vân đều cẩn thận từng li từng tí, phảng phất như là diện kiến thánh thượng vậy, cho dù là sau khi tắm xong trạng thái mỹ nhân xuất dục, nhưng trên mặt vẫn mang theo một chút men say mê ly.
Bà ấy mặc là một chiếc váy ngủ màu xám đen, kiểu hai dây cũng coi như bảo thủ, ít nhất không phải loại lộ ra khe ngực.
Thậm chí có thể nói, cái váy ngủ này còn có chút quê mùa, ước chừng vẫn là bà ấy cố ý chọn, không dám ăn diện lộng lẫy trước mặt Thẩm Như Ngọc.
Bà ấy đi đường hơi lảo đảo, nhìn ra được cũng là say lắm rồi, khuôn mặt đỏ bừng vì rượu khiến bà ấy thêm vài phần vũ mị đầy nữ tính.
"Như Ngọc tỷ!"
Tô Tú Vân đứng ở đầu giường, biểu hiện tựa như đứa trẻ làm sai chuyện chờ giáo viên giáo dục vậy ngoan ngoãn.
Cho dù cùng là phụ nữ, nhưng lúc này bà ấy cũng không khỏi bị thân hình bom thịt của Thẩm Như Ngọc hấp dẫn, toàn thân đầy đặn nhưng lại không liên quan gì đến béo phì.
Cái mông to doggy cực sướng, eo có thịt nhưng không béo, thu hút sự chú ý nhất tự nhiên là cặp vú bự no đủ vô cùng trước ngực.
Áo lót màu đen bao bọc, càng làm nổi bật thịt vú trắng như tuyết, hai bán cầu tròn trịa ép ra một khe ngực thâm sâu vô cùng, cái nhìn sâu hun hút đó dụ hoặc vô cùng chấn hám.
Tô Tú Vân hoảng hốt một chút, đều đang nghĩ Diêu Bách Xuyên gu thẩm mỹ kiểu gì, năm đó làm sao nỡ vứt bỏ vưu vật xác thịt như thế này.
"Lạc lạc, lên đây ngồi đi, đứng xa thế làm gì."
Tô Tú Vân đáp một tiếng bò lên giường, đang th thấp thỏm thì Thẩm Như Ngọc buông khăn xuống, từ phía sau ôm chầm lấy bà ấy.
Tô Tú Vân lập tức toàn thân run lên, không dám giãy dụa chỉ là toàn thân cứng ngắc lại, run rẩy mặt đầy nghi hoặc: "Như, Như Ngọc tỷ, làm sao vậy..."
Thẩm Như Ngọc một tay sờ lên vai bà ấy, cười kiều mị vô cùng: "Đừng sợ, ta thuần túy là tò mò cô khuôn mặt thì xinh đẹp, dáng người hẳn là cũng không tệ, nếu không lão Diêu cũng sẽ không bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo."
"Ngoan, ta muốn xem thử!!!"
"Cái này..."
Uống rượu bản thân phản ứng đã chậm chạp, không kịp đưa ra suy nghĩ và phản ứng.
Thẩm Như Ngọc liền kéo dây áo trên váy ngủ của bà ấy, bắt đầu tuột váy ngủ xuống, Tô Tú Vân cảm thụ được hơi thở dồn dập phía sau.
Đầu óc choáng váng, lúc này cũng không sinh ra tâm tư phản kháng gì, dù sao đôi bên đều là phụ nữ, chỉ là bởi vì quá xa lạ nên có một chút cảm giác cổ quái.
Cộng thêm hôm nay sự hào phóng của Thẩm Như Ngọc, ngược lại khiến sự áy náy trong lòng bà ấy bành trướng chưa từng có, chuyện đơn giản như vậy bà ấy thậm chí cảm thấy nếu từ chối thì mình quá không phải người rồi.
Váy ngủ rơi xuống đất, tỷ lệ thân hình của Tô Tú Vân cực tốt, mặc là một bộ nội y màu da tương đối bảo thủ, nhưng vẫn toát ra một cỗ gợi cảm không nói nên lời.
"Ngực cô quả nhiên cũng không nhỏ nha, kích cỡ bao nhiêu."
Lúc nói chuyện, Thẩm Như Ngọc trực tiếp cởi móc cài áo lót, động tác hành vân lưu thủy cởi luôn áo lót của bà ấy.
Một đôi vú đẹp tròn trịa lắc lư hiện ra, hình dáng rất đẹp tựa như trái đào mật, do khoảng cách nên Hứa Bân chỉ có thể nhìn thấy đầu vú là một điểm nhỏ, màu đỏ tươi đẹp uyển như hạt đậu đỏ điểm xuyết bên trên.
Rất đẹp, ở trên người bà ấy cũng rất cân đối, có thể nói không lớn không nhỏ vừa vặn thích hợp.
"32D..."
Tô Tú Vân xấu hổ trả lời, hơi thở đã rối loạn lên rồi, theo bản năng dùng cánh tay che trước ngực.
Thẩm Như Ngọc không thèm quản bà ấy, chỉ là tiếp tục tuột quần lót của bà ấy xuống, Tô Tú Vân cảm giác đầu óc đều tê dại.
Giọng nói đều bởi vì mở ra hai chân mà run rẩy: "Cái này, Như Ngọc tỷ... quần lót thì không cần đâu!"
"Đều là phụ nữ, ta lại không phải đồng tính luyến ái, cô sợ cái gì, ta chỉ là muốn nhìn cô triệt để mà thôi."
Thẩm Như Ngọc ám muội sờ lên cái mông đang được quần lót nhỏ bao bọc của bà ấy.
Ngữ khí ôn nhu nhưng rõ ràng thái độ cứng rắn lại kiên trì, Tô Tú Vân nghĩ một chút bèn thuận theo nâng mông lên, mặc cho Thẩm Như Ngọc cười như hoa cởi bỏ tấm màn che cuối cùng.
Vấn đề góc độ Hứa Bân cũng không cách nào nhìn rõ ràng, lúc này liếm môi sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.
"Tú Vân, đứng thẳng lên, để ta nhìn cho kỹ nào!"
Ngữ khí lúc này của Thẩm Như Ngọc đầy tính dụ hoặc, Tô Tú Vân tuy rằng cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn nghe lời bà ấy đứng ở đầu giường.
"Ngoan, đừng che..."
Thẩm Như Ngọc kéo tay đang che trước ngực và che hạ bộ của bà ấy ra.
Tô Tú Vân run rẩy cắn môi dưới, xấu hổ nhắm mắt lại phối hợp, mặc cho người phụ nữ này dùng ánh mắt nóng bỏng đánh giá thân thể mình.
Hơi thở dồn dập, bầu ngực no đủ nương theo hơi thở dồn dập của bà ấy mà phập phồng, vừa đứng thế này càng thể hiện thân hình linh lung của bà ấy, loại tỷ lệ vàng đó gần như không bới ra được bất kỳ tì vết nào.
"Dáng người cô thật đẹp nha, đừng nói lão Diêu, ta là phụ nữ nhìn còn động lòng."
Thẩm Như Ngọc trên dưới đánh giá một hồi, kéo bà ấy để bà ấy ngồi xuống lần nữa, Tô Tú Vân xấu hổ cúi đầu hoàn toàn không dám đối diện với sự phẩm bình của bà ấy.
Đôi tay của Thẩm Như Ngọc trực tiếp sờ lên ngực bà ấy, Tô Tú Vân lúng túng nói: "Như Ngọc tỷ, cái, cái này là muốn làm gì."
"Ta muốn sờ thử xem sao, thân hình cô thật đẹp, không giống ta, có đôi khi ngực to đến mức hơi dị hình rồi."
Trong lúc nói chuyện, đôi tay Thẩm Như Ngọc sờ lên bầu ngực no đủ của bà ấy, bàn tay nhỏ còn khó mà bao phủ hết, một tay nắm lấy sau đó hạ lưu xoa nắn.