Đêm đó không có chuyện rượu vào loạn tính gì xảy ra, về nhà xong ai về phòng nấy.
Thẩm Như Ngọc ngủ một giấc tỉnh dậy đầu óc nổ tung, tối qua mình đâu có say sao lại nói chuyện với con rể sâu xa như thế, những lời này dù là vợ chồng hay mẹ con cũng là sự riêng tư không thể nói ra.
Ngay cả dùng qua dưa chuột cũng nói rồi...
Màn thứ hai của Đi vào lòng phụ nữ rất mạnh mẽ, cho dù cuối cùng bà ta uống có vài phần say, vẫn nhớ rõ ràng cuộc đối thoại tối qua hoang đường đến mức nào.
Cái này có khác gì chết xã hội đâu, bất kể tính cách có đanh đá đến đâu lúc này tâm thái Thẩm Như Ngọc sắp bùng nổ rồi.
Một nhà vui vẻ một nhà sầu, vợ đi làm Hứa Bân ngủ nướng, vừa tỉnh liền đạt được nhận thức chung với hệ thống đó là mỗi bên lùi một bước.
"Đinh... Nhiệm vụ khẩu giao Vợ Yêu trước mặt nhạc mẫu hoàn thành, nhưng không nghiêm cẩn phần thưởng giảm một nửa, mời Ký Chủ lựa chọn 1 là 20 vạn, 2 là ngẫu nhiên rút một hộp mù."
"20 vạn!"
Lựa chọn của Hứa Bân không chút do dự, nghèo bao nhiêu năm tự nhiên là cần tiền thực tế hơn một chút.
Chủ yếu cái hộp mù kia Hứa Bân quá không tin tưởng vào tay thơm của mình, hiện tại trong cột đạo cụ của mình chỉ còn một cái Mê Hồn Hương (Nam), cái đồ chơi đó có tác dụng chó gì thật không biết.
Tin nhắn đến ngay lập tức, Hứa Bân hân hoan nhìn tiền về tài khoản tâm trạng đẹp vô cùng.
"Đinh... Nhiệm vụ Vợ Yêu tiếp tục, hãy nội xạ Vợ Yêu trước mặt nhạc mẫu, phần thưởng nhiệm vụ 50 vạn, cơ hội hộp mù ngẫu nhiên một lần."
Hứa Bân nghe vậy có chút nghi hoặc, hiện tại nhiệm vụ sao cứ trói buộc với nhạc mẫu thế, nhưng may là trải qua giao tiếp không còn hà khắc nghiêm cẩn như vậy, cũng không có trò chơi chữ nghĩa gì nữa.
"Không đúng, đêm đó tôi đã nội xạ ngay trước mặt bà ấy rồi."
"Lúc đó nhiệm vụ chưa được tạo..."
Chủ đạo chính là một cái tuần tự tiệm tiến mà, thật là thuần ái, Hứa Bân trong lòng vừa chửi thầm, hệ thống lập tức vang lên âm thanh:
"Điều kiện nhiệm vụ, bắt buộc phải hoàn thành nội xạ trong cùng một không gian!!!"
Được, tự bê đá ghè chân mình, nói cách khác đêm đó làm tình ở phòng khách như vậy, nhạc mẫu nhìn trộm trong phòng thì không thành lập, bắt buộc phải ở trong cùng một căn phòng, độ khó tăng vọt trong nháy mắt.
Hứa Bân đang suy tính xem nên nghĩ cách gì thì đột nhiên điện thoại reo, là một số lạ.
"Anh rể, em là Nhạc Nhi, chị hai không ở cạnh anh chứ, mẹ em có nhà không."
"Không, sao em lại dùng số này."
"Anh rể, hiện tại phải cầu xin anh cứu mạng rồi, anh vào phòng em lấy chút đồ mang qua cho em được không."
"Phòng em, khóa mà!!"
Trên lầu ba phòng, cửa phòng chị cả Diêu Hân luôn mở, nhưng dì nhỏ Diêu Nhạc Nhi đang tuổi dậy thì, không ở nhà là khóa cửa phòng ai cũng không cho vào, vì thế bị nhạc mẫu mắng rất nhiều lần.
"Chìa khóa ở dưới thảm cửa phòng chị cả!"
Hứa Bân cầm chìa khóa mở cửa phòng dì nhỏ, không biết có phải ảo giác hay không, một mùi hương ngọt ngào tựa như kem tươi phả vào mặt.
"Cái phong bao đỏ trong tủ đầu giường giúp em mang qua đây, cảm ơn anh rể."
Điện thoại vừa cúp Hứa Bân ngược lại không vội, mở tủ đầu giường tìm được cái phong bao đỏ đó, ngứa ngáy muốn xem có bí mật gì, kết quả bên trong không có đồ vật gì quái lạ chỉ có hơn một trăm tệ.
Diêu Bách Xuyên cho sinh hoạt phí trung quy trung củ, Thẩm Như Ngọc đối với các con gái cũng keo kiệt, dì nhỏ có thể tích cóp được số tiền tiêu vặt này cũng không dễ dàng.
Hứa Bân vẫn là lần đầu tiên vào khuê phòng của dì nhỏ, ngửi mùi hương ngọt ngào trong không khí nhịn không được xuẩn xuẩn dục động.
Khuê phòng của Diêu Nhạc Nhi ở giữa kê một chiếc giường đơn, tủ đầu giường, tủ quần áo nhỏ, bàn học, toàn bộ đều là đồ rẻ tiền bình thường, tìm một hồi không tìm thấy nhật ký hay gì đó, Hứa Bân đưa ánh mắt tà ác nhìn về phía tủ quần áo.
Dì nhỏ mới vào lớp 10 tủ quần áo rất trống, do thường xuyên mặc đồng phục nên không có bao nhiêu quần áo đẹp, đều là váy liền là chính.
Đồ lót đều để ở dưới, quần lót nhỏ cotton thuần màu trắng còn là loại in hình hoạt hình, Hứa Bân không kìm được đưa lên mũi ngửi, trong đầu tưởng tượng đến cái mông non nớt thơm tho của dì nhỏ.
Tiếc là không có áo lót nên không biết kích thước của nàng, mặc dù số lần gặp mặt không nhiều mỗi lần nàng đều mặc rất kín đáo, nhưng Hứa Bân đều có thể nhìn ra lúc nàng đi lại ngực rung rinh biên độ rất lớn.
Có khả năng trong ba chị em nàng nhỏ tuổi nhất nhưng ngực lại to nhất, hoàn mỹ kế thừa ưu điểm của nhạc mẫu, thỏa thỏa một con bò sữa nhỏ.
Diêu Nhạc Nhi thi đậu trường chuyên thị xã, trường trọng điểm, thành tích học tập tốt rất được bố mẹ vợ yêu thích.
Nội quy trường chuyên rất nghiêm, lúc quân huấn là trạng thái hoàn toàn khép kín, làm anh rể Hứa Bân đăng ký chứng minh thân phận, mới gặp được dì nhỏ đã lâu không gặp ở phòng bảo vệ.
Mặc một bộ đồ rằn ri màu xanh, buộc tóc đuôi ngựa nhỏ trông rất hoạt bát, khuôn mặt tròn trịa mang theo chút mũm mĩm trẻ con đặc biệt đáng yêu.
Đôi mắt to chớp chớp rất xinh đẹp lại tràn đầy linh tính, mũi cao cao hình dáng đặc biệt đẹp, đôi môi hồng nhuận động lòng người là tiêu chuẩn anh đào tiểu khẩu, làn da trắng nõn lại đặc biệt mịn màng.
Phấn điêu ngọc trác bàn kiều tiếu khả ái, cộng thêm đường cong trước ngực hoạt thoát thoát chính là tiểu loli đồng nhan cự nhũ, bất kỳ tên loli khống nào nhìn thấy cũng sẽ nguyện ý phạm tội chết cũng phải dạy dỗ một phen.
"Anh rể!"
Vừa mở miệng, không cố ý làm nũng, chính là giọng nói nũng nịu của bé gái, nghe mà khiến xương cốt người ta mềm nhũn.
Quan trọng là lúc nàng đi vào bước lên bậc thang, ngực rõ ràng rung lên một cái đã khiến Hứa Bân hà tưởng liên miên rồi, quan trọng là dáng người nàng còn rất nhỏ nhắn, đoán chừng chưa đến 1m50 đứng chỉ đến ngực Hứa Bân.
Hoàn mỹ... thực sự quá hoàn mỹ, Hứa Bân không kìm chế được nuốt nước miếng.
Trước đây kết hôn cứ coi nàng là trẻ con, giao lưu cũng không nhiều, hiện tại nhìn kỹ mới phát hiện dì nhỏ của mình là cực phẩm đồng nhan cự nhũ như vậy.
"Nhạc Nhi, đây là đồ em cần."
Hứa Bân vừa đưa phong bao đỏ cho nàng.
Diêu Nhạc Nhi cầm phong bao đỏ trong tay, sau đó suy nghĩ một chút xấu hổ nói: "Anh rể, buổi trưa anh xin nghỉ giúp em được không?"
"Cái này, em phải nói với mẹ em chứ."
Nội quy trường chuyên đặc biệt nghiêm, học sinh xin nghỉ ốm phải qua bác sĩ trường chẩn đoán, nghỉ có việc ra ngoài bắt buộc phải là người giám hộ đích thân xin mới được.
Diêu Nhạc Nhi giảo hoạt cười một cái, nói: "Anh rể, em điền người giám hộ là anh."
"Hả??"
Hứa Bân mù tịt, nhưng quả thực thuận lợi qua đăng ký tư liệu giúp nàng xin được nghỉ, lúc đi ra khỏi cổng trường Diêu Nhạc Nhi vươn vai hoan hô một tiếng: "Tự do rồi, mấy ngày nay buồn chết em rồi."
Vừa rồi còn ra vẻ rất ngoan ngoãn, giờ lại trở nên hoạt bát, Hứa Bân khó hiểu hỏi: "Nhạc Nhi, sao em lại điền anh là người liên hệ??"
Nhìn thoáng qua dì nhỏ, phát hiện trên đầu nàng không hiển thị độ hảo cảm, điều này khiến Hứa Bân không khỏi có chút buồn bực, chị vợ Diêu Hân không mở nhiệm vụ cũng có hiển thị, sao đến nàng lại không linh nữa.
Diêu Nhạc Nhi tinh nghịch lè lưỡi, cười hì hì nói: "Mẹ em quản nghiêm quá, chị cả thích mắng em, chị hai lại hay càm ràm, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là tìm anh rể làm người giám hộ, như vậy em có thể lén xin nghỉ rồi."
Nói xong nàng đi đường cũng nhảy chân sáo ngân nga khúc hát, dù mặc đồ rằn ri rộng thùng thình ngực cũng nảy lên từng cái rất là dưỡng mắt.
Hứa Bân nuốt nước miếng vội vàng đuổi theo, nói: "Nhạc Nhi, thế sao em không điền anh rể cả của em."
Vừa nói câu này Diêu Nhạc Nhi đang nhảy nhót tưng bừng dừng bước, sắc mặt có chút không tự nhiên, không giống xấu hổ mà giống như tức giận, trên khuôn mặt non nớt xuất hiện cảm giác âm tình bất định.
Trầm mặc một lúc lâu, Diêu Nhạc Nhi lại cười lên: "Sợ anh ấy nói với chị cả a, vẫn là anh rể hai ổn thỏa hơn, anh chắc chắn sẽ giúp người ta giữ bí mật."
"Em cái đồ tiểu quỷ sứ này, rốt cuộc muốn làm gì thế."
Hứa Bân cảm thấy có cổ quái, nhưng nàng không nói thì không tiện truy hỏi.