Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 26: CHƯƠNG 23: CHIẾC ĐIỆN THOẠI CŨ, BÍ MẬT CỦA CÔ EM VỢ

Vừa nói chuyện vừa đến một cửa hàng điện thoại, Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt lấy điện thoại của nàng ra, một chiếc HTC rất nát rất cũ niên đại xa xưa, màn hình đã vỡ.

Thợ sửa điện thoại nhìn một cái, buồn cười nói: "Tiểu mỹ nữ, cái máy này của em ra đời cũng gần mười năm rồi, giờ còn dùng được cũng là kỳ tích, hỏng thì hỏng rồi đổi cái mới đi, không cần thiết phải sửa đâu."

Diêu Nhạc Nhi có chút chột dạ nói: "Sửa một chút vẫn dùng được mà!"

Thợ sửa lắc đầu nói: "Loại này giờ đến linh kiện cũng khó tìm, tôi nói thật em vẫn là đổi cái khác đi."

Diêu Nhạc Nhi cầm lại điện thoại cắn răng ngà, có chút ngại ngùng cúi đầu. Hứa Bân nói: "Nhạc Nhi, em lấy tiền chính là để sửa cái điện thoại này??"

"Đúng vậy, nếu không không dùng được nữa."

Diêu Nhạc Nhi rất là bất lực nói: "Em cứ để dưới gối, nào biết ngủ đè hỏng màn hình."

Nàng còn đang đi học nhà quản rất nghiêm không cho dùng điện thoại, cũng chỉ thi đậu cấp ba tiện liên hệ nhạc mẫu mới ném cho nàng cái điện thoại cũ này trước đây chị cả Diêu Hân mua, chạy lại phần mềm rồi dùng.

Điện thoại này gần như không chơi được trò chơi gì, nhưng Diêu Nhạc Nhi coi như trân bảo. Hứa Bân không biết nên nói nàng quá dễ thỏa mãn, hay là chê nhạc mẫu keo kiệt, tiểu học bá thi tốt như vậy lại thưởng một cái điện thoại rách nát.

"Đổi cái khác đi, linh kiện loại này quả thực khó tìm."

Hứa Bân cũng không kìm được nói một câu.

"Mẹ chắc chắn không chịu!"

Diêu Nhạc Nhi cúi đầu, ủy khuất ba ba nói: "Chị cả chị hai cũng thế, cứ bảo sẽ phân tâm gì đó, nhưng bạn học khác đều có mà."

Nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc cái đức tính đó Hứa Bân thật không muốn nói gì nữa, Diêu Nhạc Nhi nói đúng sự thật nàng đều lên cấp ba rồi sao có thể quản nghiêm như vậy.

Thời đại nào rồi ham muốn kiểm soát còn biến thái như vậy, nói trắng ra người ta nuôi con gái giàu sang bà ta có ba đứa thì không muốn nuôi, trong đám bạn cùng trang lứa cầm cái điện thoại rách này đúng là rất mất mặt.

"Lúc cái điện thoại này ra đời, e rằng chị hai em còn chưa có kinh nguyệt."

Hứa Bân không kìm được trêu chọc một câu.

Nghe vậy Diêu Nhạc Nhi sắc mặt đỏ lên, nhưng cũng tiếp lời: "Em nhớ lúc đó em còn học tiểu học cơ."

Lời nói như vậy phối hợp với vẻ ấu thái nhỏ nhắn của nàng, tuyệt đối có tư bản khiến người ta thú hưng đại phát.

Một tiểu loli cực phẩm đồng nhan cự nhũ như vậy, lộ ra vẻ đáng thương trước mặt ngươi, thật là nhìn một cái cũng khiến người ta đau lòng.

Hiện tại nàng đang tuổi nổi loạn, ấn tượng của Hứa Bân về nàng là cuối tuần về nhà luôn cãi nhau với mẹ hoặc các chị, là đáy của chuỗi thức ăn ngay cả Diêu Nam tính cách đó cũng thích thuyết giáo nàng, nàng cũng khá đáng thương.

Nói thật nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc cũng quá đáng, sủng ái con gái lớn hơi quá đà, lại cho Diêu Nhạc Nhi cái điện thoại rách này còn không bằng cho ăn mày, đổi là người bình thường sớm đã trở mặt rồi.

Hứa Bân nhìn thời gian, nói: "Nhạc Nhi, thời gian buổi trưa có hạn, thế này đi anh rể đưa em đi ăn cơm trước, sau đó buổi chiều anh đi một chuyến đến thành phố kỹ thuật số, dù sao hai ngày nữa em cũng được nghỉ rồi, đến lúc đó về nhà lấy sau."

"Anh rể, tiền này đưa anh!"

Diêu Nhạc Nhi nghe vậy, liền nhét cái phong bao đỏ trong tay qua.

Cô em vợ này hiểu chuyện ngoan ngoãn đến mức khiến người ta yêu thích, nhưng bàn tay nhỏ của nàng nắm phong bao đỏ hơi dùng sức, rõ ràng là có chút không nỡ.

Hứa Bân đẩy phong bao đỏ lại, cười nói: "Em tự giữ làm tiền tiêu vặt, chút tiền lẻ này anh rể vẫn có."

"Cảm ơn anh rể!"

Diêu Nhạc Nhi lập tức cất phong bao đỏ đi, cười ngọt ngào một cái lượng đường vượt mức, khiến Hứa Bân suýt chút nữa thì thú hưng đại phát.

Con gái nhỏ thích ăn KFC McDonald nhất, đưa nàng đi ăn một bữa gần đó rồi đưa nàng về trường, thực ra hai người ở chung cũng gượng gạo.

Dù sao quan hệ cũng không thân thiết lắm, không có chuyện gì để nói cũng đặc biệt khó chịu, nhưng Hứa Bân rất hưởng thụ dáng vẻ ghen tị đố kỵ hận của người khác khi nhìn mình, dù sao cũng là đi cùng một tiểu loli cực phẩm như vậy.

Thành phố kỹ thuật số hỏi một vòng, vừa nhìn thấy cái điện thoại rách này ai cũng lắc đầu, may mà có một thợ sửa hỏi một chút, nói: "Còn thật tìm được linh kiện ăn bụi để thay."

Cái điện thoại rách này bán 30 tệ chắc cũng chẳng ai thèm, sửa một cái tốn 300, đây không phải là oan đại đầu thì là gì.

Sửa xong Hứa Bân suy nghĩ một chút mạnh mẽ vỗ đầu mình, mẹ kiếp cái đầu gỗ này bên trong là cứt à, bảo sửa là sửa thật bao giờ lại không có mắt nhìn như thế rồi.

Ánh mắt ủy khuất của dì nhỏ khi nói về cái điện thoại rách này, bao gồm cả dáng vẻ ngưỡng mộ khi nói về các bạn học khác, đây chẳng phải là cơ hội tốt để kéo gần quan hệ sao.

Tuyến nhiệm vụ sớm muộn gì cũng phải mở, vậy mình phải chuẩn bị sớm mới phải, con gái phải nuôi giàu chính là để phòng ngừa bị người ta dùng tiền lừa đi, con gái xinh đẹp như vậy nhạc mẫu không nuôi giàu thì, mình làm anh rể trách nhiệm không thể chối từ a.

Nàng dùng tiền sinh hoạt phí lén lút tích cóp để sửa điện thoại, chẳng qua là sợ nói với nhạc mẫu lại bị mắng, lúc này đóng vai anh trai tri kỷ tốt biết bao.

Đúng rồi, bên phía nhạc mẫu... Hứa Bân nhớ tới một chuyện, nhạc mẫu tỉnh dậy nhớ những cuộc đối thoại tối qua, liệu có ảnh hưởng đến độ hảo cảm của bà ta không.

Trong phòng riêng của trà lâu, tiếng mạt chược vang lên liên hồi, Hứa Bân đột nhiên đẩy cửa vào Thẩm Như Ngọc quay lưng lại cũng không nhìn thấy, mắng mỏ: "Thêm nước chậm thế, mỗi ngày kiếm bao nhiêu tiền không thể thuê thêm người à."

"Mẹ!"

Hứa Bân mở miệng gọi một tiếng, Thẩm Như Ngọc toàn thân run lên, bài vừa bốc trên tay cầm không vững rơi xuống bàn.

Bà ta có chút hoảng trương xếp bài lại rồi quay người, có chút chột dạ nhìn con rể nói: "Sao con đột nhiên lại đến."

Thiếu phụ Yến Tử âm dương quái khí nói: "Đến cũng chăm nhỉ, con trai ruột cũng không được như thế, chị đúng là tốt phúc a."

Hứa Bân kéo ghế ngồi xuống, trực tiếp đặt túi quà trước mặt nhạc mẫu, rất thành khẩn nói: "Mẹ, Ngài bảo cái vòng tay kia nặng quá, đánh bài đeo mỏi tay, con đi mua một cái nhẹ hơn mẹ thử xem."

Vừa nhìn thấy cái túi vẫn là cùng một thương hiệu, sắc mặt ba bạn bài khác đều không tốt, bởi vì biết đức tính của Thẩm Như Ngọc lát nữa không tránh khỏi lại khoe khoang một trận.

Đặt túi xuống Hứa Bân liền lập tức cút xéo, bởi vì đã thấy độ hảo cảm của nhạc mẫu duy trì ở 50% không dao động nên thở phào nhẹ nhõm.

Về đến nhà Hứa Bân cảm thấy hơi buồn cười, cửa phòng ngủ chính nhạc mẫu vốn không bao giờ đóng cư nhiên khóa lại, chẳng lẽ sợ mình vào tìm quả trứng rung hết pin kia thay pin cho bà ta??

Vừa nghĩ đến đây Hứa Bân không kìm được cười dâm, cũng suy tính xem tuyến nhiệm vụ rốt cuộc kích hoạt thế nào.

Lại đến phòng ngủ của dì nhỏ Diêu Nhạc Nhi, lấy quần lót trắng như tuyết của nàng ra không phản ứng, Hứa Bân không có thói quen luyến vật nhưng cũng biến thái liếm vài cái chẳng có chút phản ứng nào.

Không từ bỏ ý định Hứa Bân đến phòng chị vợ, Diêu Hân rất ít khi về ở nhưng ở đây cũng có quần áo thay giặt, nghĩ đến bà chị vợ ngự tỷ cao ráo đôi chân dài miên man bọc trong tất đen.

Tìm ra chiếc quần lót ren nàng đã lâu không mặc còn có lỗ thủng khiến người ta liên tưởng, nhưng liếm đến khô cả môi vẫn tĩnh lặng như tờ.

"Vấn đề ở đâu??"

Thất vọng nằm trên giường, Hứa Bân trăm mối vẫn không có cách giải, tại sao quần lót của nhạc mẫu vừa cầm trên tay là mở ra, của chị vợ và dì nhỏ lại không được chứ.

Buồn chán nhìn thấy cái điện thoại rách đã sửa xong của dì nhỏ, vốn định giấu đi đỡ để người khác nhìn thấy, dù sao dì nhỏ rất sợ bị mắng mới lén nhờ mình.

Nhưng vừa cầm điện thoại lên Hứa Bân lại ngứa ngáy, nhịn không được mở điện thoại của nàng ra xem.

Lịch sử cuộc gọi rất bình thường, cái điện thoại rách này bộ nhớ ít ỏi đến mức ngay cả Wechat cũng không cài được thật là cẩu huyết, ngày thường Diêu Nhạc Nhi chỉ dựa vào trình duyệt xem chút tin tức rất đáng thương.

Xem lịch sử tìm kiếm cũng rất sạch sẽ, Hứa Bân càng xem càng không cam tâm, mỗi người đều có sự riêng tư của mình, dì nhỏ không thể không có a.

Nghĩ đến đây Hứa Bân mở tin nhắn ra, lướt lướt phía trước đều bình thường là tin nhắn rác, nhưng ngay lập tức tìm được một điểm hưng phấn.

Có một người tên Diệu Diệu hình như là bạn học, nói chuyện rất nhiều sẽ thảo luận nam minh tinh nào đẹp trai hơn, thậm chí bọn họ còn cùng nhau xem phim sex.

Tin nhắn tiếp theo Hứa Bân xem mà nhíu mày, là anh rể cả Trương Tân Đạt gửi.

"Xin lỗi Nhạc Nhi, anh rể không cố ý."

"Hôm đó ở nhà em uống hơi say, đi vệ sinh nhận nhầm em với chị em mới vỗ mông em, anh rể thật không phải có ý đồ gì."

Hứa Bân không kìm được mắng: "Trương Tân Đạt mày cái đồ cầm thú, thao bà nội mày."

Vợ mày Diêu Hân cao 1m70, dì nhỏ mới chưa đến 1m50 thế này cũng nhận nhầm được, mù mắt não tàn mới tin lời quỷ quái như vậy.

Xem lịch sử tin nhắn, tóm lại Diêu Nhạc Nhi vẫn luôn không trả lời hắn dường như đang giận dỗi.

Đến giai đoạn sau, Trương Tân Đạt liền dụ dỗ nói thi tốt như vậy anh rể thưởng em cái điện thoại mới, lúc đó Diêu Nhạc Nhi mới có phản hồi nữu niết.

Nhưng xem lịch sử Trương Tân Đạt cũng không mua, cứ bảo đợi gặp mặt rồi hắn lén mua, sau đó muốn hẹn Diêu Nhạc Nhi cùng đi bơi nói trời nóng thế này đi công viên nước gì đó.

Cảnh giác của Diêu Nhạc Nhi ngược lại rất cao, cứ truy hỏi chị cả và chị hai có đi cùng không, Trương Tân Đạt cứ đánh thái cực cũng không trả lời trực diện.

Sau đó là hỏi nàng bao giờ ở nhà, anh rể muốn đến thăm em các loại lời nói rất nhiều...

"Trương Tân Đạt mày cái đồ cầm thú a, có vợ xinh đẹp như thế rồi, dì nhỏ cũng không tha!!"

Hứa Bân mắng mỏ, tuy nói bản thân hiện tại cũng tà niệm tùng sinh, nhưng bất kể nói thế nào sẽ không chó như hắn, nói cả buổi cuối cùng điện thoại cũng không nỡ mua.

Vừa muốn tán gái, lại không chịu bỏ vốn, nhạc mẫu sao lại bị hắn tay không bắt giặc dỗ dành xoay như chong chóng, thật là thiên lý bất dung.

Vốn dĩ nhìn thấy đây cũng nắm rõ trong lòng rồi, nhưng Hứa Bân lại không kìm chế được xem nội dung tin nhắn giữa dì nhỏ và các bạn học khác.

Đa số bình thường, nhưng có một người tên A Kiều tin nhắn khiến Hứa Bân có chút líu lưỡi.

Nội dung tin nhắn nói là cha nuôi của A Kiều để mắt đến dì nhỏ, người bạn học này đang nỗ lực khuyên dì nhỏ tiếp cha nuôi của cô ta.

Diêu Nhạc Nhi tỏ vẻ từ chối cô ta còn dây dưa không dứt, tiếp đó liền dụ dỗ nói có thể mua điện thoại mới có tiền tiêu vặt gì đó, điều khiến Hứa Bân trong lòng khó chịu nhất là dì nhỏ đã dao động, hỏi thăm ông ta có thể cho bao nhiêu tiền.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!