Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 39: Quyển 2 - Chương 9: Nghịch Chân Ngọc, Chiếc Quần Lót Cũ Của Em Vợ

QUYỂN 2 - CHƯƠNG 9: NGHỊCH CHÂN NGỌC, CHIẾC QUẦN LÓT CŨ CỦA EM VỢ

Diêu Nhạc Nhi run lên một cái rụt tay về, ghét bỏ dùng giấy lau nước miếng đỏ mặt nói: "Tỷ phu thối đại biến thái."

"Đúng vậy nha, bảo bối Nhạc Nhi là cún con thích cắn người, tỷ phu cũng là cún con thích liếm người... hắc hắc!"

Hứa Bân tiếp tục trêu chọc, bất quá Diêu Nhạc Nhi cũng không quên chuyện ôm nhau, truy hỏi: "Tỷ phu, nói mấy cái này mẹ em liền lại ôm anh lại muốn khóc, em cảm thấy không đến mức a."

Hứa Bân vừa quay đầu lại đi sờ bàn chân ngọc linh lung tinh xảo của cô bé, Diêu Nhạc Nhi muốn trốn đã trốn không thoát rồi, bị Hứa Bân đôi tay gắt gao ôm lấy đặt ở trong lòng mân mê.

"Tỷ phu, anh biến thái a, chân có gì hay mà sờ, có mùi."

Ngón tay vuốt ve trong kẽ chân cô bé, Diêu Nhạc Nhi hô hấp cứng lại, giãy giụa nói: "Nhột, đừng làm thế."

"Được được, tỷ phu sờ là được rồi."

Hứa Bân nắm lấy chân nhỏ của cô bé, dùng thủ pháp khiêu khích âu yếm.

"Kỳ thực bảo bối vừa nãy nói đúng có một cái chính là chuyện tiền nong, trước kia mẹ em nói xong học tạp phí và tiền ăn của em đại tỷ và nhị tỷ em mỗi người bỏ một nửa, nhị tỷ em bỏ và anh bỏ không khác biệt."

"Chủ yếu là đại tỷ em bên kia đồng ý rất hay, kết quả đột nhiên nói trả xong tiền xe trả xong bảo hiểm hết tiền rồi, nói qua mấy ngày nữa mới đưa..."

"Mẹ em liền tức giận không chịu được rồi, anh đoán chừng là muốn tức phát khóc, lúc đó bà ấy ôm anh anh liền vội vàng an ủi nói tất cả bao trên người anh."

Diêu Nhạc Nhi hồng nhuận trên mặt dần dần có chút mê ly, hô hấp hơi dồn dập, nhìn chân nhỏ của mình thành đồ chơi trong tay tỷ phu cảm giác rất xấu hổ.

Nghe lời này nhất thời có chút xấu hổ, cảm giác mình hiểu lầm tỷ phu rồi, còn tưởng là tỷ phu đang chiếm tiện nghi của mẹ, thậm chí mẹ và tỷ phu có bí mật không thể cho ai biết...

Lúc đó Diêu Nhạc Nhi hoảng mang chạy về phòng, cảm giác tâm loạn như ma một trận sợ hãi, nhưng hoãn lại một chút trong lòng liền có chút không thoải mái.

Hôm qua bị tỷ phu vẫn luôn trêu chọc cô bé vừa xấu hổ vừa giận, nhưng buổi tối lúc ngủ lại cảm giác rất vui vẻ.

Bất tri bất giác sự tỉ mỉ, ôn nhu, thể thiếp của tỷ phu đã khiến cô bé thích rồi, liền ngầm đồng ý những cử động chiếm chút tiện nghi của tỷ phu.

Trong cái gia đình này mẹ một chút cũng không ôn nhu, còn luôn bị chị gái mắng, cha Diêu Bách Xuyên lại giống như người lạ rất ít có giao lưu, con gái nhà họ Diêu kỳ thực có chút thiếu thốn tình cha.

Luyến phụ không đến mức, nhưng chính là thích cảm giác được che chở, có người để ý đó.

Sự tuần tự tiệm tiến của Hứa Bân là phương thức mở ra chính xác, tối qua Diêu Nhạc Nhi lúc ngủ khóe miệng đều cười, lúc tỉnh lại còn đỏ mặt có chút mong chờ thế giới hai người hôm nay với tỷ phu.

Nhưng vừa xuống lầu liền nhìn thấy cảnh tượng kia, cái đầu nhỏ của cô bé đều muốn nổ tung.

Hồi thần lại trong lòng vừa sợ hãi vừa khó chịu, tối qua nhìn tỷ phu và nhị tỷ nắm tay nói nói cười cười, bộ dạng ôn nhu kia của tỷ phu trong lòng liền có chút chua xót có chút khó chịu không nói nên lời.

Bất quá người ta mới là vợ chồng đây là bình thường, nhưng nhìn thấy tỷ phu và mẹ ôm nhau, đó là thật sự vừa giận vừa khó chịu, cũng không nói lên được tại sao mình lại tức giận như vậy.

Cảm giác đó là mình vừa có món đồ chơi yêu thích, liền bị người ta cướp đi vậy, khó chịu như ngạt thở rất khó dùng ngôn ngữ hình dung.

Mắt thấy sờ đến cô bé ý tứ mắt ngấn lệ rồi, Hứa Bân cũng là cứng đến đặc biệt khó chịu, lúc này nếu thừa thắng xông lên dùng bàn chân ngọc nhỏ của cô bé làm một cái túc giao cũng không quá đáng chứ.

Bất quá nhớ tới nhiệm vụ còn chưa mở ra, cũng không biết có ảnh hưởng gì không, Hứa Bân chỉ có thể cưỡng chế nhẫn nhịn cơn hỏa khí này.

Bởi vì vừa nãy nhìn em vợ dịu dàng tựa nước trong nháy mắt, hoảng hốt có cái xúc động muốn mặc kệ nhiệm vụ hệ thống thuận theo tự nhiên làm tiếp, thậm chí nhất thời cho rằng không có hệ thống thì mình cũng có thể bắt lấy tiểu loli đồng nhan cự nhũ này.

Bất quá vừa nghĩ đến sự vung tiền như rác hai ngày nay, Hứa Bân liền trong nháy mắt tỉnh táo lại, nếu như không phải có số tiền lớn đâu có những khoảnh khắc ái muội này.

Nhất niệm chí thử, Hứa Bân nhẹ nhàng đặt chân cô bé xuống, đứng dậy cười nhẹ nói: "Nhạc Nhi, chẳng lẽ là nhìn anh và mẹ ôm nhau, em ghen rồi à."

"Đâu có a, đừng nói bậy, em chỉ là tức giận tỷ phu là đại sắc lang ngay cả tiện nghi của mẹ cũng chiếm."

Diêu Nhạc Nhi bị chọc thủng tâm sự, trong nháy mắt đỏ mặt.

Ngay lập tức cô bé lại chuyển lửa giận sang chỗ đại tỷ Diêu Hân, căm giận bất bình nói: "Đại tỷ chính là cái đức hạnh này, sau khi tốt nghiệp cũng không làm việc tử tế, không trợ cấp gia dụng thì thôi còn lén lút lấy tiền với ba dùng."

"Sau khi kết hôn càng quá đáng hơn, hiện tại đưa học phí cho em không có tiền, chị ấy tự mình muốn làm đẹp muốn mua mỹ phẩm thì có tiền... hừ!!"

Hứa Bân cười với cô bé một cái sau đó liền đi ra ngoài, Diêu Nhạc Nhi ngồi trên giường không khống chế được cắn môi dưới, nhất thời gian lại còn có chút thất lạc.

Lúc đó Hứa Bân mân mê chân nhỏ tú khí đáng yêu của cô bé, cự ly vị trí côn thịt hầu như là gần trong gang tấc, Diêu Nhạc Nhi đương nhiên đầu óc ong ong vang lên.

Học sinh cấp ba thời đại mới không ai vô tri cả, thậm chí bên cạnh rất nhiều bạn học bất kể nam nữ đều phá trinh rồi, Diêu Nhạc Nhi lúc đó tim đập gia tốc không khống chế được nghĩ tỷ phu tiếp theo muốn làm gì rồi.

Túc giao sao... xấu hổ chết người ta rồi, bất quá tỷ phu cứ đòi thì chắc không sao đâu nhỉ, chỉ là dùng chân thôi không tính là có lỗi với nhị tỷ.

Tỷ phu đều biết bí mật của người ta rồi, mình cũng phải kiếm cái thóp mới được, nếu không anh ấy nói cho mẹ thì toi đời.

Dưới tư tưởng như vậy, Diêu Nhạc Nhi thậm chí trong đầu có chút tò mò, muốn xem một chút túc giao chân thực là thế nào, muốn chân thực cảm thụ một chút côn thịt đàn ông là dạng gì.

Vạn nhất lúc đó tỷ phu hôn tới... làm sao bây giờ, hôn hay là không hôn.

Để anh ấy hôn má một cái đi, miệng không được, bất quá anh ấy làm cái khác quá đáng hơn thì làm sao.

Trong lúc cô bé tâm loạn như ma, suy nghĩ lung tung đến mức trong lòng nai con chạy loạn, Hứa Bân đột nhiên đứng dậy rời đi đây là điều cô bé không ngờ tới.

Lúc này Diêu Nhạc Nhi cảm xúc có chút thấp thỏm, một loại cảm giác khó chịu không nói nên lời, chẳng lẽ là mình không có mị lực???

"Tỷ phu thối, sắc lang thối!"

Càng nghĩ càng tủi thân, Diêu Nhạc Nhi tức giận mắng một tiếng.

Lúc này Hứa Bân đã quay lại rồi, trên tay bưng đống quần áo mới cô bé giặt hôm qua, ngẩn người cười nói: "Được, tỷ phu lưu manh, biến thái, sắc lang, lúc này còn thối, bảo bối Nhạc Nhi nói thế nào cũng là đúng."

"Nào chỉnh lý quần áo mới của em một chút nhé."

Hứa Bân nói xong liền để quần áo lên giường cô bé, xoay người lại đi lục tủ quần áo của cô bé.

Đại khởi đại lạc Diêu Nhạc Nhi cũng không thật sự tức giận, chính là lúc này cũng có chút không biết mình là tư vị gì, bò qua hỏi: "Tỷ phu thối anh làm gì, đừng lục nội y của em a."

Hứa Bân lúc này đã dùng túi đựng nội y quần lót cũ của cô bé lại rồi, vừa quay đầu nhìn em vợ nằm sấp trên giường, tư thế này là cổ áo mở rộng có thể thuận thế nhìn thấy vô hạn xuân quang.

Tuy nói có áo quây nhỏ bảo vệ không nhìn thấy đầu vú nhưng ẩn ẩn có thể thấy điểm đột khởi kia, quan trọng nhất là thịt vú tuyết trắng trước ngực hoàn toàn không che được, trắng lóa một mảng làm cho người ta hoa cả mắt, ẩn ẩn có thể thấy khe ngực thâm thúy, cũng có thể nhìn ra tình hình phát dục của em vợ tốt đến kinh người.

Quan trọng nhất là váy rất rộng thùng thình, tầm nhìn cực tốt ẩn ẩn có thể thấy eo nhỏ của cô bé, chiếc quần lót nhỏ cô bé mặc là một chiếc quần lót cũ màu trắng, bởi vì hôm qua liền chưa mua màu trắng.

"To thật đấy."

Hứa Bân không chút che giấu cười dâm.

Diêu Nhạc Nhi a một tiếng che ngực lại, vũ mị liếc Hứa Bân một cái: "Sắc lang thối!"

Mặt không tự nhiên đỏ lên, bất quá trong lòng không biết tại sao có chút trộm vui, đột nhiên nghĩ cái gì cũng không nhìn thấy che làm gì, để anh ấy nhìn thì làm sao.

Hứa Bân một bên để quần áo cũ xuống, một bên chọn trong đống quần áo mới, một bên ôn tồn cười nói: "Bảo bối nhi ngoan, thay quần áo chúng ta ra ngoài mua đồ rồi, hôm nay em lại có thể trấn lột tỷ phu sắc lang thối một trận rồi."

Nói xong Hứa Bân chọn ra một chiếc váy liền không tay màu xanh lá cây mua cho cô bé hôm qua, một bộ nội y siêu mỏng màu hồng phấn, sau đó dặn dò nói: "Quần lót thay ra lát nữa vứt cùng luôn nhé, sau này cần cái mới tỷ phu mua cho em, đừng mặc đồ cũ nữa."

"Biết rồi, anh đi ra ngoài, không đúng, tỷ phu thối anh có chìa khóa!"

Tâm trạng buồn bực của Diêu Nhạc Nhi quét sạch sành sanh, lại mắng một câu sắc lang ôm quần áo chạy vào nhà vệ sinh.

Đợi cô bé thay quần áo xong đi ra, Hứa Bân liền đợi ở cửa nhà vệ sinh, hai mắt sáng lên tán thưởng cười nói: "Bảo bối thật sự rất xinh đẹp."

Thanh thuần duy mỹ như thiếu nữ bước ra từ trong truyện tranh, phấn điêu ngọc trác đáng yêu phối hợp với chiếc váy liền thanh tân này đặc biệt kiều tiếu, quan trọng nhất là đường cong trước ngực hô chi dục xuất, trên thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của cô bé có một đôi cự vật như vậy tuyệt đối là gánh nặng, nhưng cũng khiến người ta cảnh đẹp ý vui.

Hứa Bân vươn tay về phía cô bé, Diêu Nhạc Nhi mặt đỏ lên biết ý gì, do dự một chút bàn tay nhỏ giấu sau lưng vươn ra, giao ra chiếc quần lót nhỏ màu trắng.

Nắm trong lòng bàn tay còn mang theo nhiệt độ cơ thể của em vợ, không biết có phải ảo giác hay không còn có chút mùi thơm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!